Các cô gái được gọi là nữ chính, bao gồm cả Minai-san, đều nghĩ như thế này.
『Tất cả con gái trên thế giới đều khao khát được hẹn hò với Sanada Saiga』
『Trở thành bạn gái của cậu ấy chính là hạnh phúc lớn nhất trong đời』
『Không có cô gái nào mà lại không vui khi được Sanada Saiga sủng ái』
Nếu suy nghĩ theo hệ giá trị đó thì hành động và lời nói của Minai-san cũng dễ hiểu.
Đối với cô ấy, việc hỗ trợ Mogami-san đơn thuần chỉ là một hành động thiện ý.
Việc bị từ chối ngay từ đầu vốn là chuyện không thể xảy ra trong nhận thức của cô.
Chính vì vậy mà cô đã ngẩn người vì quá kinh ngạc.
「Kh-không thể tin được. Cách nghĩ đó… trước giờ tớ chưa từng tưởng tượng đến」
「Xin lỗi nhé? Ừm… tớ không phủ nhận là Minai-san thích cậu ấy, nhưng còn tớ thì… không hẳn là thích đến mức đó」
Dù nói với vẻ áy náy.
Nhưng có vẻ Minai-san đã thật sự tiếp nhận lời phủ nhận mà Mogami-san vừa nói lại lần nữa.
「Kỳ lạ thật đấy. Saiga đẹp trai mà, đúng không?」
「Có… thật là như vậy không nhỉ. Tớ không hiểu rõ tiêu chuẩn đánh giá khuôn mặt của người khác lắm」
「Thế còn tính cách? Cậu ấy dịu dàng như vậy mà không khiến cậu rung động sao?」
「Tớ có cảm giác cậu ấy là kiểu người tốt với tất cả mọi người. Nhưng… chắc chỉ vậy thôi」
「Ngoài ra thì… ừm… à đúng rồi! Bản năng của con cái chẳng hạn! Kiểu như… muốn sinh con cho người này, mấy cảm xúc như vậy ấy」
「C-c-con cái là gì chứ!? Minai-san, tụi mình đâu phải động vật đâu…!」
Này này. Đừng biến thành chó chứ, Wan-chan.
Vì quá hoảng loạn nên cô ấy nói ra mấy câu hơi kỳ quặc.
「Bình tĩnh lại đi. Nào, uống chút nước đi」
「Tớ chỉ uống nước trái cây thôi」
「…Để tớ đi lấy」
Một con nhóc thật là tùy hứng.
Mà thôi, bị trẻ con xoay vòng như vậy tôi thì cũng không ghét.
Thân thể thì là bạn cùng lớp, nhưng linh hồn thì trưởng thành hơn cả chục tuổi. Nên tôi cũng chẳng nổi giận. Dù trong khoảnh khắc có nghĩ “con nhóc cái láo thật”, nhưng chắc chỉ là ảo giác thôi. Ừ, chắc là vậy.
「Đây」
「Ơ? Nước cam là cái gì vậy? Không có ga à? Kỳ quá」
「…Để tớ đi lấy lại」
「Thôi khỏi. Dù sao cậu cũng đã mang tới rồi, tớ đành uống cho vậy. Cậu nên biết ơn đi」
「C-cảm… ơn」
Chết tiệt. Nếu không phải vì thương hại con chó thua cuộc này thì suýt nữa tôi đã… à mà dù có bực đến đâu thì tôi cũng không nổi giận hay ra tay với trẻ con, nên chắc thái độ cũng chẳng thay đổi.
Đó chính là sinh vật gọi là người lớn.
Xử lý một con nhóc hỗn láo như vậy là chuyện quá dễ.
Trong lúc tự nhủ như vậy để nuốt cơn bực vào trong.
Tôi vô tình nhìn sang bên cạnh.
Thì thấy Mogami-san đang nhìn tôi với ánh mắt mê mẩn.
「…Fuhihi. Sato-kun dịu dàng thật, tuyệt quá」
Th-thỉnh thoảng cách cười của Mogami-san hơi kỳ lạ.
Có lẽ vì cô ấy đọc sách nhiều nên đôi khi chìm vào thế giới riêng rồi cười một mình.
Có vẻ trong cảnh vừa rồi cô ấy cảm nhận được sự dịu dàng từ tôi.
Thực ra tôi đâu có dịu dàng, chỉ là thương hại thôi… tôi định giải thích như vậy, nhưng Minai-san đã lên tiếng trước nên mất luôn cơ hội mở lời.
「Khoan đã, không lẽ nào? Fuuko… chẳng lẽ cậu là thích cái người Saito kia à!?」
Saito là ai vậy?
À, là tôi.
Con nhóc này thậm chí còn không nhớ nổi tên tôi. Hết chịu nổi rồi. Một ngày nào đó ta nhất định sẽ làm ngươi phải khóc.
「…Là Sato-kun. Đừng có gọi sai tên nữa」
Thấy chưa. Ngay cả Mogami-san cũng nổi giận rồi.
Và Minai-sa— vốn nổi tiếng là giống chó con bị áp lực nên lại run sợ.
「Hí! X-x-x-xin lỗi!」
Điểm tốt của con bé này là biết xin lỗi.
Thôi vậy. Không làm nó khóc nữa.
Tha thứ cho người biết xin lỗi mới đáng là đàn ông trưởng thành.
「Sato nhỉ, Sato… mà tên cậu là gì ấy nhỉ? Tớ không giỏi gọi người khác bằng họ cho lắm」
Có lẽ việc không nhớ được cũng một phần vì Sato là họ quá phổ biến.
Nếu vậy thì cũng có thể thông cảm chút.
「Tên tớ là Sato」
「Hả? Tức là Sato Sato hả? Cậu không thấy kỳ à?」
「Không kỳ đâu! Nếu tớ nói tên thật thì cậu sẽ gọi bằng tên đó đúng không…?」
「Ngoài lý do đó ra thì còn lý do nào để biết tên chứ?」
「V-vậy thì cứ để Sato-kun tên là Sato đi!」
Không không. Mogami-san, như vậy là gượng ép quá rồi.
Nhưng mà… ừm… dễ thương thật.
Có lẽ cô ấy chỉ là không thích việc những cô gái khác gọi tôi trống không.
Cái gọi là tâm tư thiếu nữ ấy mà.
Thật sự cô ấy vừa đáng yêu vừa khiến người ta phải mỉm cười.