Web novel (Chương 61 ~ 90)

Chương 70: Chỉ cần trông có “khí chất đàn ông” thôi cũng được…

2026-03-03

3

Chương 70: Chỉ cần trông có “khí chất đàn ông” thôi cũng được…

Enjoy!

-----------------------------------

Chỉ cần trông có “khí chất đàn ông” thôi cũng được…

“……………”

“Sao thế…?”

“Từ lúc gặp đã vậy rồi nhỉ…?”

Xin lỗi… thật sự xin lỗi mà, Akihiro, cả Takeshi nữa.

(…Chẳng thể nào tập trung nổi.)

Hôm nay, đúng như đã hẹn, cả tôi và Rion đều dành thời gian đi chơi cùng những người bạn thân của mình.

Tôi đi cùng Akihiro và Takeshi, còn Rion thì đi với Asumi-san tới sự kiện của Saijou-san.

Dù đã biết trước là sẽ hành động riêng, nhưng có lẽ vì chỉ mới bắt đầu hẹn hò từ hôm qua… nên tôi vẫn cảm thấy trống trải đến lạ. Haiz… đúng là mình yếu đuối thật.

“Này, hai người…”

“Ừm…”

“Ổn không đấy…?”

Việc tôi cứ ngẩn người ra như thế, rốt cuộc cũng chỉ vì Rion.

Thật ra tôi đã phân vân không biết nên nói lúc nào, nhưng với hai người bạn thân thiết nhất này… có lẽ nói thẳng ra cũng được rồi.

“Ờ thì… tớ với Rion chính thức hẹn hò rồi.”

Ngay khoảnh khắc tôi nói xong, giữa ba đứa bỗng chìm vào im lặng.

Hai người kia đứng khựng lại, mắt mở to đầy kinh ngạc. Ừ, phản ứng như vậy cũng phải thôi.

Tôi còn đang nghĩ xem tiếp theo nên nói gì thì Akihiro và Takeshi đã đồng loạt khoác tay qua vai tôi.

“Vậy thì việc cậu lơ đãng cũng dễ hiểu thôi.”

“Chúc mừng nhé, Nagisa.”

“Ơ… hả? Phản ứng nhẹ nhàng vậy á?”

Tôi cứ nghĩ họ sẽ trợn mắt, truy hỏi cho ra lẽ, ai ngờ đâu lại thật lòng chúc mừng như thế… À, đúng rồi.

Nghĩ lại thì hai người này vốn luôn như vậy mà. Có lẽ chỉ là tôi chưa nhận ra mà thôi.

“Chuyện của hiệp sĩ và công chúa thì có gì lạ đâu.”

“Đúng đó. Bọn tớ biết từ hồi cấp hai rồi… cũng biết hai người đã trải qua bao nhiêu chuyện.”

“…Cảm ơn hai cậu.”

Chỉ có điều… lực khoác vai hình như đang mạnh dần lên thì phải?

Ừm, chắc là tôi nghĩ nhiều thôi nhỉ.

Sau đó cả bọn lại tiếp tục đi bộ, nhưng rồi tôi bị hai người tra hỏi đủ thứ: tỏ tình thế nào, được tỏ tình ra sao, đã ở bên nhau như thế nào…

Bị áp lực đến mức không thể trốn được, tôi đành kể sơ qua đôi chút.

Tất nhiên là chỉ kể rất sơ sài, những chuyện khiến Rion xấu hổ thì tôi tuyệt đối không nói.

“Nhưng mà… cuối cùng cũng đến rồi nhỉ?”

“Hồi cấp hai gặp hai người, bọn tớ còn nghĩ ‘Cặp thanh mai trúc mã kiểu gì thế này?’… rồi thì sau đó lại hiểu ra. Thật sự mừng cho cậu.”

“Ha ha…”

Xem ra, hai người này đã sốt ruột thay cho tôi lâu hơn tôi tưởng.

Cách họ nói về tôi và Rion dù có pha chút đùa cợt, nhưng phần nghiêm túc vẫn nhiều hơn, khiến tôi cũng bất giác lắng nghe rất chăm chú.

Nhờ vậy mà tôi còn biết thêm không ít chuyện trước giờ hoàn toàn không hay biết, nghe xong chỉ có thể sững sờ.

“Thì đó, Tousaka xinh đẹp cỡ nào chắc khỏi phải nói rồi nhỉ? Nên hồi năm nhất cấp hai, không chỉ cùng khối mà cả senpai cũng để ý. Sau này có đàn em nữa thì lại càng nổi… chỉ tiếc là chuyện nhập viện.”

“Tất nhiên là thế giới mà công chúa không phải nhập viện là tốt nhất. Nhưng nếu cô ấy luôn khỏe mạnh thì có khi lại phiền phức hơn đấy. Tớ với Akihiro đã cố gắng để mấy người kia không tiếp cận được, nhưng cũng có mấy gã senpai từng định gọi Nagisa ra nói chuyện đó.”

“…Thật à? Này này, lần đầu nghe luôn đấy.”

Tôi dĩ nhiên biết rõ việc Rion quá nổi tiếng, luôn bị để ý và nhắm tới.

Chính em ấy cũng ghét điều đó, còn tôi thì cố gắng ở bên cạnh nhiều nhất có thể để tránh việc em bị lôi đi một cách ép buộc. Nhưng chuyện hai người kia đứng ra che chắn những lần tôi bị gọi ra nói chuyện thì… thật sự là lần đầu tôi nghe.

Không phải là hoàn toàn không biết gì. Tôi cũng từng nghe loáng thoáng kiểu “senpai nọ gọi cậu” hay “ai đó muốn gặp cậu” nhưng cũng chỉ ở mức đó thôi… ra là hai người họ đứng sau hỗ trợ.

“Xinh đẹp, dễ thương quá mức thì kiểu gì cũng thành tâm điểm. Có người còn nghĩ biết đâu có cơ hội rồi tỏ tình… với vài người thì đó là niềm tự hào, nhưng với Tousaka thì tụi tớ biết chắc cô ấy sẽ ghét điều đó.”

Tôi gật đầu đồng tình, thì Akihiro tặc lưỡi một tiếng rồi nói tiếp.

“…Nagisa, cậu cũng nhận ra rồi đúng không? Từ sau khi Tousaka nhập viện, ánh mắt của mấy người đó thay đổi hẳn… rồi đến khi biết cô ấy xuất viện, không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa thì lại muốn quay về như trước. Không có senpai, nhưng bạn cùng lớp thì có.”

Tôi cười khổ, như đang lần giở lại những ký ức cũ.

Gọi là “cũ” thôi chứ cũng chưa xa đến thế. Nhưng việc Rion phải nằm viện suốt một thời gian dài đã khiến mọi người nhận ra một điều — sinh mệnh con người mong manh đến mức nào.

Bây giờ cô ấy đã khỏe mạnh, nhưng Rion của khi đó thì khác…

Chính vì vậy mà người ta nghĩ đem lòng thích một người có thể biến mất bất cứ lúc nào thì cũng vô ích, rồi dần dần tất cả đều buông tay.

“…Tớ thì…”

“Ừm?”

“Sao thế?”

“…Tớ chưa từng bỏ cuộc.”

Đúng vậy.

Tôi chưa từng nghi ngờ việc Rion sẽ sống sót. Tôi tin chắc rằng cô ấy nhất định sẽ chiến thắng bệnh tật.

Tất nhiên cũng có những lúc nguy hiểm, có những khoảnh khắc Rion hoàn toàn mất ý thức, khiến tôi nghĩ rằng… có lẽ đã kết thúc thật rồi.

(…Sao vậy nhỉ? Đầu mình đau quá.)

Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi, một cơn đau đầu dữ dội ập tới. Nhưng nó chỉ thoáng qua, nên tôi tiếp tục nói.

“Tớ luôn tin rằng Rion nhất định sẽ khỏe lại, rằng tương lai cô ấy vẫn sẽ mỉm cười như trước… nghe thì có vẻ phi thực tế, nhưng ngoài việc Rion đã rất cố gắng, tớ nghĩ là vì tớ, vì gia đình hai bên chưa từng từ bỏ nên thần linh mới đáp lại. Ngay cả bác sĩ cũng nói đó là một phép màu mà.”

“…Không phải phép màu đâu.”

“Là tất nhiên thì đúng hơn. Bọn này cũng biết mà, cậu đã luôn cầu nguyện cho Tousaka.”

Vì tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc cầu nguyện…

Nhưng nhờ vậy tôi cũng hiểu ra một điều: nếu tin tưởng thì sẽ có ngày được đền đáp. Không phải mọi thứ, nhưng ít nhất… tôi đã học được điều đó.

“Akihiro, Takeshi — cho tớ xin lỗi trước nhé.”

“Ể?”

“Xin lỗi gì?”

“Tớ á, thực sự yêu Rion lắm. Tớ muốn cưới cô ấy! Muốn ở bên cô ấy suốt đời! Nên từ giờ sẽ khoe người yêu không thương tiếc, mong hai người thông cảm nha!”

Vừa nói xong, cả hai nhìn tôi bằng ánh mắt chán chường, nhưng cuối cùng vẫn bật cười rồi vỗ mạnh vào lưng tôi.

Này Rion à, nếu tính cả chuyện chuyển sinh thì anh lớn tuổi hơn em nhiều lắm đó.

Có khi cộng lại còn gấp đôi tuổi hiện tại của em ấy chứ… dù tâm hồn anh vẫn bị kéo về đúng với cái thân xác này như từ trước đến giờ.

Dù vậy, một người như anh… vẫn bị cuốn hút bởi một cô gái tên là Rion.

Một nữ sinh cấp ba thôi mà lại mang một sức hấp dẫn cuốn hút không thể giấu nổi.

(Anh cũng muốn trở thành một người đàn ông có sức hút… không cần phải đẹp trai theo kiểu bề ngoài, chỉ cần có “khí chất” thôi — nếu Rion có thể cảm nhận được điều đó, thế là đủ rồi.)

“Khí chất đàn ông”… Ừ, mục tiêu này được đấy!

Có lẽ Rion sẽ nói rằng “anh bây giờ là tuyệt nhất rồi”, nhưng nếu đôi lúc cho phép mình dựa vào sự dịu dàng ấy mà vẫn không ngừng cố gắng, thì nhất định tôi sẽ trở thành một phiên bản ngầu hơn của chính mình.

“Phù—!”

“Ha ha, nhìn cậu phấn khích ghê chưa kìa.”

“Mà nói cưới xin sớm quá rồi đó! Định chọc quê hai đứa độc thân tụi này à!?”

“Đau đau! Chỉ có một chút xíu ý đó thôi mà, đừng đánh!”

“Vậy là có rồi còn gì!”

Người đi đường ơi, xin lỗi vì bọn tôi ồn ào quá!

Cứ thế, bọn tôi cười đùa ầm ĩ suốt quãng đường đi, rồi cuối cùng cũng đến gần địa điểm tổ chức sự kiện của Saijou-san, nơi mà hai người kia cũng rất muốn ghé xem.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!