Tập 01

Chương 1.1 Ai cũng có một khía cạnh "Lớn" mà chỉ gia đình mới được thấy

2025-08-31

8

Con gái bình thường thì sẽ chẳng bao giờ muốn có một mối tình bí mật. Mà chắc cả những cô gái không bình thường cũng vậy mà thôi.

Khi lên cấp 3, chỉ cần một tháng là chỗ đứng của mình trong lớp sẽ tự nhiên đâu vào đấy.

“Ê, hôm qua cậu có xem Spy Darling không? Họ làm tới nội dung tập ba của nguyên tác rồi đấy. Cậu biết cái cảnh trước khi Anastasia nhảy khỏi chiếc trực thăng đang bốc cháy không? Lúc cô ấy nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên cửa kính và chỉnh lại tóc ấy? Trong manga gốc chỉ có một khung nhỏ thôi, thế mà bản anime lại dành hẳn một khoảng thời gian dài, hoạt ảnh thì siêu mượt luôn… Thiệt, xem mà thấy staff hiểu nhân vật kinh thật. Cái cảnh đó đúng là nơi bộc lộ rõ nhất tính cách của Ana còn gì. Sắp nhảy dù rồi thì quan tâm gì đến tóc tai nữa chứ. Nhưng vì biết Jay đang chờ dưới đất nên ngay cả khi trực thăng sắp rơi, cô ấy vẫn vô thức chỉnh lại mái tóc mình… Cái sự pha trộn giữa trái tim thiếu nữ và nét ngốc nghếch tự nhiên ấy, thể hiện rõ rệt luôn… Thật sự, đỉnh của đỉnh!”

Tôi nói một hơi không nghỉ.

Trước mặt tôi là hai người bạn. Dù tôi hăng máu nói dài như vậy, hai đứa cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu chút nào.

Giờ nghỉ trưa. Ở một góc lớp. Chỗ trước tủ đựng đồ dọn vệ sinh… nơi chẳng vướng chân ai và ba đứa tôi có thể thoải mái tám chuyện là “căn cứ” quen thuộc của nhóm otaku bọn tôi.

“Houri khen dữ vậy à…”

Houri… là tên tôi.

“Nghe cậu nói xong, tớ trước giờ không quan tâm Spy Darling lắm… nhưng chắc phải thử xem mới được.”

“Ủa sao lại không quan tâm? Manga gốc bán chạy quá trời mà?”

“Tớ thuộc loại otaku thích làm màu, nghĩ mình cá tính bằng cách cố tình không đụng vào mấy tác phẩm nổi tiếng ấy mà.”

“Loại gì lạ vậy trời.”

Cái cậu bạn otaku có phần hơi phiền phức này tên là Kudou Tsunakichi. Một người bạn tôi quen từ khi lên cấp 3.Nhìn sơ thì gầy gò, tay chân dài như người mẫu, nhưng mà chẳng có chút phong cách nào. Chính xác hơn thì… kiểu gầy gò đến mức thiếu sức sống. Nếu so với động vật, cậu ta giống như một con bọ ngựa vậy. Dấu hiệu nhận biết là cặp kính tròn không gọng.

Lúc tôi với Tsunakichi đang nói chuyện, người bạn còn lại bật cười.

“Tsunakichi-kun, cậu cũng nên xem đi chứ. Tớ cũng mê Spy Darling lắm nè.”

“À, Kikutarou, cậu bảo từng đọc manga gốc rồi đúng không? Tới tập mấy rồi?”

“Tập 8. Nhưng trước đó cậu nên đọc Teen’s Star trước đã.”

“…Cái gì cơ?”

“Tác phẩm debut của tác giả ấy. Tớ là fan từ Teen’s Star cơ. Spy Darling bây giờ đúng là kiệt tác thật, nhưng để hiểu nó một cách trọn vẹn thì phải đọc từ tác phẩm đầu tay. Hồi mới ra, tác giả chỉ tập trung vào nỗi đau của những cô gái bị biến thành công cụ giết chóc. Còn trong Spy Darling, người ta bắt đầu vẽ ra cả những gì ở phía sau nỗi đau ấy nữa. Cậu phải trải qua cái hành trình ấy thì mới thấy hết được. Thật lòng tớ còn muốn Tsunakichi-kun nhảy xuyên không về cái ngày Teen’s Star được đăng số đầu tiên nữa kia. Này, Tsunakichi cậu thử đi vào cái khe nứt không gian nào đi….”

Giọng nói điềm tĩnh nhưng lại mang một sức ép lạ lùng. Tsunakichi há miệng cứng họng. Nhìn hai đứa như vậy, tôi chỉ biết bật cười.

“Cậu cũng phiền phức ngang ngửa Tsunakichi luôn đó, Kikutarou.”

“Thật thất lễ. Tớ đơn giản mà. Chỉ là tin rằng với những thứ mình yêu thích, con người nên có cả khao khát tri thức lẫn quan điểm sâu sắc thôi.”

“Tự xưng là otaku đơn giản”, đó chính là Rokuhara Kikutarou. Cậu ta mê mẩn cái hình ảnh otaku cổ điển từ đầu những năm 2000… kiểu người hiểu biết sâu sắc, ham sưu tầm, mang trong mình sự tự nhận thức rằng bản thân bị xem là lập dị nhưng vẫn cố gắng biến nó thành thứ gì đó thật ngầu. Trong nhóm ba người chúng tôi, cậu ta là người điềm tĩnh nhất, nói chuyện với cậu ta luôn thấy rất dễ chịu.

“Nói chuyện manga 7 năm trước cũng được, nhưng không ai hóng tập tuần sau à? …Nè.”

Tôi rút điện thoại, mở trang video rồi đưa cho hai đứa xem.

“Nhà sản xuất vừa đăng trailer tập mới đó. Xem thử đi.”

…Video bắt đầu chạy…

Vì có tiếng nên tôi vội tắt âm lượng. Xung quanh vẫn còn mấy bạn đang ăn trưa, nói chuyện ồn ào i. Tôi không nên làm phiền người khác.

Dù không có tiếng, chỉ riêng phần hình ảnh thôi cũng đã đủ sức cuốn hút rồi.

“Thấy sao?”

“Không ổn rồi, tớ không đợi được tới tuần sau mất thôi.”

“Quá đã… Tớ toàn xem anime trên mấy trang stream, cậu biết lịch phát sóng chính xác là thứ mấy không?”

“Ôi giời, mấy tên otaku này thiệt là…”

Một cảnh tượng bình thường của giờ nghỉ trưa. Nhưng với tôi, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.

Khi ở cùng hai người bạn này, ngay cả việc ngồi trong góc lớp tán chuyện anime cũng trở thành một phần ký ức tuổi trẻ đáng quý.

Có thể mới chỉ một tháng sau khi vào cấp 3 mà nói như vậy là hơi vội vàng, nhưng tôi cảm thấy mình đã có được đúng thứ “cuộc sống học đường vừa phải” mà mình mong đợi trước khi nhập học… thậm chí còn tuyệt vời hơn thế.

Nếu có thể, tôi muốn được trải qua những buổi trưa yên bình như vậy mỗi ngày…

………………

Khoan đã nào.

Hình như vừa có đứa nói xấu gì bọn tôi đúng không?

Cả Tsunakichi lẫn Kikutarou cũng nghe ra, nên ba đứa tôi cùng lúc quay mặt khỏi màn hình điện thoại.

Và rồi…

“Yahhoo, mấy otaku-lun ơi. Lại bàn chuyện anime nữa hả?”

G…

Âm thanh duy nhất suýt bật ra khỏi miệng, nhưng cả ba đứa đều kìm hãm lại được.

Từ lúc nào không hay, cô ấy đã đứng cạnh bọn tôi, cùng xem video mà ba đứa tôi đang chụm đầu xem chung trên một màn hình.

Tên cô ấy là Kouzuki Sakura.

Một trong những nhân vật trung tâm của lớp. Mái tóc dài nhuộm vàng sáng óng ánh, móng tay gel bóng loáng, và trên vành tai phải là hàng loạt khuyên bạc nổi bật, dẫn đầu là kiểu industrial đầy ấn tượng. Chiếc váy ngắn cùng chiếc cardigan buộc hờ ở hông càng tôn lên đôi chân thon dài, nuột nà đến mức hoàn hảo.

Thế nhưng, chẳng có thứ trang sức hay lớp quần áo nào có thể làm lu mờ vẻ đẹp sẵn có trên gương mặt Kouzuki Sakura. Việc cô ấy chọn phong cách trang điểm tự nhiên, tiết chế như thế càng chứng minh rõ rệt rằng cô hoàn toàn ý thức được điều đó.

Cô luôn cư xử với tất cả mọi người trong lớp bằng một thái độ cởi mở, thân thiện. Bất cứ ai từng được cô trò chuyện một lần cũng sẽ có cảm giác: “Mình được một người rực rỡ như thế này bắt chuyện cơ đấy”, và rồi những lo lắng thường trực kiểu như liệu mình có sống yên ổn ở ngôi trường này không nhỉ….thứ bất an mà ai cũng mang trong mình…bỗng chốc tan biến sạch.

Kouzuki Sakura toả ra thứ uy nghiêm ấm áp ấy một cách tự nhiên, không hề gượng ép…

Đó chính là con người của cô ấy.

Với vẻ thuần khiết dường như chỉ gặp được một lần trong đời, cô khiến tất cả mọi người trong lớp đều mang theo một “giấc mơ” mơ hồ nào đó về mình…

……

Rồi, thế là đủ để ca ngợi rồi nhỉ.

Bởi cái “giấc mơ” ấy, ba đứa otaku bọn tôi cũng từng có đấy.

Nhưng với bọn tôi, nó chẳng khác gì ác mộng cả.

Chúng tôi cũng công nhận cô là một người tuyệt vời. Nhưng chỉ trong một tháng kể từ khi nhập học, chúng tôi đã học được rằng sự thuần khiết đôi khi chính là thứ vũ khí đáng sợ nhất.

“B-b-b bọn tớ đang xem… cái trailer… anime thôi mà…!”

Tsunakichi run rẩy giải thích, còn Kouzuki Sakura thì nở nụ cười tươi rói.

“Xem lại từ đầu đi nào! Lúc nãy tớ chỉ thấy khúc cuối thôi. Này, đưa điện thoại đây!”

“Ơ…”

Điện thoại trong tay tôi bị cô nàng hớt đi ngọt xớt.

Những ngón tay với bộ móng gel lấp lánh lướt trên màn hình, video được tua lại từ đầu.

Rồi ngay khi nhận ra nó đang ở chế độ tắt tiếng, cô không chút do dự bật âm lượng lên.

『Tuần sau, Spy Darling sẽ!』

Giọng Anastasia của nữ diễn viên lồng tiếng nổi tiếng Hanamizaka Koyori vang vọng khắp lớp học.

Kikutarou ôm mặt, Tsunakichi bắt đầu run bần bật.

Nhóm bạn khác đang ăn trưa gần đó cũng lặng lẽ quay đi, làm bộ như không nghe thấy gì và im lặng tiếp tục bữa ăn.

『Darling, nguy to rồi! Thủ đô bị bọn khủng bố, băng đảng và hải tặc vây kín! Tổng thống còn bỏ chạy mất rồi!』

“Dễ thương quá trời! Cô bé này ngầu ghê luôn! Cảnh chiến đấu nhìn đã ghê!”

Kouzuki Sakura reo lên, đôi mắt lấp lánh thích thú.

Còn ba đứa tôi thì mặt mũi như chết đứng. Cùng một video mà sao biểu cảm trái ngược đến thế.

Với cô ấy, việc bật tiếng video yêu thích ngay giữa lớp chắc chẳng phải chuyện gì to tát.

Nhưng với bọn tôi những kẻ ở đáy bảng xếp hạng xã hội trong lớp… đó là việc không bao giờ dám làm. Cái cảm giác sợ bị để ý, sợ người khác nghĩ “bọn otaku kia dám làm trò nổi bật à” nó ăn sâu tới mức không tài nào thoát ra được.

Dù đúng là khi Kouzuki Sakura đứng cạnh bọn tôi, chẳng ai dám liếc bọn tôi kiểu “cái bọn otaku này đừng có mà lố lăng”, nhưng… cảm giác áy náy với cả lớp thì vẫn còn nguyên si.

『Nhưng không sao! Chính lúc này mới là lúc bọn mình ra tay! Darling còn đang cố gắng làm điệp viên không giết người mà, nên bọn phản loạn này để mình xử lý hết cho! …Ơ, ơ khoan đã, sao Darling lại cản mình chứ!?』

“Ơ kìa, ngực cô ấy nãy lên kìa!”

Kouzuki Sakura chỉ vào Anastasia đang hiện trên màn hình, giọng phấn khích như vừa phát hiện điều vĩ đại lắm.

Lưng Tsunakichi với Kikutarou cứng đờ. Bản thân tôi cũng cảm giác dạ dày thắt lại một cách đau đớn.

Tsunakichi gãi đầu lia lịa, năm ngón tay cào cả một vùng sau gáy, miệng lắp bắp trả lời

“Ơ… vừa nãy… nãy, nãy lên thiệt hả? …Tớ chẳng để ý gì luôn… À mà… chắc có nãy lên nhẹ thật, kiểu… tớ cảm giác vậy thôi!”

Một câu bình luận nghe chẳng khác nào đang tường thuật lại dư chấn sau trận động đất cấp độ hai.

Bọn tôi vốn là dạng otaku chẳng mấy khi tiếp xúc với con gái. Mà đối phó với mấy câu đùa nhạy cảm phát ra từ một cô nàng top đầu bảng xếp hạng của lớp thì… khỏi nói, chẳng ai trong bọn tôi biết phải làm thế nào cho đúng cả.

『Liệu Darling có ngăn nổi cơn bạo loạn này của mình không!? Hãy cùng chờ đón trong tập tuần sau nhé! Và tiếp theo là… Secret Service, Secret Service~!』

Video… cuối cùng cũng kết thúc.

Một phút vừa rồi sao mà dài thế này…

Sakura vẫn tiếp tục nói chuyện, với cái vẻ hoạt bát chẳng khác gì khi cô đang ở giữa nhóm bạn top đầu của mình vậy…