...Ra là vậy.
Tôi cứ nghĩ là tinh thần của Mogami-san không ổn.
Hay là bị cảm, hay ghét tôi, hoặc vì một lý do gì đó làm tôi đã lo lắng đủ thứ.
"Mẹ, sao mẹ lại không gọi con dậy chứ?"
"Xin lỗi nhé. Mẹ cứ tưởng hôm nay vẫn chưa tới ngày nhập học nên không gọi con dậy luôn"
"Mẹ vô tư quá rồi đó... Eh, sao Sato-kun cũng ở đây luôn vậy!?"
Mogami-san chạy lạch bạch xuống cầu thang, ban đầu còn dễ thương phàn nàn với mẹ.
Nhưng giữa chừng nhận ra sự tồn tại của tôi, cô ấy lập tức rối loạn thấy rõ.
"X-xin lỗi nhé, tớ vừa mới ngủ dậy thôi"
"À, tớ không để ý đâu"
"Đồ ngủ của tớ trông quê mùa lắm nhỉ... Tại tớ quen ngủ với mấy bộ đồ cũ này rồi, nếu không thì tớ khó ngủ lắm...!"
"Không sao. Dễ thương mà, cứ yên tâm đi"
"Thâtj chứ... Ehehe"
"Mà này, Fuuko-chan. Xin lỗi vì cắt ngang lúc con đang ngại, nhưng không phải con phải vội lắm sao?"
"Đúng rồi! Con quên mất! Con đi thay đồng phục ngay đây ạ!!"
Nhờ một câu của mẹ, có lẽ cô ấy mới nhớ ra mình đã ngủ quên.
Mogami-san hoảng hốt quay đầu, lại chạy vội lên tầng hai.
"Thế thì, Sato-kun đến đây làm gì vậy" Giờ này thì trường đã bắt đầu học rồi mà"
"Chính cháu là người nói chuyện đó với bác đấy ạ"
"Ừ. Vậy nên bác mới thấy tò mò đây"
"Cháu đến đón cậu ấy ạ. Vì mãi mà không thấy Mogami-san tới trường, nên cháu lo quá"
"Ara, araara... Dễ thương thật đấy. Đúng là tuổi trẻ mà"
Không hiểu sao bác ấy cũng che mặt lại giống hệt con gái mình, trông có vẻ đang ngại ngùng.
Ừ, tôi cũng hiểu phản ứng đó.
Khi đã là người lớn rồi, mỗi khi thấy hành động trẻ con là tự nhiên sẽ thấy vui.
Bản thân tôi cũng vậy, mỗi lần thấy mấy cặp học sinh cao trung nắm tay nhau đi trên phố, tâm trạng tôi cũng trở nên tươi sáng lên hẳn. Có lẽ bác ấy cũng đang mang cảm giác tương tự như tôi lúc đó.
...Mà thôi, hiện tại tôi không phải là người đứng "xem" nữa, mà là người "trong cuộc" rồi.
Quay lại chuyện chính nào.
"Fuuko-chan~ Hình như Sato-kun đã đặc biệt đến đón con đó, nên là thay đồ nhanh lên nhé~"
"Thật sao!? Cậu ấy đến đón con luôn sao..."
Ngay khi bác gái vừa gọi lên tầng hai, Mogami-san trong bộ đồng phục liền chạy xuống.
Vì đang vội nên trang phục có hơi xộc xệch một chút... Nhưng đúng như hôm qua tôi đã đề nghị, cô ấy đã không mặc áo khoác thể dục, váy cũng ngắn hơn. Đúng là mỹ nhân.
Tốt quá. Tôi đã lo rằng vì cô ấy ghét những gì tôi nói nên đã không muốn đến trường chứ.
"Sato-kun, cậu đợi tớ thêm một chút được không? Cho tớ chỉnh trang lại một chút đã"
"Không sao, tớ không phiền đâu"
"Dù sao thì... Tớ cũng không thể để Sato-kun thấy dáng vẻ luộm thuộm lúc mới ngủ dậy của mình được"
"Tớ á? Tớ thì không để ý mấy chuyện đó đâu, cậu không cần phải bận tâm làm gì"
"Nhưng tớ thì có để ý mà. Xin lỗi nhé, chỉ một chút thôi"
"Fuuko-chan, con có ăn sáng rồi mới đi học không?"
"Con không ăn! Thiệt tình... Tại mẹ không gọi con dậy nên con mới muộn đó...!"
Sau một loạt đối thoại như thế, Mogami-san lại chạy vào trong nhà.
Xem ra tôi sẽ phải đợi thêm một lúc nữa cho đến khi cô ấy chuẩn bị xong.
"Có vẻ con bé đang khó chịu với bác rồi. Sato-kun, lát nữa nhớ dỗ dành con bé hộ bác nhé」
"Vâng, cứ giao cho cháu ạ. Cháu quen với việc làm cậu ấy vui lại rồi"
"Tính con bé dễ nản lắm, tinh thần yếu xìu ấy mà. Bác thấy nó hợp với một người chững chạc như Sato-kun đó. Nhớ dẫn dắt con bé cho tốt nhé"
"Vâng... Cháu hiểu rồi ạ"
Chỉ riêng lời nhờ vả đó là đã khiến tôi hơi khó gật đầu.
Đúng như bác gái nói, Mogami-san hợp với kiểu người chững chạc.
Nhưng người đó, chắc chắn không phải là tôi, mà là Sanada.
Xin lỗi bác... Chuyện này tôi chỉ có thể trả lời mơ hồ để cho qua.
Dù tình huống có hơi lệch so với dự tính ban đầu.
Nhưng tôi đã quyết định rồi từ giờ trở đi, tôi sẽ hạn chế can thiệp quá sâu vào cuộc sống của Mogami-san.
Vì thế, có lẽ đây cũng là lần cuối tôi gặp bác gái.
Nghĩ vậy, tự nhiên tôi thấy có chút buồn.
"Thưa bác. Cảm ơn bác đã yêu thương Mobuko-san nhiều như vậy"
"Eh. Sao tự nhiên cháu lại nói thế?"
"Không có gì ạ. Chỉ là... Thấy bác nuôi dạy được một cô con gái dễ thương như vậy, cháu tự nhiên lại muốn nói cảm ơn thôi ạ"
*Ufufu. Nghe cháu nói vậy bác vui lắm. Con bé là niềm tự hào của bác mà"
...A, đúng là tốt thật.
Việc Mogami-san không kết thúc với tư cách "nữ phụ"...
...Với bản thân cô ấy, và với người mẹ luôn ở bên cạnh cô ấy, chắc chắn là một điều rất đẹp.
Vừa nãy, tôi đã suýt nghi ngờ chính lời nói và hành động của mình trong quá khứ.
Tôi đã lo rằng có khi nào mình khiến Mogami-san khó chịu không.
Nhưng có lẽ tôi không cần phải lo như vậy.
Cuộc trò chuyện với bác gái khiến tôi một lần nữa nhận ra điều đó.
Giờ thì, dù sao đi chăng nữa.
Công việc cuối
cùng của tôi là đưa Mogami-san đến trường.
Sau khi tiễn cô ấy đến tận lớp học...
...Tôi sẽ quay lại làm "Kẻ đứng ngoài câu chuyện"