Bước chân ra khỏi chiếc xe đang chạy điều hòa mát lạnh, chào đón tôi là bãi biển chẳng còn chút gì gọi là thoải mái, bị thống trị bởi ánh nắng chói chang lóa mắt cùng cái nóng hầm hập đến ngộp thở.
Có điều, bầu trời xanh cao vời vợi kia dường như giúp con người ta giải tỏa nỗi lòng, cảm giác cũng khá dễ chịu.
Ở bãi tắm tuy có phòng thay đồ, nhưng vì đi ra đó khá phiền phức nên chúng tôi quyết định thay đồ luôn trên xe. Trong xe không gian rộng rãi, lại có rèm che nên không lo bị người bên ngoài nhìn trộm.
Tôi và Torishima đã thay xong trước, hiện giờ là nhóm Chloe đang thay đồ.
Bên cạnh chúng tôi là bóng dáng Kindaichi đang kiểm tra lại đống hành lý mang ra bãi biển. Tôi từng nói chuyện với Kindaichi ở nhà Kasumi nhiều lần rồi, nhưng cùng nhau trải qua thời gian ở bên ngoài thế này thì đây là lần đầu tiên.
Kindaichi dù đến khu du lịch nhưng tóc tai vẫn vuốt keo chỉn chu, đeo kính râm chống nắng, thế mà lại mặc chiếc áo sơ mi, tạo nên một bầu không khí thật khó mà lại gần.
"Mấy hành lý đó để bọn cháu mang phụ cho, không sao đâu ạ."
Torishima lên tiếng gọi khi thấy chú ấy định ôm hết cả tấm bạt trải, dù che nắng, thùng đá cùng một lúc.
"Không không, sao có thể để bạn bè của tiểu thư làm chuyện đó được."
Chất giọng nam trung vang lên trầm ấm.
"Chính bọn cháu mới ngại đấy ạ, được mời đi chơi thế này mà lại để chú làm hết mọi việc thì kỳ lắm."
Torishima bật chế độ Hội học sinh, vừa nói vừa nhanh nhẹn ôm lấy cây dù che nắng, còn tôi thì khoác dây đai của thùng đá lên vai.
"Và cả nếu để một mình Kindaichi mang hết, chắc chắn Kasumi sẽ mắng cho xem. Là Kindaichi thì chắc chú cũng tưởng tượng ra cảnh Kasumi như thế rồi đúng không."
"Quả thật, tiểu thư có thể sẽ nói như vậy."
"Đúng đúng, ngay cả Genryuu nữa, có khi ông ấy lại mắng là thanh niên trai tráng sao không chủ động xách đồ ấy chứ."
"Vậy thì, tôi xin phép nhận ý tốt của hai cậu."
Ngay khi chúng tôi vừa chuẩn bị xong xuôi việc bưng đồ thì cửa xe mở ra, nhóm Kasumi bước xuống.
Sunohara đang mặc bộ bikini dây yếm họa tiết hoa, lộ rõ những vết cháy nắng có được nhờ hoạt động câu lạc bộ. Nghĩ đến chuyện những vùng da không bị rám nắng kia bình thường vẫn luôn được che giấu, tự dưng tôi thấy chỉ riêng vết hằn quanh eo thôi cũng gợi cảm lạ lùng.
Đồ bơi của Kasumi là bộ bikini đơn giản họa tiết nhiệt đới... hay nói đúng hơn là chính vì đơn giản nên diện tích vải có hơi ít quá không!? Lúc nói chuyện mà không cẩn thận ánh mắt là ăn cú đá như chơi.
Và rồi, Chloe thì khoác thêm chiếc áo hoodie dài tay bên ngoài đồ bơi, chắc là để chống nắng.
"Yotsumoto, tớ cảm giác như mình vừa đặt chân đến hòn đảo gần thiên đường nhất rồi."
"Cái đó là New Caledonia mà?"
"Ý tớ không phải chuyện đó. Cái khung cảnh bổ mắt thế này... Tớ nghĩ cả đời mình sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay đâu."
Ngay cả tôi, biết đâu trong cuộc đời sau này chẳng còn sự kiện nào được đi biển với con gái nữa….
"Au."
Người vừa tung cú chọt tay vào chỗ sơ hở bên vai đang đeo dây thùng đá của tôi chính là Chloe.
"Yotsumoto, ánh mắt anh nhìn Kasumi và mọi người đen tối lắm đấy nhé."
Nhiệt độ cơ thể tôi giảm mạnh bởi ánh nhìn lạnh tanh phát ra từ Chloe.
"Hả, không không, anh có nhìn bằng mắt đó đâu."
So với giờ học bơi ở trường thì có lẽ đúng là tôi có nhìn với ánh mắt hơi "đen tối" thật, nhưng chắc chỉ trong phạm vi sai số thôi. Vẫn chưa đến mức gọi là nói dối.
"Lúc thấy bộ dạng mặc đồ bơi của em trong phòng thử đồ, em nhớ là mặt anh đâu có như bây giờ."
Chloe nhón chân lên, thì thầm nhẹ sát bên tai tôi.
Lúc đó tôi đã phải cố sống cố chết giữ bình tĩnh, lại còn lo lắng tình hình bên ngoài phòng thử đồ nữa. Hơn hết, anh trai mà nhìn em gái mặc đồ bơi bằng ánh mắt dâm dê thì chắc bị ghét trong một nốt nhạc.
"Nhưng mà, nếu nhìn bằng mắt đen tối thì em sẽ giận còn gì."
Tôi hơi khom người xuống, đáp lại đủ để mỗi Chloe nghe thấy.
"Ơ, ờ thì, cái đó... Tóm lại là cũng không được nhìn Kasumi và mọi người bằng ánh mắt đen tối."
"Anh sẽ cố gắng."
Chloe nói đúng, dù là bạn bè cũng không có nghĩa là được phép nhìn bằng ánh mắt đó.
Phải tịnh tâm lại, thổi bay phiền não mới được. Đúng rồi, cứ làm như lúc ngồi thiền ở dãy nhà cũ là ổn thôi…