「Fuuko thích Sato thật sao?」
Một cú ném thẳng vào giữa sân.
Không vòng vo, không bọc đường, Minai-san ném ra một câu hỏi thẳng tưng.
Này. Đừng chọc vào chỗ đó chứ.
Đó là phần nhạy cảm, hãy chạm vào nó nhẹ nhàng hơn một chút đi.
「Kh-không phải là thích… mà giống như kiểu ngưỡng mộ vậy đấy… hay là kiểu vị thần mà người như tớ hoàn toàn không thể với tới」
「…Lên luôn cấp thần luôn rồi à」
Vậy thì tôi phải nói gì đây?
Việc bản thân trở thành đối tượng để cầu nguyện vượt qua cả mức ngưỡng mộ khiến tôi không khỏi kinh ngạc.
Dù chỉ là nhân vật phụ, nhưng trong mắt Mogami-san tôi lại trở thành một thực thể thần thánh. Sức mạnh của sự tự tưởng tượng thật đáng sợ.
「Không thể nào… thích dữ vậy sao. Thiệt luôn, thích một gã như cỏ dại thế này à? Lại còn đơn phương? Cán cân sức mạnh này không thấy kỳ sao???」
Minai-san đang rối loạn.
Cán cân sức mạnh à… đúng là nếu vẽ sơ đồ ra thì hơi lạ thật.
『Minai-san (Nữ chính thua cuộc) < Sanada (Nhân vật chính) < Mogami-san (Nữ chính từng là phụ) < tôi (nhân vật phụ)』
Đại khái như vậy?
Ừ, kỳ thật. Không ngờ tôi lại đứng ở đỉnh của bộ romcom này.
「…Vẫn không được. Khuôn mặt của cậu chắc mai tớ quên mất」
Minai-san nhìn chằm chằm vào mặt tôi, cố tìm ra điểm đặc trưng nào đó.
Chắc là cô ấy đang cố tìm lý do vì sao Mogami-san lại thích tôi. Nhưng có vẻ không tìm ra nên cuối cùng lắc đầu bỏ cuộc.
「Thích kiểu đàn ông như thế này mà lại không hứng thú với Saiga là sao? Tớ không hiểu nổi」
「Gu của mỗi người khác nhau mà. Tớ hiểu được vì sao người khác có thể thích Sanada-kun, chỉ là bản thân tớ thì không thôi」
「…Vậy thì chứng minh đi」
Có lẽ Minai-san thật sự không thể tin nổi cảm xúc của Mogami-san.
Cô ấy nhìn qua lại giữa tôi và Mogami-san với ánh mắt nghi ngờ. Có vẻ khuôn mặt của tôi nhạt nhòa đến mức đó. À thì tôi bị nghĩ sao cũng được… nhưng Mogami-san thì có vẻ không nghĩ vậy.
「Cậu không tin Sato-kun đến vậy sao?」
「Ừm. Vì cậu ta chỉ là một trong những người bình thường thôi mà. So với Saiga thì chẳng đáng so sánh với một góc của cậu ấy」
「Vậy tớ sẽ chứng minh. Tớ sẽ cho cậu thấy Sato-kun là người tuyệt vời đến mức nào」
Ủa?
Tôi cảm thấy hướng câu chuyện đang trở nên kỳ lạ.
Buổi ăn này chẳng phải chỉ là sự kiện kiểu “nữ chính thua cuộc xuất hiện” thôi sao?
Hoặc tôi còn nghĩ đây có thể là cờ báo hiệu can thiệp vào câu chuyện romcom của Sanada… nhưng câu chuyện lại không đi theo hướng đó.
Mà ngược lại hoàn toàn.
「Cuối tuần là được rồi, hai cậu đi hẹn hò đi. Tớ sẽ stalker và quan sát hai cậu」
Lời nói của Minai-san đã trở thành cò súng kích hoạt bộ romcom của chúng tôi.
Như vậy thật sự ổn chứ?
Cá nhân tôi thì hơi khó chấp nhận, nhưng có vẻ dòng chảy của buổi hẹn hò đã được quyết định rồi.
Bỏ mặc tôi sang một bên, hai người họ đã tự bắt đầu trao đổi với nhau.
Mogami-san bình thường khá rụt rè, nhưng khi liên quan đến tôi thì lại trở nên tích cực như biến thành người khác.
Cô ấy không thể hành động vì bản thân mình, nhưng lại có thể hành động vì người khác một tính cách vị tha như vậy.
「Được thôi. Minai-san, cậu cho tớ thông tin liên lạc nhé? Khi nào quyết định địa điểm hẹn hò tớ sẽ báo」
「Ừ, nhờ cậu」
「Nếu có gì thắc mắc gì về Sato-kun thì cứ hỏi trực tiếp nhé? Tuyệt đối đừng đi stalker cậu ấy đấy? Đối với tớ thì không sao… nhưng nếu được thì tớ muốn cậu hỏi bình thường thôi」
「Th-thật à? Vậy à… hừm… hihi」
À, nói mới nhớ.
Minai-san hình như cũng là kiểu người gần như không có bạn bè, giống Mogami-san.
Cô bé này nói thẳng những gì mình nghĩ, lại tùy hứng, còn đang ở độ tuổi hỗn láo nên dễ lên mặt rồi nói thêm mấy câu dư thừa. Vì vậy mà cô ấy ít bạn cùng giới.
Có lẽ chính vì có cái danh “người chịu chơi cùng mình” nên cô ấy mới mê mẩn Sanada đến vậy.
Nhưng với Mogami-san thì có lẽ lại hợp nhau một cách bất ngờ. Hai người nói chuyện khá tự nhiên, thậm chí còn trao đổi cả thông tin liên lạc, hơn nữa trông Minai-san có vẻ khá vui.
(Hẹn hò à… hơi áp lực một chút, nhưng thôi cũng được vậy)
Sự kiện này chắc cũng là để làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa tôi và Mogami-san.
Mặt khác, biết đâu còn có thể kết nối tình bạn giữa Minai-san và Mogami-san.
Nếu vậy thì dù vẫn thấy hơi kỳ lạ… tôi sẽ chấp nhận.
Vì để Mogami-san có thể kết bạn, tôi cũng phải cố gắng một chút vậy.