Nhân viên của quán dọn khay đi sau khi cả bọn đã ăn xong.
Tôi liếc nhìn tờ hóa đơn một chút, thấy số tiền trong ví mình đang in trên tờ giấy mỏng đó, nên tôi lập tức nhẹ nhàng úp nó xuống.
Bánh pancake của Mogami-san thì hoàn toàn không vấn đề gì. Khi cô ấy ăn đồ ngọt thật sự rất dễ thương, nên nếu coi đó là phí thưởng thức thì còn rẻ nữa.
Nhưng việc phải trả cả phần cô nhóc láo toét Wan-chan kia thì hơi khó chấp nhận.
Nhưng bây giờ thì khác. Giờ tôi lại thấy cũng muốn mời cả cô bé này.
Cô ấy đúng là có phần ích kỷ. Nhưng tuyệt đối không phải người có tính cách xấu.
Ngược lại là đằng khác. Tuy hơi ngốc một chút… nhưng lại trong sáng hơn bất cứ ai, và có lòng tốt có thể cổ vũ cho hạnh phúc của người khác.
「Mười lần」
「…Chuyện gì vậy?」
「Số lần Fuuko nhặt đồ thất lạc đem trả đó. Trong ba ngày này cậu ấy đã đem trả mười lần rồi đúng không?」
「Mogami-san, thật vậy à?」
「Ừ, ừm. Thì… trước phòng hội học sinh có hộp đồ thất lạc mà đúng không? Tớ chỉ mang tới đó thôi nên cũng không phải chuyện gì vất vả」
「Còn tớ thì không có lần nào. Vì tớ chỉ toàn giả vờ không thấy đồ thất lạc」
「Không cần phải nói thẳng thắn ra vậy đâu…」
Nhân tiện thì của tôi là một lần. Có cái hộp bút rơi nên tôi đem đi trả, nhưng chuyện đó để sang một bên.
Dù tôi cũng không làm ngơ như Minai-san, nhưng sự thật là tôi chỉ nghĩ kiểu “nếu thấy thì mang đi trả cũng được”.
Quả nhiên, Mogami-san có thể nói là hơi bất thường.
「Mỗi sáng cậu cũng hay thay nước trong bình hoa đúng không?」
「…Tại vì tớ thích hoa mà」
「Trong thư viện cậu cũng xếp lại sách cho gọn gàng nữa」
「Chỉ là xếp thẳng hàng nhìn thấy dễ chịu hơn thôi」
「Mỗi sáng khi đi dạo cậu cũng nhặt rác trên đường nữa」
「C-cậu theo dõi tới mức đó luôn sao!?」
「Tớ đã nói là tớ stalk cậu mà」
Minai-san bình thản liệt kê những điểm tốt của Mogami-san.
Thậm chí có rất nhiều chuyện mà ngay cả tôi cũng không biết. Mogami-san quả nhiên là cô gái tốt thật.
Nếu là tôi thì chắc chắn sẽ nghĩ những hành động như vậy là “làm tình nguyện”.
Nhưng có lẽ cô ấy không nghĩ như vậy. Làm những chuyện đó một cách vô thức, tự nhiên, chỉ vì lòng tốt thuần túy đó chính là cô gái tên Mogami Fuuko.
Vì cô ấy làm những việc đó với suy nghĩ rằng không ai nhìn thấy cũng là điều bình thường, và ngay từ đầu cũng không hề nghĩ tới chuyện được ai đánh giá.
Chính vì vậy, cô ấy mới có lòng tốt vô điều kiện.
Có lẽ vì thế mà Wanouchi-san cảm thấy mình đã thua.
「Nếu là mấy người khác thì tớ còn tự tin là mình không thua. Nhưng với cậu thì không thể… tớ không thể trở thành người hơn Fuuko được. Lúc đó, tớ lập tức hiểu ra hóa ra kiểu con gái như cậu mới là ‘hàng thật’」
Vốn dĩ cô ấy đã ở thế bất lợi.
Dù vậy, cô vẫn cố bám trụ để không bị các nữ chính khác bỏ lại.
Nhưng trước Mogami Fuuko, người đột nhiên xuất hiện, trái tim cô đã bị bẻ gãy.
Có lẽ lời tuyên bố thất bại của Minai-san chính là như vậy.
「Tóc đen đẹp thật đấy. Ghen tị ghê… nhưng khổ nổi gia đình tớ không có ai có tóc đen cả. Màu tóc này cũng là màu tự nhiên đấy」
Minai-san thở dài, vừa lắc lắc hai bím tóc vàng của mình.
Không, tôi thấy đó cũng là một thuộc tính rất hấp dẫn mà.
「Tớ thì lại rất ngưỡng mộ mái tóc vàng của Minai-san đó」
「Uu… cảm ơn vì đã khen. Tớ vui lắm…」
Ừm. Từ Minai-san hoàn toàn không cảm nhận được chút thù địch nào.
Ngược lại, cô ấy dường như rất có thiện cảm với Mogami-san.
Ngay cả bây giờ khi được khen, cô ấy chắc là thật sự vui. Sợi tóc dựng trên đầu cứ nhảy lên nhảy xuống.
「Còn nữa, bộ ngực đó. Ghê thật, đúng là quốc bảo nhân loại」
「Đúng vậy, cô ấy là báu vật của nhân loại」
「H-hai người nói quá rồi!」
Đáng tiếc là đó là sự thật.
À không, cũng không phải đáng tiếc. Sự tồn tại của Mogami-san chỉ mang lại hạnh phúc mà thôi.
「Rõ ràng có bầu không khí thanh thuần, trong sáng mà lại sở hữu cơ thể dâm đãng đến thế… hơn nữa tính cách cũng cực kỳ tốt. Tất cả những thứ tớ không có, cậu đều có. Tớ tuyệt đối không thể thắng Fuuko」
Ngoại hình, tính cách Minai-san đã nhìn đánh giá tất cả mọi thứ.
Chính vì vậy, cô ấy đã tự mình bước xuống khỏi sân khấu của cuộc cạnh tranh.
Và thay vào đó, có vẻ như cô ấy đang cố đẩy Mogami-san lên phía trước…