Thấm thoắt đã bảy ngày bảy đêm trôi qua kể từ lúc chúng tôi rời khỏi Hà Nam để khởi hành về Sơn Tây.
Như mọi chuyến đi xa nhà khác, thứ đọng lại rõ nét nhất chỉ là sự nhàm chán đến tẻ nhạt. Chuỗi ngày di chuyển cứ lặp đi lặp lại một thời gian biểu cố định. Ban ngày, tôi thường gối đầu lên bờ vai nhỏ nhắn của Wi Seol-Ah hoặc ngả ngớn trên đùi Namgung Bi-ah để đánh giấc, thỉnh thoảng lại giết thời gian bằng dăm ba câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt. Mà thực ra, gọi là chuyện phiếm cho oai, chứ phần lớn thời gian đó tôi đều dùng để hành hạ và trêu chọc Gu Jeolyub. Dù sao thì đó cũng là thú vui tao nhã duy nhất giúp tôi khuây khỏa đôi chút.
Khi màn đêm buông xuống, xe ngựa dừng lại để bầy ngựa nghỉ ngơi, cũng là lúc chúng tôi bắt đầu việc tu luyện.
Namgung Bi-ah thường tìm một góc vắng vẻ để tự tập luyện thay vì tập cùng mọi người. Có lẽ cô ấy muốn có không gian yên tĩnh để tiêu hóa những ngộ đạo mới của mình. Tang Soyeol trông cũng có vẻ đang chăm chỉ luyện tập, nhưng thú thật, thay vì vận công, cô nàng giống như đang ngồi đực ra từ xa để ngắm nhìn tôi thì đúng hơn. Rốt cuộc, việc luyện tập của tôi chỉ loanh quanh với những màn giao đấu cùng Muyeon, và tất nhiên, không thể thiếu tiết mục vắt kiệt sức lực của tên nhóc Gu Jeolyub. Đó cũng là dấu chấm hết cho một ngày dài.
‘Nhàm chán thật đấy.’
[Trước đây thì lúc nào cũng mong cầu bình yên, giờ có rồi lại than nhàm chán là sao?]
‘Ông gọi thế này là bình yên ư? Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như sự tĩnh lặng chết chóc trước cơn bão thì có…’
Chiếc xe ngựa vẫn không ngừng lăn bánh hướng về Sơn Tây. Dường như chúng tôi đã tiến sâu vào khu vực rừng núi, địa hình ngoằn ngoèo hiểm trở cùng những rặng cây rậm rạp che khuất tầm nhìn khiến tốc độ di chuyển chậm lại đáng kể.
“Thiếu gia! A nào!”
Nghe tiếng gọi lảnh lót của Wi Seol-Ah, tôi ngoan ngoãn há miệng ra. Ngay lập tức, một chiếc yakgwa ngọt lịm được nhét tọt vào miệng tôi.
‘Ngọt quá thể...’
Dù trong lòng muốn em ấy dừng việc nhồi nhét này lại, nhưng tôi vẫn lặng lẽ nhai chóp chép mà không than phiền nửa lời. Chỉ khi thấy tôi đã nuốt trôi, Wi Seol-Ah mới vui vẻ nhón lấy một miếng khác bỏ vào miệng mình.
‘Dạo này em ấy đặc biệt thích đút cho mình ăn thì phải.’
Wi Seol-Ah vốn là một cô gái không màng danh lợi, chẳng tham lam thứ gì trên đời ngoại trừ đồ ăn. Vậy mà dạo gần đây, có vẻ như em ấy đang thực hiện một chiến dịch vỗ béo tôi.
‘Đáng lẽ ta mới là người phải làm thế chứ.’
Chính tôi mới là người đang ngày đêm tìm đủ cách bồi bổ để lấy lại đôi má phúng phính đáng yêu ngày nào cho Wi Seol-Ah. Rõ ràng sức ăn của em ấy không hề giảm sút, thậm chí ăn nhiều đến mức không thể nào gầy đi được. Thế nhưng chẳng hiểu sao, Wi Seol-Ah lại ngày càng sụt cân thấy rõ. Ngược lại, nhờ công lao đút ăn không ngừng nghỉ của con bé mỗi ngày, tôi cảm giác dường như mình đang có da có thịt lên đôi chút.
“Rốt cuộc là tại sao nhỉ?”
“Dạ? Tại sao chuyện gì cơ ạ?”
“…Không có gì. Em cứ ăn tiếp đi.”
Nghe tôi nói vậy, Wi Seol-Ah gật gù rồi vô tư lấy thêm một chiếc yakgwa nữa nhai nhóp nhép. Nhìn vẻ mặt ngây thơ, hai má phồng lên như sóc nhỏ đó, tôi chỉ khẽ cười rồi từ từ nhắm mắt lại dưỡng thần.
[Thấy sao rồi?]
Giọng Lão Shin bất chợt vang lên trong đầu tôi.
‘Ý ông là sao?’
[Miệng thì than nhàm chán, nhưng lại đang đẩy giác quan nhạy bén lên mức tối đa. Ta đang hỏi lý do đấy. Ngươi nghĩ sao về bọn chúng?]
Lời nhắc nhở của Lão Shin khiến tôi phải khẽ thở dài trong lòng. Quả thực, sự tồn tại của bọn chúng nãy giờ vẫn luôn khiến thần kinh tôi căng như dây đàn.
‘Chúng định bám theo đến bao giờ đây…’
Đã bảy ngày bảy đêm rồi.
Kể từ lúc rời đi, luôn có những kẻ lai lịch bất minh duy trì một khoảng cách nhất định, âm thầm bám gót theo cỗ xe ngựa này không rời nửa bước.
‘Rốt cuộc là đám nào?’
Chính vì có quá nhiều đối tượng đáng ngờ nên tôi mới phải đau đầu suy tính. Khả năng cao nhất là những kẻ bị thu hút sau màn thể hiện quá chói lọi của tôi ở Long Phụng Chi Hội. Nhưng cái cách bám đuôi cẩn trọng, đầy thăm dò này lại cho thấy có vẻ không phải là bọn chúng.
Trước mắt, vì bọn chúng chưa bộc lộ sát ý hay ý định tấn công nên tôi vẫn tạm thời nhắm mắt làm ngơ để quan sát. Nhưng ròng rã suốt một tuần, sự kiên nhẫn vốn đã ít ỏi của tôi đang dần cạn kiệt, chạm đến giới hạn chịu đựng.
[Bình thường thì ngươi đã tóm cổ rồi nghiền nát bọn chúng từ lâu rồi. Lần này nhẫn nhịn giỏi đấy.]
‘Dạo gần đây tôi gây ra hơi nhiều chuyện động trời rồi, nên cũng phải cố mà kìm nén thôi.’
Hơn nữa, quan trọng hơn cả, bọn chúng toát ra một thứ cảm giác vô cùng kỳ quái.
Một luồng khí tức kỳ lạ mà tôi dường như đã từng bắt gặp ở đâu đó, nửa lạ nửa quen.
“Có lẽ bên đó cũng sắp hết kiên nhẫn và có động tĩnh rồi. Tôi sẽ chỉ nương tay cho chúng đến hết hôm nay thôi.”
“Dạ? Thiếu gia vừa nói gì cơ?”
“Không có gì đâu. À, miếng đó em cũng định đút cho ta đấy à?”
“…Á.”
Thấy em ấy cầm chiếc bánh trên tay, tôi tiện miệng trêu một câu. Ai dè Wi Seol-Ah giật mình thon thót, vội vàng rụt tay lại và nhích người ra xa một chút. Vừa nãy còn nhiệt tình đút cho ăn lắm mà, sao giờ lại thái độ thế kia?
“Cái… cái này là miếng cuối cùng rồi ạ…”
À, ra là chiếc cuối cùng nên mới tiếc.
Nhìn cái dáng vẻ co rúm người lại như sợ bị cướp mất đồ ăn của Wi Seol-Ah, tự nhiên máu buồn trêu chọc trong tôi lại nổi lên.
“Thì sao nào?”
“Dạ, dạ không… Ý em là…”
“Em tiếc không muốn cho ta ăn à?”
“Không phảiiiii… Ý em không phải thế…”
“Không phải thì đút cho ta đi.”
Thấy tôi hùng hồn đòi hỏi, khuôn mặt Wi Seol-Ah lập tức xị xuống như đưa đám. Nhìn biểu cảm mếu máo, rơm rớm nước mắt nhưng bàn tay nhỏ bé vẫn run rẩy chìa chiếc yakgwa ra của em ấy, tự nhiên tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác sảng khoái kỳ lạ.
[Chỉ đi trấn lột một miếng bánh của trẻ con mà ngươi cũng thấy sảng khoái á…? Nhóc con, ngươi chán quá đâm ngáo rồi à?]
‘…Ông không thấy vẻ mặt phụng phịu đó đáng yêu à?’
Thấy tôi thực sự vươn tay ra toan lấy chiếc bánh, đôi mắt Wi Seol-Ah mở to hết cỡ vì sốc. Chắc hẳn em ấy không ngờ tôi lại cạn tình đến mức cướp đi miếng ăn cuối cùng của mình. Ánh mắt tuyệt vọng, đầy lưu luyến dõi theo miếng yakgwa của Wi Seol-Ah lúc này trông sầu thảm vô cùng.
Đùa đến đây là đủ rồi. Tôi bật cười, rút tay lại rồi ung dung nhắm mắt lại.
“Phù… phù!”
Wi Seol-Ah thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi kiếp nạn. Nhưng ngay sau đó…
“Áaaaa! Chị!”
Một tiếng hét đầy uất ức vang lên.
Thì ra Namgung Bi-ah, người nãy giờ vẫn đang say giấc nồng bên cạnh, đã lẳng lặng thức dậy từ lúc nào và nhanh như chớp há miệng đớp gọn miếng bánh cuối cùng trên tay Wi Seol-Ah.
“Chị… Chị Bi-ah! Đó là miếng yakgwa cuối cùng của em mà…!”
“Đùi….”
“Quá đáng lắm! Em sẽ không cho chị gối đầu lên đùi nữa đâu…!”
Wi Seol-Ah khóc lóc ỉ ôi bắt đền, nhưng tôi cá là một lúc sau con bé lại mủi lòng mà ngoan ngoãn cho Namgung Bi-ah gối đầu lên đùi thôi. Ngày nào chẳng diễn ra cái điệp khúc này.
‘Đúng là một đám phiền phức... Thôi kệ, đáng yêu là được.’
Mang theo suy nghĩ đó, tôi chìm vào giấc ngủ chập chờn trên chiếc xe ngựa đang xóc nảy.
***
Bầu trời chẳng mấy chốc đã nhuốm màu đen kịt.
Đoàn xe dừng lại cạnh một con suối nhỏ để chuẩn bị cắm trại qua đêm. Có vẻ như xe ngựa của gia tộc Tang cũng đã thu dọn xong xuôi, bởi Tang Soyeol đã nhanh chóng xuất hiện như thể chỉ chờ có thế.
Tôi ái ngại nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, tái mét của cô nàng. Lúc đầu tôi còn không hiểu sao cô ấy lại có biểu cảm thống khổ đến vậy, nhưng sau vài chuyến hành trình dài đồng hành cùng nhau, tôi đã rút ra được kết luận.
Tang Soyeol bị say xe cực kỳ nghiêm trọng.
“Cô ổn chứ?”
“…Tôi ổn… Oẹ.”
Câu trả lời hoàn toàn trái ngược với thực tế đập vào mắt.
Với trình độ của cô ấy, chỉ cần vận chút nội khí để điều hòa lại cơ thể là sẽ hết say ngay. Nhưng Tang Soyeol khăng khăng không chịu làm thế. Cô ấy bảo "cảm giác say xe cũng có cái thú vị riêng của nó". Thật không thể hiểu nổi cái lối suy nghĩ tự hành xác kỳ quặc đó, nhưng cô ấy đã thích thì tôi cũng chẳng buồn khuyên can thêm.
“Ọe…! Ư… Thiếu gia chuẩn bị đi tu luyện à…?”
“Chắc vậy. Cô có muốn đi cùng không?”
“Ư… Thôi…. Tôi xin phép đi nằm nghỉ một lát đây.”
Nhìn quanh khu trại, Namgung Bi-ah đã xách kiếm lặn mất tăm từ lúc nào, chắc lại tìm chỗ vắng để luyện kiếm. Wi Seol-Ah thì đang lúi húi phụ giúp Hongwa chuẩn bị bữa tối.
“Cái tên kia đâu rồi nhỉ?”
“Ai cơ… À.”
Vừa nhận ra tôi đang nhắc đến Gu Jeolyub, vẻ mặt mệt mỏi của Tang Soyeol ngay lập tức chuyển sang chế độ thờ ơ, lạnh nhạt vô cùng.
…Sự chênh lệch thái độ này có hơi quá đáng không thế?
“Chắc cậu ta lại tẩu thoát rồi chứ gì…?”
“Mang tiếng là võ giả mà đến giờ tu luyện lại trốn chui trốn lủi à?”
“…Nhìn cách Thiếu gia Gu hành hạ cậu ta mỗi ngày, đổi lại là tôi thì tôi cũng trốn thôi.”
[Chậc chậc… Đúng là thứ vô dụng, chẳng có chút ý chí rèn luyện nào.]
Tôi làm gì mà kêu hành hạ cơ chứ. Bọn trẻ thời nay đúng là thiếu thốn nghị lực...
‘Khoan đã…. Câu này nghe quen quen, y hệt giọng điệu Lão Shin hay càm ràm mỗi ngày.’
Phát hiện ra bản thân đang nhiễm thói tư duy của cái lão già cổ hủ cứng nhắc này, tôi vội vàng lắc đầu gạt phăng ý nghĩ đó đi. Việc tôi đồng tình với lão đúng là một sự sỉ nhục.
[Cổ hủ… Ngươi vừa chửi ai đấy hả cái thằng ranh con này?]
Bỏ qua thằng nhóc Gu Jeolyub vô tích sự, điều kỳ lạ là tôi cũng không thấy bóng dáng Muyeon đâu. Chẳng lẽ anh ấy đi tuần tra quanh đây rồi?
‘Hy vọng anh ta không đi quá xa.’
Nếu tôi hé môi cho Muyeon biết có kẻ đang bám đuôi, chắc chắn anh ấy sẽ lập tức báo động và chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Khi lũ chuột nhắt kia đánh hơi thấy sự thay đổi, chúng sẽ hành động ra sao thì tôi hoàn toàn chưa lường trước được.
Nhưng nếu biết anh ta tự ý đi tuần tra xa thế này, có lẽ tôi nên bắn một tín hiệu ngầm cảnh báo trước thì tốt hơn.
“Vậy tôi đi tập luyện đây.”
“Thiếu gia đi cẩn thận nhé!”
Tạm gác lại chuyện lôi cổ Gu Jeolyub về, tôi quyết định đi về phía vị trí mà Muyeon đáng lẽ phải có mặt. Tôi vận nội khí bao bọc cơ thể, quét mắt một vòng quanh khu rừng tối đen như mực.
Vị trí của các hộ vệ Gia tộc Gu khác đều nằm trong tầm kiểm soát, không cách quá xa khu trại. Nhưng trong số đó tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Muyeon….
‘Anh ta đi đâu được nhỉ?’
Kỳ lạ thật. Dù đã mở rộng phạm vi cảm nhận của giác quan lên tối đa, tôi vẫn không thể tìm thấy luồng khí quen thuộc đó.
Ngay khi tôi cảm thấy có điều chẳng lành và định vận thêm nội khí để rà soát kỹ hơn, thì…
“Thiếu gia.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay phía sau lưng tôi.
Tôi lập tức quay ngoắt người lại. Đứng đó, ẩn hiện dưới những tán cây rậm rạp, quả thực là Muyeon đang nhìn tôi.
“Thiếu gia, sao ngài lại ở tít ngoài này?”
“Hừm…”
Muyeon cất giọng hỏi với vẻ bối rối, nhưng tôi không vội trả lời. Tôi chỉ nheo mắt, chầm chậm quét từ đầu đến chân anh ta một lượt với ánh mắt lạnh lẽo, dò xét.
“Thiếu gia?”
“Ra là vậy.”
Thấy tôi cư xử kỳ lạ, Muyeon lộ vẻ lo lắng, vội vã bước tới định thăm hỏi xem tôi có sao không.
Nhưng đáp lại sự quan tâm giả tạo đó, tôi trực tiếp tung một cú đấm đầy nội khí thẳng vào mặt đối phương.
Bùm!
“…Hự!”
Luồng nội khí bùng nổ xé toạc không gian, phát ra một âm thanh đinh tai nhức óc.
Kẻ mang hình dáng Muyeon giật thót mình, vội vàng nghiêng đầu né tránh đòn đánh chết người bất ngờ trong gang tấc, gương mặt lộ rõ sự bàng hoàng tột độ.
“Thiếu gia! Ngài làm cái gì vậy…!”
“Thật kỳ diệu. Ra là ngươi cũng biết sử dụng võ công à? Nhìn bộ pháp phản xạ này thì có vẻ không phải là cái tên phế vật đội lốt lần trước ta gặp đâu nhỉ.”
“Ngài đang nói chuyện hoang đường gì vậy…!”
Tôi thả lỏng nắm đấm, và ngay tắp lự, tăng tốc độ tấn công lên gấp bội. Lần này, tôi cố tình ém đi ngọn lửa chân khí rực rỡ thường thấy. Ở nơi rừng thiêng nước độc này, tạo ra tiếng động và ánh sáng lớn để thu hút sự chú ý là điều tối kỵ.
Trước những đòn đánh dồn dập, bão táp không có kẽ hở của tôi, kẻ kia luống cuống lùi lại, tay với lấy chuôi kiếm định rút ra chống đỡ.
Nhưng tôi đâu để hắn có cơ hội đó. Bằng một cú gạt tay sắc bén, thanh kiếm chưa kịp rời vỏ đã bị tôi hất văng ra xa, cắm phập vào thân cây.
Rắc!
Một cú đá tàn nhẫn, không chút khoan nhượng giáng thẳng vào khớp gối hắn. Tiếng xương gãy vụn vang lên khô khốc, khiến thân hình kẻ giả mạo đổ gục xuống mặt đất rên rỉ đau đớn.
“Kkrrr… guh!”
Hắn định hé miệng hét lên thảm thiết, nhưng tôi đã lao tới, bàn tay như gọng kìm bóp chặt lấy miệng hắn, dập tắt mọi âm thanh.
Đôi mắt kẻ đó trừng lớn nhìn tôi, chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc: ngỡ ngàng, hoảng loạn, sợ hãi, và cả sự phản bội oan uổng. Cứ như thể hắn đang thực sự không hiểu tại sao vị chủ nhân mình luôn phục tùng lại đột nhiên ra tay tàn độc đến vậy.
Nhưng đáp lại ánh mắt bi thương giả tạo đó, đôi mắt tôi vẫn lạnh lẽo, vô cảm tựa hồ băng.
Bởi vì tôi nhìn thấy được chân tướng thực sự.
“Mấy ngày qua cứ thắc mắc lũ chuột các ngươi bám theo làm cái trò trống gì. Hóa ra là để giở cái chiêu trò hạ lưu này. Đúng là những hành động phù phiếm, vô nghĩa.”
“Kkrrr… ưm…!”
Kẻ đang quằn quại dưới chân tôi, dù đang diễn một vở kịch xuất sắc với lớp vỏ bọc Muyeon hoàn hảo không tì vết, nhưng qua đôi mắt của tôi, mọi thứ đều bị bóc trần.
Bao bọc quanh cơ thể hắn là một luồng ánh sáng màu đỏ đục ngầu, mờ ảo đang uốn éo, gợn sóng không ngừng.
Thứ tà khí nhớp nháp này, giống y hệt thứ từng bao phủ lấy kẻ đã đội lốt tiểu tăng Heeyoung tại Thiếu Lâm Tự.
Điều đó chỉ chứng minh duy nhất một sự thật không thể chối cãi.
Kẻ đang nằm rạp dưới chân tôi đây, hoàn toàn không phải là Muyeon.