Nếu không nhớ nhầm thì.
Ánh sáng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, xua tan bóng tối trong phòng. Tống Gia Mộc đã thức dậy, cậu nằm nghiêng người, đôi mắt rất tỉnh táo, cậu đang hồi tưởng lại xem tối qua những việc nào là thực sự đã xảy ra.
Vân Sơ Thiển cưỡng hôn cậu, việc này thực sự đã xảy ra.
Cậu ôm cô ngủ, việc này cũng thực sự đã xảy ra.
Cậu "chà đạp" cô... việc này không có xảy ra.
Nhưng trong mơ thì có.
Thế nên dẫn đến việc dù ngủ muộn nhưng sáng nay Tống Gia Mộc vẫn dậy từ rất sớm, hơn nữa còn vô cùng tỉnh táo.
Rất nhiều chuyện đều khó mà dự liệu được, ví dụ như Vân Sơ Thiển đột nhiên cưỡng hôn cậu, ví dụ như rõ ràng là cậu ôm cô ngủ, nhưng lúc tỉnh dậy lại thành cô ở phía sau ôm cậu, hay ví dụ như giấc mơ vừa nhắc tới kia, cùng với hậu quả mà giấc mơ đó gây ra. [note90725]
Xong đời rồi, nếu là ở một mình trong phòng thì còn đỡ, đằng này lại là ở trong phòng cô, mà cô còn đang ôm cậu ngủ say sưa nữa chứ.
"Miao?"
Niên Niên tò mò ngửi ngửi.
Đáng ghét! Tống Gia Mộc chẳng lẽ lại giấu cá khô trong chăn sao? Cái này không lừa được con mèo nhỏ thông minh đâu! Nó ngửi thấy rồi!
"Suỵt~!"
"Miao."
Tống Gia Mộc không biết giải thích thế nào với mèo nhỏ rằng cậu không hề giấu cá khô, và cũng không biết giải thích thế nào với Vân Sơ Thiển tại sao mèo nhỏ lại nghi ngờ cậu giấu cá khô. May mà thiếu nữ chưa tỉnh, tạm thời chưa cần giải thích với cô.
Vân Sơ Thiển quấn quýt sau lưng cậu như một con bạch tuộc, điều hòa hẹn giờ đã tắt, tư thế ngủ tệ hại này xem ra cũng không đến nỗi bị cảm lạnh. Hai chiếc chăn riêng biệt che từ thắt lưng trở xuống của mỗi người, cánh tay cô vòng từ phía sau ôm lấy cậu, thiếu nữ tự khảm mình vào khe hở giữa lưng cậu và mặt giường.
Tống Gia Mộc hơi nghiêng người ra sau, cảm giác có khi sắp đè bẹp cô rồi, nhưng thiếu nữ mềm mại như kẹo bông gòn, cô động đậy một chút, dễ dàng từ sự ép chặt đó mà mềm mại lách ra ngoài. Trong cơn mê ngủ dường như hơi khó chịu, cô bèn dùng trán cọ cọ vào lưng cậu, cánh tay càng siết chặt ôm lấy cậu, tiếp tục ngủ ngon lành.
Tống Gia Mộc cầm điện thoại xem giờ, đã là sáu giờ bốn mươi phút sáng rồi.
Trốn bố mẹ, lén sang nhà cô cùng ngủ là một chuyện hạnh phúc, nhưng Tống Gia Mộc hiện giờ không thể nướng thêm được nữa, nếu không chuyện không hạnh phúc sẽ xảy ra mất.
Cậu nhẹ nhàng gỡ cánh tay Vân Sơ Thiển ra, đảm bảo không làm cô thức giấc. Chỉ riêng động tác này, cậu đã mất ít nhất ba phút.
Tống Gia Mộc chui ra khỏi chăn, vun cái chăn lại thành hình trụ dài để cô tiếp tục ôm. Cậu cúi đầu hôn nhẹ lên má cô một cái, rồi lấy ra một mảnh giấy nhỏ để lại lời nhắn, mảnh giấy đặt trên gối của cậu.
Cuối cùng cũng xong xuôi công việc, Tống Gia Mộc không quên bế Niên Niên theo. Một người một mèo đi đêm không về lén lút rời khỏi nhà Vân Sơ Thiển, quay về nhà mình.
Lấy chìa khóa, cẩn thận mở cửa nhà, thả mèo xuống, Niên Niên chạy tót qua khe cửa vào trong, cậu cũng lách người vào rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. May mắn là không thấy cảnh tượng kinh hoàng mẹ cầm chổi lông gà ngồi canh cậu cả đêm ở phòng khách.
Phòng khách buổi sớm yên tĩnh vô cùng, cửa phòng bố mẹ đóng chặt, ánh sáng từ ban công chiếu vào, ba con cá vàng ngốc nghếch bơi lội trong nước, thỉnh thoảng thổi bong bóng. Chưa đầy bảy giờ sáng, trong nhà đã sáng bừng lên rồi.
Tống Gia Mộc quay về phòng, giặt cái quần lót dính dớp, thay một bộ đồ mới. Đến lúc này cậu mới dám tự nhiên phát ra tiếng động.
Uống một cốc nước, thưởng cho con mèo nhỏ biết vô số bí mật hai con cá khô coi như phí bịt miệng.
Người phi thường là dù thế này vẫn cứ ra ngoài chạy bộ.
Vẫn là lộ trình từ cầu cảnh quan, bến tàu cũ, cuối cùng đến khu thắng cảnh Lâm Giang rồi chạy về, một quãng đường dài bảy cây số.
Cậu mặc chiếc áo ba lỗ màu xám, mặt trời đầu hè lúc bảy giờ đã lên cao hẳn. Ánh nắng chiếu lên làn da hơi ngả màu lúa mì của cậu, ước chừng khi mùa hè này qua đi, làn da của cậu sẽ hoàn toàn nhuộm thành màu lúa mì mà cậu mong muốn. Là dùng nắng sớm nhuộm từ từ đấy nhé, khác hẳn với kiểu đen nhẻm do phơi nắng gắt.
Mỗi ngày đều kiên trì dậy sớm chạy bảy cây số, Tống Gia Mộc thấy đây là việc kiên trì có ý nghĩa nhất mà cậu từng làm để có thể xứng đôi với Vân Sơ Thiển. Hai tháng chạy bộ buổi sáng không chỉ cho cậu một thể chất tốt hơn, mà còn rèn luyện cả ý chí và sự kiên nhẫn. Ngoài sự nghèo khó ra, thế giới này chẳng có gì là dễ dàng đạt được cả, tình cảm cũng vậy.
Hồi tưởng lại đêm qua.
Ánh trăng bạc tràn qua bệ cửa sổ, cô cúi người hôn cậu, sợi tóc xõa trên gương mặt cậu. Hóa ra "thích", "rung động", "quấn quýt" – những từ ngữ nói ra đều thấy thẹn thùng này – lại có thể đơn giản thông qua một nụ hôn mà kể lại một cách rõ ràng, trực tiếp, súc tích mà dịu dàng, vừa vặn đến thế.
Thật tiếc là hôm nay không thể cùng cô thức dậy, nhưng Tống Gia Mộc thực sự đã nhớ cô suốt bốn mươi phút, cuối cùng mua món hoành thánh bong bóng mà cô thích, cho thật nhiều rau mùi.
Hai phần rau mùi.
Phần của cậu cũng cho rau mùi. Tống Gia Mộc yêu rau mùi, cậu là fan trung thành của rau mùi hai mươi năm rồi.
...
Lúc Vân Sơ Thiển tỉnh dậy đã là bảy giờ rưỡi.
Thiếu nữ ngủ không yên giấc, nhất là khoảnh khắc sắp tỉnh. Cô hừ hừ như chú lợn con, ôm chăn lăn lộn, kẹp chăn cọ tới cọ lui, lúc thì trùm chăn kín đầu, lúc lại vì chân thò ra ngoài mà vội vàng đạp chăn xuống.
Cô lăn từ phía trong giường ra phía ngoài, đến mép giường, ký ức của cơ thể khiến cô ngừng lăn, rồi lại từ phía ngoài lăn vào trong, cho đến khi tựa sát vào tường. Cô đưa bàn tay nhỏ tìm kiếm, chộp lấy con gấu bông mà Tống Gia Mộc tặng năm đó, ôm chặt trước ngực.
Hửm? Cô tỉnh táo hơn một chút.
Thế là lại tiếp tục lăn từ phía tường ra phía ngoài, bàn tay nhỏ tìm kiếm, đã chạm đến khoảng không ngoài mép giường.
Vân Sơ Thiển bật dậy như lò xo.
Cô vội vàng nhìn giường, ngoài hai chiếc chăn và hai chiếc gối ra...
Tên Tống đầu heo to đùng đâu rồi?! Ngủ hơi mụ mị đầu óc, thỉnh thoảng cô cũng làm ra chuyện ngốc nghếch như đang đi dép lại đi tìm dép.
"Tống Gia Mộc, Tống Gia Mộc?"
Vân Sơ Thiển ngồi kiểu chân vịt trên giường, nhìn đông ngó tây tìm Tống Gia Mộc, trong lòng nảy sinh một cảm giác hoảng hốt không tên. May mà Tống Gia Mộc để lại giấy nhắn, cô cầm lên đọc.
Tớ về nhà thay đồ chạy bộ rồi mua bữa sáng cho cậu, lúc tớ đi còn hôn cậu một cái đấy.
Được rồi, đúng là ngủ quên trời đất, suýt nữa thì quên mất chuyện hai người không được cứ nướng mãi thế này. May mà cậu dậy sớm, chứ nếu ngủ muộn là có chuyện lớn rồi.
Vân Sơ Thiển lại nằm vật xuống giường, giơ mảnh giấy lên đọc lại lần nữa. Nhìn thấy cậu bảo lúc đi còn hôn mình một cái, lòng thiếu nữ ngọt như lùi mật.
Cậu hôn ở đâu nhỉ, chẳng lẽ lén hôn môi mình? Thế sao mà được? Dù sao cô cũng không biết, hôn thì hôn rồi, nhưng cậu lại còn kể cho cô biết, làm ơn đừng có lịch sự quá mức như thế được không.
Vân Sơ Thiển mở ngăn kéo có khóa, cất mảnh giấy đi.
...
Tối qua không viết được chữ nào, sáng nay đương nhiên không thể chơi trò "nhục mạ" lẫn nhau như tối qua nữa. Đúng là nhục mạ thật mà, làm gì có ai dám ở bên tai một đứa con gái mà bảo mình sớm muộn gì cũng "chà đạp" cô ấy chứ? Đứa nào dám nói câu đó chắc chắn là đã bóc lịch trong đồn từ lâu rồi.
Nhưng cũng may, Vân Sơ Thiển cũng chẳng chịu thiệt, cô cưỡng hôn cậu mà, còn thọc ngón tay dính nước bọt của mình vào miệng cậu, coi như cũng đã nhục mạ cậu một ván ra trò.
Tất nhiên là, dù tối qua có viết được hai vạn chữ thì thiếu nữ giữ kẽ cũng sẽ không đồng ý chơi cái trò kỳ quặc này vào ban ngày ban mặt đâu.
Vân Sơ Thiển không hề nhắc tới chuyện tối qua, Tống Gia Mộc cũng không dám nhắc. Hai người như mọi ngày cuối tuần bình thường khác, ngoan ngoãn viết chương mới, đôi chân dưới gầm bàn thỉnh thoảng lại cọ qua chạm lại.
Tống Gia Mộc vẫn luôn cảm thấy khó hiểu về chuyện chạm chân này, tại sao chân cậu chạm chân cô thì được, mà tay cậu chạm chân cô thì lại không?
Rất nhanh, Tống Gia Mộc đã nghiền ngẫm ra một đáp án khá gần với sự thật. Nếu là tư thế ngồi đối diện như hiện tại, tay cậu muốn chạm vào chân cô thì cậu cần phải chui xuống gầm bàn, như thế thì trông quá là "sắc", chẳng tự nhiên chút nào.
Tống Gia Mộc rút chân ra, bàn chân to nhẹ nhàng dẫm lên bàn chân nhỏ của cô. Khi ở nhà viết chương mới, cả hai đều có thói quen tháo dép ra. Bàn chân nhỏ bị cậu dẫm lên, Vân Sơ Thiển động đậy, rút bàn chân bị dẫm nhẹ ra rồi dẫm ngược lại lên mu bàn chân cậu.
Tống Gia Mộc lại dẫm ngược lại cô, cô lại phải dẫm ngược lại trên bàn chân cậu mới được. Việc này làm Tống Gia Mộc nhớ tới Niên Niên, khi cậu đặt tay lên chân mèo của nó, Niên Niên nhất định phải đặt chân lên mu bàn tay cậu, cái này gọi là định luật "chân mèo phải ở trên". Đối với Vân Sơ Thiển, chính là định luật "bàn chân Vân Sơ Thiển phải ở trên".
Tống Gia Mộc định tiếp tục động đậy, cô đã nhận ra trước, lần này cô dùng sức dẫm chặt lấy cậu, không cho cậu rút chân ra nữa.
"Cậu đừng có động! Có định viết tiếp không đấy?"
"... Thế này có tính là nắm chân không?"
"Từ ngữ của cậu làm tớ thấy rất biến thái..."
Vân Sơ Thiển dẫm cậu một cái, rút chân về, xỏ vào dép, vắt chéo chân thu lại dưới ghế mình, không "nắm chân" với cậu nữa. Tống Gia Mộc cảm thấy thiệt thòi lớn, biết thế đã không bép xép, thực ra bị cô dẫm chân cũng khá là thoải mái.
"Cậu viết được bao nhiêu chữ rồi?" Tống Gia Mộc hỏi.
"Bảy ngàn." Vân Sơ Thiển đáp.
Cô khá hài lòng với tốc độ của mình, từ lúc ăn sáng xong đến giờ, ba tiếng viết được bảy ngàn chữ, coi như đã bù đắp được phần hôm qua chưa viết.
"Nhanh thế!"
"Cậu viết được bao nhiêu?"
"Hơn năm ngàn..."
Nghe số chữ của Tống Gia Mộc, Vân Sơ Thiển rất đắc ý. Lúc vui vẻ, bàn chân nhỏ của cô lại lách ra khỏi dép, nhẹ nhàng dẫm lên mu bàn chân cậu.
Cô viết được bảy ngàn chữ, mình mới viết được năm ngàn, điều này làm Tống Gia Mộc thấy bất an vô cùng. Cứ thế này thì làm sao thành tích gấp đôi cô được? Làm sao mà chiếm quyền ra lệnh? Làm sao bắt cô mặc váy ngắn với tất quá đầu gối rồi sờ chân cô đây?
Tống Gia Mộc định thần lại, nhanh chóng bắt đầu bù số chữ.