Rắc!
Lộp bộp!
Những vết nứt dài ngắn trên thế giới đóng băng cuối cùng cũng vỡ toang. Mảnh vụn rơi lả tả xuống mặt đất, rồi như bị lau sạch khỏi tầm mắt, biến mất mà không để lại dấu vết.
“Thiếu gia Gu?”
Tôi sực tỉnh khi giọng nói vang lên từ phía sau. Moyong Hi-ah đang nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Tôi lắc đầu, cố gỡ bỏ cảm giác bồng bềnh như vừa bị nhấc khỏi mặt đất. Gió lướt qua da, kéo theo mùi cỏ cây bao quanh, và ngay khoảnh khắc đó, thời gian vốn đã ngừng lại cũng bắt đầu chảy trở lại.
‘…Thật sự thời gian đã dừng lại sao?’
Nhưng nếu dựa vào cảm giác hiện tại, tôi không nghĩ vậy.
Cơ thể còn loạng choạng, đầu óc vẫn mơ hồ, thế này thì nhiều khả năng chỉ là một phần của huyễn công mà thôi.
Tôi bỏ lại đôi mắt xanh da trời của Moyong Hi-ah phía sau rồi nhìn về phía hồ.
Ở đó, Bạch Nhã Nghĩa Ngư, linh vật vừa thay Cheolyoung cất tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn tôi như đang quan sát phản ứng của tôi.
‘Màu sắc đã trở lại.’
Trong thế giới bị đóng băng ấy, màu vảy của nó từng trở nên đục ngầu.
Không biết từ lúc nào, những mảng xám đục ấy đã rút đi, nhường chỗ cho sắc trắng.
Con cá chép há miệng khép miệng nhìn tôi thêm một lúc nữa, rồi như đã hết hứng thú, nó nhanh chóng bơi đi, biến mất vào một góc nào đó trong hồ.
“Thí chủ, có chuyện gì sao?”
Trước câu hỏi của Heeyoung, tôi lắc đầu.
“…Không có gì. Chỉ là, ta hơi chóng mặt một chút….”
Nói dở, tôi lại nhìn Heeyoung.
Heeyoung có vẻ không hiểu vì sao tôi nhìn cậu bằng ánh mắt như vậy.
Còn tôi thì đứng yên, quan sát cậu ta trong chốc lát.
‘Cái gì thế này?’
Kỳ lạ.
Một cảm giác lạ lùng, như thể trước mắt vừa mở ra một lớp thế giới khác.
[Sao thế?]
Giọng lão Shin vang lên.
Chỉ riêng việc lão lên tiếng đã đủ khiến tôi thở ra nhẹ nhõm. Ít nhất thì nó là bằng chứng cho thấy vừa rồi không hoàn toàn là ảo giác do tôi tự tưởng tượng ra.
“Thí chủ?”
Heeyoung gọi thêm lần nữa.
Tôi cố chỉnh lại nét mặt, ép bản thân trông bình thường như chưa có gì, rồi đáp.
“Không có gì… không có gì cả. Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?”
Có phải vì chuyện vừa rồi không?
Tôi cảm thấy như có gì đó đã đổi khác nơi mình. Những thứ trước đây không thấy, bắt đầu thấy được, dù vẫn chưa biết đó là phúc hay họa.
***
Sau đó, Heeyoung vẫn tiếp tục dẫn đường.
Đi qua hồ, những điện các và công trình kiến trúc nối tiếp nhau hiện ra. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ để biết Thiếu Lâm đã từng tỏa sáng trong lịch sử đến mức nào.
Cảnh sắc được bày biện gọn gàng, tinh tế, đẹp đến mức có cảm giác như đang bước vào một bức họa.
Đang đi, Moyong Hi-ah bỗng cất tiếng.
“Đẹp thật đấy.”
Đó gần như là lần đầu tiên cô ấy chủ động bắt chuyện với tôi kể từ khi vào Thiếu Lâm Tự.
Tôi nhìn Moyong Hi-ah.
“Cô đến đây lần đầu à?”
“Không, vì công việc nên tôi cũng đã tới mấy lần rồi.”
Cũng phải. Huyết mạch của danh môn thế gia thì có mấy ai chưa từng đặt chân tới Thiếu Lâm.
“Còn thiếu gia thì sao?”
“Cô đang hỏi gì vậy?”
“Cảnh tượng này… ngài không thấy đẹp sao?”
“Đẹp chứ. Tôi cũng có mắt để nhìn mà.”
Môi trường được chăm chút vốn dĩ là đẹp.
Gia tộc chúng tôi lại không phải kiểu quản lý những thứ đó quá kỹ. Chỉ cần sạch sẽ gọn gàng, không để lộ vẻ thiếu thốn là đủ.
“Tuy nhiên, tôi không thích mấy thứ như thế này cho lắm.”
Nghe Moyong Hi-ah nói, tôi liếc nhìn cô ấy.
Câu nói ấy.
Tôi biết.
Tôi biết cô ấy không mấy thích những phong cảnh đẹp đẽ kiểu này, nhất là càng vào mùa đông lạnh, lại càng như vậy.
“Vậy sao?”
“Vâng. Biết là đẹp, nhưng những cảnh tượng đó không có phần nào khiến tôi đồng cảm cả.”
Nói xong, cô ấy khẽ khàng áp sát hơn về phía tôi.
Tôi thoáng nghĩ cô ấy chỉ vô ý làm vậy. Nhưng nếu nhớ lại tiền kiếp, thì đây lại là chuyện không thể xảy ra.
Tôi nhớ rõ cô ấy chỉ cần tôi đến gần thôi cũng đã rùng mình rồi. Thậm chí còn tránh né tôi như tà.
Tôi đang định hỏi vì sao cô cứ bám sát như vậy, thì…
[…Lại tăng thêm một nữ nhân nữa rồi.]
Lời xen vào của lão Shin khiến tôi khựng lại, đành ngậm miệng.
Thật quen thuộc, mà cũng thật lâu rồi mới nghe lại.
‘Tôi còn tưởng sao lão không nói gì.’
[Biết rồi mà vẫn cứ dung nạp thêm, ngươi là cái giống chó gì vậy?]
‘Dung nạp thêm cái quái gì….’
[Đúng rồi, ngươi có dung nạp đâu, hậu cung nó tự biết mà tăng lên thôi. Đúng không?]
Lão Shin nói trúng bản chất của vấn đề, nên tôi chẳng có gì để cãi. Càng cãi càng giống tự nhận, thế là tôi chỉ đành chuyển đề tài.
‘…Ông nói xem vì sao ông ngủ lâu vậy đi?’
Tôi phớt lờ kiểu bắt bẻ ti tiện của lão.
Trước hết phải hỏi chuyện này đã.
Nếu tính theo thời gian thì đã trôi qua khoảng bảy ngày đêm.
Nhưng tôi không nghĩ cú sốc đó đủ để lão phải ngủ từng ấy, dài đến mức như mất tích.
‘Đã xảy ra chuyện gì sao?’
Trước câu hỏi của tôi, lão Shin đáp bằng giọng thờ ơ.
[Hỏi cái gì, ta đã chịu khổ đủ thứ rồi mới về được đây đấy.]
‘Chịu khổ?’
Chịu khổ gì chứ?
Chẳng phải lão chỉ ngủ thôi sao?
Như thể phản ứng với suy nghĩ đơn giản của tôi, lão Shin rùng mình.
[…Ngươi không biết cái thứ trong thân thể ngươi đã quậy đến mức nào đâu.]
‘Quậy?’
[Ờ. Gầm gừ ghê lắm. Mãi gần đây mới tạm yên, nhưng ta vẫn không thể ra ngoài dễ dàng được.]
Gần đây mà nói, có lẽ là vì tôi đã cướp được khí lực từ Niệu Long và Jang Seonyeon?
‘Hmm, quái vật à….’
Tôi nhớ lại trận tỷ võ cuối. Dok Gojun đã gọi thứ trong người tôi là chủ nhân của Vô Để Uyên.
Vì sao hắn biết thứ nằm trong người tôi?
Ngay cả bản thân tôi cũng không biết thân phận của nó.
Và hơn nữa…
‘Dok Gojun.’
Hoàng A Phật Tôn đã nói.
Tên của Huyết Ma là Dok Gojun.
Chủ nhân của luồng khí không rõ đang lăn lộn trong người tôi chính là Dok Gojun.
Dok Gojun lại còn có vẻ liên quan đến Võ Lâm Minh.
Hắn thật sự là Huyết Ma sao?
‘Lão Shin.’
[Không cần phải lo. Ngươi chịu đựng tốt hơn ta tưởng….]
‘Tôi có chuyện muốn hỏi về Dok Gojun.’
[…Cái gì?]
Chỉ vừa nhắc tên, giọng lão Shin đã đổi hẳn.
Tôi cố gắng bình tĩnh nhất có thể, kể lại những chuyện đã xảy ra.
Khí của Namgung Cheonjun.
Trận tỷ võ với Jang Seonyeon.
Và sự xuất hiện của Dok Gojun.
Tôi kể cả một quá trình không ngắn. Lão không chen vào lấy một lời, chỉ lặng lẽ nghe tôi nói đến hết, im lặng đến mức khiến người ta khó chịu.
[Hà….]
Đến khi tôi dừng lại, lão mới thở ra một tiếng ngắn.
‘Ông thấy thế nào?’
[Kỳ lạ.]
Không phải đúng hay sai.
Lại là kỳ lạ.
‘Kỳ lạ ở chỗ nào?’
[Theo như câu chuyện ngươi kể, cái tên đó rõ ràng ám chỉ hắn. Nhưng vấn đề là… nó cũng không đơn giản chỉ có vậy.]
Tôi cần một lời giải thích cụ thể hơn, chứ “kỳ lạ” không giúp được gì.
[Nếu hắn vẫn là tồn tại giống như ta biết, hắn sẽ không dùng cách này….]
‘Ý ông là… hắn không phải Huyết Ma sao?’
[Không.]
Lão đáp dứt khoát.
[Tồn tại ngươi đã gặp, chắc chắn là Huyết Ma.]
Giọng nói ấy rất đỗi bình thản.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được.
Ẩn dưới sự bình thản đó là một thứ nóng rực đến mức như sắp bùng nổ, như thể chỉ cần ai đó khơi thêm một câu là lão sẽ phát tác.
[Đúng như mối lo ngại của Cheolyoung, hắn đã cắm rễ ở mảnh đất này từ lâu rồi.]
Cheolyoung từng nói.
Thân thể và sức mạnh của Huyết Ma đã bị xé thành nhiều mảnh vụn, rải rác khắp thế gian.
Bảo rằng đến giờ hắn mới mưu đồ phục sinh, nhưng nói vậy thì hóa ra… Huyết Ma đã ở trong trạng thái phục sinh rồi.
[Nhưng nếu vậy thì chẳng phải vẫn kỳ lạ sao?]
Lão Shin nói.
[Nếu là tính cách của hắn, đâu cần phải giấu sự tồn tại như thế này.]
‘Ý ông là sao?’
[Ngươi nghĩ võ lâm hiện tại mạnh đến mức nào?]
Tôi lần lượt nghĩ tới những kẻ đứng trên đỉnh Trung Nguyên.
Không chỉ Tam Tôn, mà cả năm cao thủ Tà Phái được gọi là Tà Ma Ngũ Đế.
Từng người một đều là nhân vật đã chạm tới đỉnh với tư cách võ giả.
[Những kẻ như thế, về sau đều chết.]
Dưới tay Thiên Ma.
[Ngươi không thấy sức mạnh đó vô lý sao?]
Thiên Ma đã giết sạch Thiên Hạ Tam Tôn, đặt Tà Ma Ngũ Đế dưới chân mình hoặc giết luôn.
Quả thật là sức mạnh không thể tin nổi. Không thể coi là cùng một loại người.
[Huyết Ma cũng vậy.]
Tồn tại đã đối đầu với năm vị anh hùng, những người khi ấy hẳn đã đạt đến thiên đỉnh, nhưng cuối cùng vẫn không thể giết được.
Đó chính là Huyết Ma.
[Võ lực của hắn rất áp đảo. Dù nghĩ tới thứ gọi là Thiên Ma sẽ xuất hiện ở thời đại này về sau, ta cũng có thể nói chắc rằng Huyết Ma chưa chắc đã kém hơn nó.]
Không những không kém, có khi còn hơn.
‘…Đến mức đó sao.’
Nếu dám đem so với Thiên Ma, mà Huyết Ma lại to lớn đến vậy, thì việc lão nói hắn đã phục sinh mà vẫn đang ẩn mình quả thật là kỳ lạ.
[Vậy nên có lẽ hắn vẫn chưa lấy lại được sức mạnh đúng nghĩa.]
Nếu đã lấy lại sức mạnh, lão tin rằng Huyết Ma sẽ không để yên cho thế gian như bây giờ.
Hắn đã bị xé thành từng mảnh, rải khắp thế gian.
Dễ gì mà phục sinh nhanh được.
Nhưng rốt cuộc vấn đề vẫn nằm ở chỗ Huyết Ma đang dính với Võ Lâm Minh.
‘Nếu nghĩ việc tôi chỉ biết được điều này sau khi hồi quy, thì hoặc là họ giấu rất kỹ, hoặc là có vấn đề gì đó.’
Và còn một điều nữa.
‘Thiên Ma thật sự không biết gì sao?’
Tôi không nghĩ là không biết.
Tồn tại vô lý ấy không thể nào không biết được.
‘Có khi nào lý do Thiên Ma muốn đánh Võ Lâm Minh cũng liên quan tới chuyện này không?’
Lão Shin từng nói Huyết Ma có gì đó giống Thiên Ma.
Đến giờ tôi lại nghi ngờ hai kẻ đó có thể có quan hệ.
[Muốn biết thêm thì rốt cuộc phải làm theo lời tên hòa thượng kia. Tìm thằng Myung đó thì mới biết thêm được gì.]
‘Nhưng đến vị trí cũng không biết thì tìm kiểu gì?’
Không biết ở đâu thì tìm kiểu gì?
Trước lời tôi, lão Shin cười khẩy.
[Nghe là biết thằng ranh đó cũng chui vào trong bảo vật mà trốn rồi. Cứ tìm cái đó là được. Hôn thê của ngươi, cả tên gia chủ nữa đều nằm trong tay ngươi, chuyện đó chẳng phải dễ như ăn kẹo sao?]
‘…Hôn thê….’
[Đừng có làm cái mặt giật mình khi nghe cái danh hiệu đó, trông muốn đấm lắm.]
Vì lão nói như thể ghê tởm, tôi đành ho khan mấy tiếng để lấp liếm.
Bảo vật của gia tộc Namgung….
Thật sự Thiên Lôi Nhất Kiếm đang trú ngụ ở trong đó sao?
[Không có thì cũng sẽ tìm ra bằng mọi cách.]
Có lẽ vì đã gặp Cheolyoung và nghe chuyện, giọng lão Shin nghe càng nóng vội hơn.
Cảm giác bất an khiến tôi lập tức hỏi.
‘Ông định bảo tôi đi tìm cái đó à?’
[Chứ ta đi tìm à?]
Giọng điệu quá hiên ngang khiến tôi bật cười khan.
Đúng là phát điên mất….
Nhưng buồn cười là tôi lại không phản kháng. Không phải vì tôi nghe lời hiểu chuyện.
Mà vì tôi nghĩ những chuyện dính líu ở đây tuyệt đối không thể là chuyện chẳng liên quan tới tôi.
Lời Dok Gojun nói với tôi cũng vậy.
Luồng Khí của hắn lại giống với Wi Seol-ah, người về sau được gọi là Thần Kiếm, cũng vậy.
Một hai dấu vết thì còn đành, đằng này quá nhiều.
“…Mệt thật.”
‘Vậy thì trước hết… về lại gia tộc….’
“…Thiếu gia Gu!”
Đang chìm trong dòng suy nghĩ, một tiếng gọi lớn khiến tôi quay phắt sang bên.
Chọt.
Ngay khoảnh khắc quay đầu, có thứ gì đó chọc nhẹ vào má tôi.
Nhìn kỹ mới thấy đó là ngón tay của Moyong Hi-ah.
“Cuối cùng ngài cũng nhìn sang bên này rồi.”
Cô ấy nói như thể rất hài lòng.
Nhưng với bầu không khí mê hoặc đặc trưng cùng khí chất lạnh lùng toát ra từ cô ấy, câu nói nhí nhảnh ấy chẳng hề hợp chút nào, nghe vừa lạ vừa chói.
“…Cô đang làm gì vậy?”
Tôi hỏi, mặt đầy khó hiểu.
Moyong Hi-ah vẫn cong khóe mắt, khẽ mỉm cười, như thể mọi chuyện đều rất tự nhiên.
“Tôi gọi mãi mà thiếu gia không nhìn sang.”
“Vậy cô cứ vỗ vai tôi là được mà.”
“Làm như vậy là hơi thất lễ đó.”
Chọc má người ta thì không thất lễ à…?
Không thèm để ý đến nét mặt tôi hơi cứng lại, Moyong Hi-ah tiếp lời.
“Có vẻ thiếu gia có nhiều suy tư. Từ nãy thiếu gia đi mà cứ ngẩn ngơ như không biết trời đất ở đâu.”
“…Có chút chuyện phát sinh ngoài ý muốn.”
“Thế, cái chuyện phát sinh ngoài ý muốn đó, đã xong xuôi ở Thiếu Lâm Tự chưa?”
Tôi gật đầu.
Vốn dĩ tôi tìm đến Thiếu Lâm là vì lời nhờ vả của lão Shin.
Gặp được Cheolyoung có thể cũng là điều lão hướng tới.
Trước mắt thì xem như việc ở đây đã xong.
Nhưng…
“Tưởng là xong một chuyện rồi…”
Tôi nhìn tiểu đồng tăng đang ngáp ngắn ngáp dài ở phía trước mà nói.
“Xem ra lại phát sinh thêm một chuyện nữa.”
Tôi dời ánh mắt rồi nhìn sang Moyong Hi-ah.
“Tiểu thư Moyong.”
“Vâng?”
“Cô có việc muốn nói với tôi sao?”
“…Vâng.”
Quá đường hoàng.
Cũng phải, cô ấy đã cố ý để lộ như vậy, sao tôi có thể không nhận ra.
“Là việc gì? Không phải cô quan tâm tôi đấy chứ?”
“Sao thiếu gia lại nghĩ như vậy? Cũng có thể tôi quan tâm đến ngài mà?”
Moyong Hi-ah quan tâm đến tôi ư?
Dù mặt trời không mọc ở hướng tây mà mọc từ dưới đất lên, tôi cũng thấy chuyện đó khó xảy ra.
[…Khốn kiếp.]
Lão Shin thì lẩm bẩm khó chịu.
…Tội nghiệp, vừa tỉnh dậy đã phải nhìn thấy cảnh này.
‘Khoan đã, Moyong….’
Thoáng chốc, tôi nhớ đến lời của Cheolyoung.
Cheolyoung từng nói lão Shin đã bám theo tiểu thư của gia tộc Moyong.
Rồi bị Thiên Lôi Nhất Kiếm cướp mất….
“Khực…!”
Một cơn đau như siết chặt đan điền kéo tới khiến tôi vô thức bật ra tiếng rên ngắn.
Lão già khốn kiếp…!
[…Tốt nhất ngươi nên quên cái lời nói bậy của tên hòa thượng đó đi.]
‘Nói bậy thì sao phải quên…? Có phải ông với Moyong thật sự đã….’
[Ngậm miệng ngay!]
Không thấy mặt lão Shin, nhưng tôi vẫn biết. Mặt lão chắc chắn đang đỏ bừng.
“Thiếu gia? Ngài thấy đau ở đâu à?”
“…Không. Chắc là đồ tôi ăn lúc nãy bị ôi thiu thôi.”
Tôi cố dựng thẳng lưng vốn đang khom xuống, rồi kéo câu chuyện trở lại.
“Dù sao thì, tôi không nghĩ tiểu thư có quan tâm đến tôi.”
“Vì sao thiếu gia lại nghĩ như vậy?”
“Vì tôi biết ánh mắt đó của cô.”
Trước câu trả lời dứt khoát của tôi, mắt Moyong Hi-ah hơi mở to.
Dùng ánh mắt để kết luận thì cũng hơi quá.
Nhưng tôi tự thấy mình hiểu Moyong Hi-ah khá rõ.
“Không biết tiểu thư muốn gì, nhưng nếu cô có việc cần tôi, tốt nhất nên nói thẳng. Tôi không thích lòng vòng.”
Vì biết bộ mặt thật của cô ấy, nên việc cô ấy dùng kiểu giả vờ này khiến tôi đặc biệt khó chịu.
Tôi nói như đang kẻ một đường ranh rõ ràng. Tuy nhiên, Moyong Hi-ah không đáp lại câu nào.
‘Rốt cuộc là gì đây…’
Biểu cảm cô ấy dường như nhăn nhúm lại, như bị câu nói của tôi chạm trúng.
Nếu phải so sánh thì giống một con mèo bị ướt mưa.
Nhưng cũng có thể, đó vẫn chỉ là diễn.
Tôi không chờ câu trả lời, cứ bước tiếp.
Tôi đi được vài bước thì cảm nhận được Moyong Hi-ah vẫn lặng lẽ theo sau, bước chân nhẹ đến mức như sợ tôi nghe thấy.
Cứ thế theo Heeyoung thêm một đoạn, chúng tôi đã quay lại lối vào ban đầu.
Heeyoung chắp tay tiễn khách, cúi chào chúng tôi.
“Chỉ mong ý nghĩa của Phật gia có thể truyền tới hai vị dù chỉ một chút…”
“Vất vả rồi.”
“Nếu hai vị muốn đi dạo thêm, cứ tự nhiên. Vậy thì….”
Dứt lời, Heeyoung quay lưng đi.
Tôi nhìn theo lưng tiểu tăng một lúc rồi bước xuống bậc thang.
Moyong Hi-ah cũng chậm rãi theo tôi xuống.
“Bên dưới có thị nữ khác đang đợi cô sao?”
Có lẽ vì tôi đột ngột bắt chuyện, Moyong Hi-ah trả lời hơi chậm.
“…Vâng, chắc thị nữ đang đợi tôi.”
Tôi quay lại nhìn Moyong Hi-ah thì thấy tai cô ấy đỏ lên.
Đã vốn rất sợ lạnh, vậy mà còn theo tôi làm gì…
‘Lại còn không nói lý do.’
Không biết rốt cuộc cô ấy định làm gì, nhưng nếu cô ấy không muốn nói, tôi cũng không định đào sâu.
Tôi hững hờ nhìn cô ấy một lúc rồi buột miệng.
“Cho tôi mượn tay một lát được không?”
“Hả?”
Nghe tôi nói, Moyong Hi-ah đưa tay ra với vẻ khó hiểu.
Tôi nhớ lại chuyện Namgung Bi-ah cũng từng vì lạnh mà tay với tai đỏ ửng.
‘Chậc.’
Tôi nắm lấy tay cô ấy, rồi truyền vào chút hơi nóng.
“Rõ ràng cô sợ lạnh như thế. Tôi không biết vì sao cô cứ hay làm những chuyện vô nghĩa như vậy, nhưng đừng tự hành mình. Hãy nghĩ cho cả những người khác nữa, cô đang làm phiền họ đấy.”
Tôi biết đôi chút về thể chất của cô ấy.
Tôi cũng biết nhiệt của Hỏa Công chẳng giúp được cô ấy.
Nhưng có lẽ vì ký ức tiền kiếp vô ích chồng lên nhau, tôi lại lo chuyện bao đồng.
Moyong Hi-ah khẽ run, như bị giật mình bởi hơi nóng trên da.
Tôi vốn biết, bên trong cô ấy sẽ không thật sự ấm lên.
Không biết tôi nắm tay cô ấy được mấy giây…
Đến khi thấy vậy là đủ, tôi lập tức buông tay.
“Tiểu thư cứ đi trước đi. Tôi có thứ để quên ở Thiếu Lâm, phải quay lại một lát rồi mới về.”
“Hả…! Khoan đã!”
Moyong Hi-ah vội muốn nói gì đó, nhưng tôi làm ngơ, quay đầu chạy thẳng lên Thiếu Lâm Tự.
Vì thế…
“Quả nhiên….”
Tôi đã không nghe thấy tiếng thì thầm của Moyong Hi-ah.
***
Heeyoung là một tiểu tăng.
Từ lúc mới sinh đã được một võ nhân Thiếu Lâm nhặt về, sống làm Phật tử.
Tâm tính hiền lành, thiên phú với võ cũng không tệ, là đứa trẻ được nhiều người trong Thiếu Lâm yêu mến.
Cậu dẫn đường giỏi, bản thân lại thích đối đãi với người khác, nên làm việc gì cũng chăm chỉ.
Không giỏi đến mức ấy, sao mỗi lần có người lên Thiếu Lâm lại có kẻ tìm Heeyoung để nhờ dẫn đường?
Ngay sau khi kết thúc việc dẫn đường, Heeyoung cầm chổi đi.
Vì giờ phải quét sân, rồi tiếp đó đi luyện võ.
Bộp.
Đang cầm chổi đi qua khu rừng trong Thiếu Lâm, Heeyoung nghe thấy tiếng động phía sau nên quay lại.
“Hả? Thí chủ?”
Ở đó là Gu Yangcheon, người hôm nay đã được Heeyoung dẫn đường.
Đã tiễn xuống rồi, cậu tưởng ngài ấy đã rời đi.
Nhưng có lẽ còn việc, nên Gu Yangcheon mới quay lại.
Heeyoung nhìn Gu Yangcheon, khẽ mỉm cười.
“Không biết thí chủ còn có việc gì….”
“Này.”
Giọng Gu Yangcheon cắt ngang khiến Heeyoung giật bắn.
Cũng phải, với Heeyoung còn nhỏ, giọng nói ấy quá đáng sợ.
Sát khí dính chặt trong âm thanh khiến chân cậu run lên theo bản năng.
“Thí, thí chủ…?”
“Thằng nhóc đó, ngươi vứt ở đâu?”
“Ý thí chủ là sao… khực!”
Với chất giọng run rẩy, Heeyoung còn chưa kịp hỏi, Gu Yangcheon đã lao tới như tia chớp, bóp chặt cổ cậu.
“Khụ…. Khụ khụ…!”
Siết chặt!
Trước áp lực ở cổ, Heeyoung ho sặc sụa. Tuy nhiên, Gu Yangcheon chỉ nhìn cậu chằm chằm bằng đôi mắt rực cháy.
“Thí… ực… chủ…. tha… cho….”
Heeyoung hoảng sợ, vừa run vừa van xin tha mạng.
Nhưng…
“Không phải chúng ta quen biết nhau sao?”
Lời Gu Yangcheon thốt ra khiến cơ thể đang run rẩy của Heeyoung khựng lại.
Tiếng kêu sợ hãi cũng tắt hẳn, như bị ai đó bóp nghẹt từ bên trong.
“Ngươi đã thấy ta rồi. Đúng không?”
Vài tháng trước, ở gia tộc Gu.
Trước câu nói Gu Yangcheon thốt ra như thể đã chắc chắn…
Khuôn mặt sợ hãi của Heeyoung lập tức trở thành vô cảm.
Ngay sau đó, khuôn mặt nhỏ của Heeyoung bắt đầu ngọ nguậy, biến đổi.
Một dáng vẻ chồng chéo ghê tởm hiện ra, nhưng thứ đang ở trong đó, vốn từng là Heeyoung, lại cất tiếng bằng giọng không còn thuộc về một tiểu tăng.
“Làm sao ngươi biết?”
Rắc!
Ngay khi nghe vậy, Gu Yangcheon không chút do dự, dùng sức bẻ gãy cổ của nó.