“Kasumi-chan đúng là nghĩ ra cách táo bạo ghê.”
Sunohara-san vừa gắp một miếng khoai tây chiên, vừa nhìn tôi với Kasumi như thể đang ngắm một loài sinh vật hiếm lạ lạ.
Sau khi rời khỏi nhà sách, cả bọn ghé vào một tiệm fastfood( đồ ăn nhanh)gần đó để ăn trưa.
Tôi và Kasumi vừa mới giải thích cho Sunohara-san rằng chuyện “cặp đôi giả” là để chụp mấy bức ảnh bóng gió bạn trai thôi.
“Thật ra không phải ý tớ đâu. Là ông tớ gợi ra trước đấy. Nhưng mà chuyện này thì ngoài Masaki ra, tớ chẳng thể nhờ ai khác cả.”
“Ừ ha, nếu là tớ trong hoàn cảnh của Kasumi-chan thì chắc cũng nhờ Yotsumoto-kun thôi.”
Sunohara-san vừa cười vừa liếc sang tôi với vẻ trêu chọc.
“Em cũng sẽ nhờ Yotsumoto-kun.”
Từ phía Chloe đang nheo mắt, một luồng không khí ẩm ướt và đầy sát khí phóng thẳng tới.
“Yotsumoto-kun, cậu oách quá nhỉ, được nhiều người thích ghê.”
“Không, tớ chẳng vui vẻ gì đâu. Đây đâu phải được thích, chỉ là tiện thì nhờ thôi. Cùng lắm thì tớ cũng chỉ là một thằng dễ lợi dụng thôi.”
“Cậu ngốc quá. Người ta tin tưởng thì mới nhờ mấy chuyện này chứ. Đó cũng là một dạng đặc biệt rồi còn gì.”
Sao tự nhiên tôi lại thấy bị thuyết phục thế nhỉ…
“Thế, ảnh chụp có được cái nào ổn chưa?”
“Không nhiều lắm, nhưng… đây này.”
Kasumi đưa điện thoại, trong đó là bức ảnh cảnh tôi và cậu ấy đút bánh cho nhau ăn..
Chỉ mới để cho Chloe-san và Sunohara-san xem thôi mà mặt tôi đã nóng bừng lên. Chẳng may mà mấy tấm này bị tung ra ngoài rồi nổi như cồn thì… thôi xong luôn.
“Ồ, nhìn y hệt một cặp đôi luôn. Mà thế này thì không còn là “bóng gió’ nữa đâu, rõ ràng là đang công khai là“tôi có bạn trai” rồi còn gì.”
“…………”
Ánh mắt đầy sát khí kia lại hướng sang tôi, lần này còn nặng đô hơn khi nãy nữa.
Đừng bảo là em ấy nghĩ buổi “tập bằng dưa lưới” hôm trước chẳng có tác dụng gì nhé…
“Nhưng mà, tớ thấy vẫn chưa đủ đâu. Vẫn còn cảm giác như hai người là bạn thân thân hơn là người yêu vậy ấy.”
Kasumi liếc tôi một cái.
Này này, không phải lỗi của tôi đâu nhé. Chẳng qua Kasumi chưa diễn đạt được thôi. chắc là vậy.
“Đã là bạn thơ ấu thì tất nhiên là vậy rồi.”
“Không, phải có cái gì đó đặc biệt hơn nữa, khác thường hơn mới được.”
“Đặc biệt hơn… là như thế nào?”
Kasumi chống tay lên cằm, nhíu mày suy nghĩ.
Dáng vẻ y chang ông của cậu ấy lần trước… chỉ khiến tôi thấy có điềm thôi.
“Ra rồi! Biển! Phải đi biển! Mùa hè thì phải ra biển!”
Ý tưởng cực kì thẳng thắn đúng kiểu Kasumi, nhưng cậu ấy nói với ánh mắt sáng rực như vừa tìm thấy chân lý của đời mình.
“Ý cậu là… đi tắm biển á?”
“Đúng thế. Nhân tiện thì rủ luôn Nayu-chan với Chloe-chan đi cùng cho vui.”
“Nhưng mà… nếu tụi này cũng đi thì còn gì là cặp đôi giả nữa…”
“Đi thôi! Đi đông thì chắc chắn vui hơn nhiều!”
“C-Chloe!?”
Khác hẳn với lúc nãy còn ủ rũ, Chloe-san lập tức nghiêng người về phía trước, ánh mắt sáng lên.
Thật ra tôi cũng nhẹ nhõm hơn nếu có cả hai người đi cùng. Chỉ riêng tôi và Kasumi ra biển… chắc tôi chẳng chịu nổi áp lực.
Nhưng mà nhìn từ ngoài vào, đúng là như Torishima nói, tôi chẳng khác nào đang kéo cả một dàn “harem” đi nghỉ mát cả. Dù chắc không có quen ai ở bãi biển đâu, nhưng nghĩ thôi cũng thấy ngượng chết.
“Nayu-chan, ảnh thì cậu không cần lo. Chỉ cần lúc chụp Masaki chịu khó diễn là được.”
Khoan, không phải Kasumi mới là người phải diễn chứ!?
“Thế thì quyết định rồi. Cả nhóm mình cùng đi!”
Kasumi vừa nói vừa đứng bật dậy, cầm điện thoại.
“Để tớ gọi về nhà xin phép trước đã.”
Không biết nhà Kasumi có cho đi xa tới bãi biển không nữa…
“Háo hức ghê. Đi biển thế nào cũng vui lắm.”
“Không cần ép mình đâu. Đây là ý nghĩ bất chợt của Kasumi thôi mà.”
“Không hẳn thế đâu. Ở biển, nếu chỉ có hai người… à, ý em là, đông người sẽ vui hơn, đúng, vui hơn nhiều lắm!”
“…Ừ, nghe cũng có lý.”
Tôi vừa nhai nốt mấy miếng khoai đã nguội, thì…
“Này, Yotsumoto-kun.”
“Hử?”
“Được đi biển với cả Chloe lẫn Kasumi-chan, cậu đúng là đào hoa thật đấy.”
“Nhìn ngoài thì vậy thôi, chứ thực ra chỉ là đi với cô em và nhỏ bạn thân mà thôi. Đào hoa cái nỗi gì chứ.”
Nếu là Torishima, chắc cậu ta sẽ coi như được trúng xổ số, còn tôi thì chỉ thấy rối ren thôi.
“Nghe chưa, Chloe?”
“N-Nayuta… Trời ạ, hai cậu…”
Ơ khoan, tôi có làm gì đâu chứ!?
Chưa đầy vài phút sau, Kasumi quay lại, ngồi xuống rồi hớp một ngụm nước ngọt. Sau đó cậu ấy thở dài một hơi.
Chẳng lẽ là cậu ấy… không được phép đi xa sao?
“Ổn rồi. Tớ đã đặt phòng và thuê xe xong. Cuối tuần sau hai tuần nữa, cả nhóm mình đi biển nhé!”
“””“““CÁI GÌ CƠ!?””””””
Cả tôi, Chloe-san và Sunohara-san đều đồng loạt kêu lên.
Một chuyến đi biển… lại còn là qua đêm nữa chứ, không ai trong bọn từng nghĩ đến.
Và tôi chắc chắn rằng, từ đây cho đến kì nghỉ hè, những ngày còn lại sẽ tuyệt đối không còn là chuỗi ngày nhạt nhẽo nữa....

