[WN]Phần 2:Mùa hè ngắn ngủi, hãy yêu đi các cô gái.

Chương 64 Đồ bơi của con gái là cái gì vậy?

2025-08-29

1

Tiếp nối dưa lưới hôm trước, hôm nay món tráng miệng sau bữa ăn chính là đào.

Ở nhà Nanase chắc đây là khung cảnh thường ngày thôi. Chứ lúc sống với bố, hai bố con hiếm khi nào lại ngồi ăn hoa quả như thế này.

Tôi bưng hai đĩa đào vào phòng khách.

Có lẽ lý do lần này chuẩn bị hẳn hai đĩa là vì lần trước Misaki-san đã trông thấy Chloe-san gần như ăn hết cả dưa lưới một mình.

Cuối cùng thì sau khi ăn trưa ở cửa hàng đồ ăn nhanh, tôi, Chloe-san và Sunohara-san cùng nhau đi chơi, vào game center rồi chỉ loanh quanh lêu lổng.

À, cũng có chụp vài tấm hình “hẹn hò” với Kasumi, nhưng không chắc là dùng được bao nhiêu nữa.

“Quả là hôm nay có nhiều chuyện quyết định gấp quá nhỉ.”

Vừa ăn một miếng đào, Chloe-san quay sang nhìn tôi.

“Ừ, không ngờ lại thành đi nghỉ qua đêm luôn.”

“Đúng là nhà Kasumi-san đỉnh thật đấy.”

Nghe Kasumi nói thì cậu ấy đã thuê nguyên một căn nhà gỗ. Tối còn định làm tiệc BBQ nữa cơ.

Ngoài ra, có ông Grenyu đi cùng với vai trò là người giám hộ.

Mới chỉ trước kỳ nghỉ hè thôi mà đã giữ chỗ được một căn thế này. Chắc chắn là nhờ mối quan hệ đặc biệt của nhà Jumonjigaoka rồi.

“Bình thường chẳng hề toát ra dáng vẻ tiểu thư nên nhiều khi anh quên mất.”

“Thế sao? Em thấy Kasumi-san lúc nào cũng có khí chất thanh nhã mà.”

Một đứa hay ngang nhiên nằm trên giường tôi đọc manga thì có gì mà thanh nhã chứ.

“Chắc là chỉ giả vờ trước mặt Chloe-san mà thôi.”

“Vậy tức là, trước mặt Masaki-kun thì cậu ấy mới thực sự thoải mái hả.”

“Thoải mái hay là coi thường thì khó nói lắm.”

“Nghe cũng hay mà, em ghen tị lắm đấy.”

“Cơ mà nếu cả Chloe-san cũng coi thường thì trái tim anh chẳng còn chỗ nào yên ổn đâu..

“Cái đó thì còn tùy vào Masaki-kun từ giờ thế nào mà thôi.”

Chloe-san cười nhẹ, rồi lại đưa thêm một miếng đào lên môi.

“Vậy đánh giá của em với anh mong manh đến thế à?”

“Thế nào nhỉ. Masaki-kun là người mắc nhiều “tội lỗi” lắm đó.”

“Ý em là cái chuyện lúc mới dọn đến sống cùng nhau ấy à?”

“Ưmm… ngoài chuyện đó thì còn nhiều nữa.”

Có vẻ tôi đã vô tình gây tội mà chẳng hay biết.

Ăn đào mà cứ nghĩ xem liệu tôi có làm gì khiến Chloe-san giận chưa nhỉ.

“Anh đừng lo, bây giờ vẫn ổn mà. Em vẫn rất trân trọng Masaki-kun đấy thôi. Như hồi thi cuối kỳ đó, nếu không có em kèm cặp chắc anh đã gục ngã luôn rồi.”

“Cái đó thì…”

Lần thi này có nhiều môn tôi yếu, nhưng kết quả lại khá hơn mọi khi, đúng là nhờ đủ kiểu hỗ trợ từ Chloe-san.

Mà cái “hỗ trợ” đó không chỉ là giảng bài thôi đâu…

Khoan, nhớ lại cũng đủ xấu hổ rồi, tôi sẽ không kể tiếp nữa.

“Ngày hôm đó, Masaki-kun trong đáng yêu lắm cơ.”

“Cái cách nói kìa! Nghe vậy thế nào người ta cũng hiểu lầm cho xem.”

Dạo gần đây Chloe-san ngày càng gần gũi, bớt khách sáo, hoàn toàn khác hẳn hồi mới bắt đầu sống chung.

“Anh yên tâm, ngoài nhà này ra em không bao giờ nhắc lại đâu.”

Ừ, làm ơn thế đi. Chứ mà lộ ra ngoài thì tôi chắc toi đời mất.

“Nói mới nhớ, còn chuyện đi biển tuần sau nữa. Anh lâu lắm rồi không đi, 

Chloe-san thì sao?”

“Em cũng từ hồi tiểu học rồi. Nên lần này phải đi mua đồ bơi.”

“Đồ bơi? Dùng đồ bơi trường không được à?”

“Ma-Masaki-kun, anh nói thật đấy à?”

“Thì thật chứ sao.”

“Có ai là học sinh trung học lại mặc đồ bơi trường ra biển đâu chứ!”

Thật thế á!? Truyện tranh hay light novel toàn có mấy cảnh đi biển, các cô gái mặc đồ bơi dễ thương, tôi cứ tưởng đấy chỉ là để câu fan mà thôi…

Khoan đã, vậy nghĩa là Chloe-san, Kasumi, cả Sunohara-san cũng sẽ mặc những bộ như thế!?

“Anh vừa tưởng tượng cảnh em mặc đồ bơi đúng không?”

“Hả!? Ờ thì… cái đó…”

“Chắc Không phải mấy loại hở hang đâu đấy chứ?”

Má Chloe-san đỏ ửng, giống hệt màu quả đào đang ăn.

Có lẽ vừa rồi điểm đánh giá của tôi rớt thảm rồi.

Thật ra tôi chỉ lỡ hình dung một bộ hơi ít vải một chút, nhưng chắc không đến mức gợi cảm quá đâu…

“C-có lẽ là không…”

“Rốt cuộc anh tưởng tượng bộ như thế nào hả?”

Trời ạ, cái màn tra khảo này… tôi sai nên chẳng cãi lại được.

“Ư… Ờ thì, loại dễ thương thôi.”

Chloe-san nheo mắt, im lặng, rồi “hừm” một tiếng, nghiêng mặt sát lại gần tôi.

“Ngày mai sau giờ học anh có rảnh không?”

“Có rảnh, nhưng…sao..”

“Vậy thì đi mua đồ bơi với em.”

“Ơ, chuyện đó… chẳng phải đi với Sunohara-san hợp hơn à?”

“Nayuta có tập ở CLB, không đi được. Masaki-kun nhất định phải tìm hiểu trước về “đồ bơi của con gái’, không thì ra biển nguy hiểm lắm.”

Đi biển mà cần cả “ tìm hiểu” trước á!?

Mà quầy bán đồ bơi, chẳng phải là thánh địa cấm đàn ông bước vào sao, tôi có bị bắt vì khả nghi không đây.

“Hay em đi với Kasumi thôi, hai người con gái sẽ dễ hơn chứ.”

“Thôi mà, em muốn đi với Masaki-kun cơ.”

Chloe-san lại làm bộ phồng má quen thuộc.

“Nhưng anh có biết gì về đồ bơi con gái đâu.”

“Không sao, cái đó không cần kiến thức, chỉ cần cảm giác. Đấy đấy, lại là  ‘’cái tính” đó đấy.”

Đi mua đồ bơi cùng một cô gái… chẳng toát ra cái vẻ gì là ngoài nguy hiểm.

Tôi chỉ còn biết nuốt thêm miếng đào, thầm cầu mong sẽ qua được “sự kiện” này một cách bình an….