Bọn tôi vẫn nắm tay nhau, cùng đi dọc con phố Shinjuku hướng về phía ga.
Giữa dòng người qua lại, mấy cặp nắm tay nhau chẳng phải hiếm hoi gì.
Ấy vậy mà, chỉ cần cùng cô bạn thơ ấu này nắm tay bước đi trong khu phố sầm uất này, tôi lại thấy bản thân như biến thành một cặp đôi ngốc nghếch nào đó.
Nhà sách Kinokuniya nằm ngay phía trước, sau tòa nhà thời trang mà tôi cùngị Chloe từng ghé qua để chọn quà sinh nhật.
Ở đây có đủ mọi thể loại… từ truyện thiếu nhi, sách chuyên ngành, tạp chí, manga, trải dài từ tầng một đến tầng tám. Tầng bốn còn có hẳn một hội trường để tổ chức diễn kịch hay mấy buổi tấu hài nữa.
Mỗi lần đến đây, tôi chẳng bao giờ chỉ lấy cuốn mình nhắm sẵn. Thế nào cũng vớ được mấy cuốn thuộc lĩnh vực liên quan, hay thậm chí cả thể loại mà trước giờ tôi chưa từng động đến… tạo ra nhiều cơ hội gặp gỡ và khám phá mới…
“Này, tập mới nhất này cậu chưa mua đúng không?”
Ở quầy manga, Kasumi cầm lên một tập trong bộ manga mà tôi vẫn đang sưu tầm dang dở.
“À, ừ, tớ chưa mua tập đó.”
“Cậu có định mua không?”
“Dạo này tớ đang theo một series khác rồi, nên chắc cái này tạm để sau vậy.”
“Thế thì để tớ mua. Còn kệ sách thì nhớ chừa chỗ cho nó nhé.”
“Rõ rồi.”
Chuyện Kasumi đem sách của mình để ở phòng tôi thì không hiếm lắm. Nhất là mỗi khi tôi đọc chậm quá, cậu ấy sẽ mua luôn rồi tiện tay để lại chỗ tôi.
Mà cũng chẳng sao, vì mấy cuốn đó tôi cũng đọc cùng.
“Này, chẳng phải một anh bạn trai tri thức, lại hơn tuổi, thì phải mua mấy cuốn nghiêm túc hơn chứ? Sao lại toàn manga?”
“C-cái đó thì… cũng phải có lúc giải trí chứ. Bình thường thì tớ vẫn đọc sách chuyên ngành ở trường đại học, toàn mấy thứ đau đầu thôi. Nên ngày nghỉ thì đổi gió một chút, đọc manga cũng đâu có gì đâu. Với lại lúc chụp ảnh chỉ cần để nguyên trong túi, chẳng ai biết là manga cả. Phần còn lại thì… nhờ tài diễn của cậu đấy.”
Ra là “hơn tuổi” nghĩa là… sinh viên đại học à.
Với cả, xin thôi ngay cái việc đặt kỳ vọng vào khả năng diễn xuất của tôi đi chứ.
Mà mấy bức ảnh chỉ lộ có bàn tay thôi, cần gì diễn cơ chứ.
“Ể…? Kasumi-san với Yotsumoto-kun?”
Giọng nói quen thuộc vang lên, khiến tôi giật cả mình, từ từ quay lại.
Sunohara-san…trong chiếc áo phông, quần jeans và chiếc mũ lưỡi trai, phong cách như tomboy làm độ “soái ca” của cậu ấy hôm nay tăng thêm vài bậc.
Sau lưng là Chloe rụt rè ló mặt ra, miệng lắp bắp như lúc buổi gặp mặt gia đình hôm nọ.
“S-Sunohara-san!? Sao cậu lại ở đây…?”
“Ơ thì… Chloe rủ tớ đi chơi, tiện thể tớ cũng muốn mua vài cuốn sách nên ghé qua. Ai ngờ lại nghe thấy giọng Kasumi-san ở đây.”
…Ừ, giọng Kasumi thì vốn nổi bật thật.
Nhưng mà, chết tiệt, giờ tính sao đây?
Xem ra Sunohara-san chưa biết chuyện “cặp đôi giả” của tôi và Kasumi.
“Th- Thật trùng hợp nhỉ.”
Tim tôi đập nhanh, giọng nói cũng hơi run.
“Ừ ha. Kasumi-san hôm nay trông khác hẳn, tớ còn tưởng nhận nhầm người cơ.”
“T-tại hôm nay được nghỉ, nên tớ muốn thay đổi một chút thôi.”
Rõ ràng Kasumi đang căng thẳng.
Cái không khí này cứ như kiểu sau khi “lột xác” lên cao trung thì lại chạm mặt bạn cũ sơ trung vậy…ngượng đỏ cả mặt.
“Wow, trông nữ tính hơn hẳn lúc ở trường ấy. Ngưỡng mộ cậu ghê.”
“Hôm nay Kasumi-san trông trưởng thành hơn mọi khi nhiều đấy.”
“Được Chloe-chan khen thế này, đúng là đáng công tớ đã suy nghĩ cả buổi.”
“Khoan đã, cậu suy nghĩ gì mà cả buổi vậy?”
Có lẽ vì vừa hoang mang chuyện bị bắt gặp, vừa vui mừng khi được Chloe khen, nên hệ thống phanh trong đầu Kasumi tạm thời… hỏng luôn rồi.
Và cậu ấy đã lỡ thốt ra cái từ cấm kỵ nhất lúc này.
“Bởi vì hôm nay là…ngày hẹn hò mà.”
“Ể!?” “Á!?” “Hả!?”
Ba âm thanh khác nhau chồng lên nhau.
Kasumi cũng lập tức nhận ra mình lỡ lời, nhưng… đã quá muộn.
“Đ-đợi đã!? Hẹn hò á!? Hai cậu… đang quen nhau thật sao!?”
Sunohara-san lùi hẳn về sau, mắt tròn xoe kinh ngạc.
“Sunohara-san, khoan đã. Có chút hiểu lầm thôi… À mà, thôi thì, còn sớm nhưng hay là mình ra ngoài ăn gì đó rồi nói tiếp nhé?”
Chuyện này vốn không phải vấn đề gì to tát, nhưng rõ ràng không tiện đứng giữa nhà sách mà giải thích…

