“Công việc cơ bản của một chiến binh là tấn công. Trong một tổ đội tiêu chuẩn, họ đóng vai trò là hỏa lực, góp phần to lớn vào chiến thắng chung.”
Lớp học bắt đầu với việc tất cả mọi người đều đứng, mang một bầu không khí cứng nhắc trái ngược hẳn với giọng điệu mềm mỏng của tôi.
Ai nấy đều giữ nguyên tư thế, chỉ chớp mắt và chằm chằm nhìn tôi. Ánh nhìn của họ hừng hực nhiệt huyết, khiến người hứng chịu là tôi cảm thấy khá là ngột ngạt.
Nhờ đeo kính râm và khẩu trang nên tôi che giấu được biểu cảm, nhưng khóe miệng thì đang giật giật đôi chút.
Nhưng ít nhất thì không được đánh mất cái giọng điệu này. Cố lên nào tôi ơi, tự xốc lại tinh thần, tôi nói tiếp bằng từ “Tuy nhiên”.
“Vai trò này có thể thay đổi rất nhiều tùy thuộc vào mỗi người. Trong tương lai, có những ví dụ về chiến binh cầm khiên lùi về phòng thủ để hứng chịu đòn tấn công thay cho đồng đội, hoặc tận dụng tốc độ để trở thành kiếm sĩ song kiếm.”
Và đương nhiên, cách chiến đấu thay đổi thì kỹ năng học được cũng sẽ khác đi.
Nghe tôi nói, mọi người có vẻ hứng thú nên ánh mắt càng trở nên nồng nhiệt hơn. Dù trong lòng đang giương cờ trắng đầu hàng trước những ánh nhìn giờ đã nóng như tia nhiệt kia, tôi vẫn kết hợp thêm động tác tay chân để giải thích cho họ dễ hiểu.
Đầu tiên là tiền đề cơ bản nhất. Kỹ năng khởi đầu mà một chiến binh chắc chắn phải có khi mới bắt đầu là Khí Thế.
Đây là kỹ năng cường hóa cơ thể của bản thân, mức tăng là 10% tổng thể. Dù chỉ là năng lực cường hóa thể chất đơn thuần, nhưng có hay không có nó sẽ tạo ra sự khác biệt rất lớn đến tỷ lệ sống sót của các mạo hiểm giả tân binh.
Để làm mẫu, tôi gọi một gã to con lên. Dù có chút bối rối, cậu ta vẫn dõng dạc đáp lời rồi bước lên phía trước.
“Hãy tấn công tôi đi. Nhưng nhớ là không dùng kỹ năng nhé.”
“Tôi hiểu rồi.”
Gã to con thủ thế ngay tại chỗ, lấy đà rồi vung nắm đấm nhắm thẳng vào ngực tôi.
Tôi dùng một tay cản cánh tay đó lại, rồi tiếp theo là đỡ một đòn tấn công có sử dụng kỹ năng.
Với cú đánh đầu tiên, tôi chẳng hề nhúc nhích lấy một ly. Dù trúng đòn nhưng tôi không lùi lại nửa bước, thậm chí trên tay còn chẳng có lấy một vết bầm tím.
Nhưng đến cú thứ hai. Gã to con, nay được bao bọc bởi ánh sáng ma lực, đấm thẳng tay tới với cùng một tư thế, nện thẳng vào cánh tay đang chắn trước ngực tôi.
Khoảnh khắc đó, một chấn động nặng nề hơn hẳn lúc nãy chạy dọc toàn thân. Cú đấm thấu tận xương tủy mang theo cơn đau điếng, cánh tay đỡ đòn của tôi bị hất văng lên cao bởi đòn tấn công của gã.
Chắc chắn là do tôi đã sai lầm khi không chịu lùi lại nửa bước lúc phòng thủ. Tự nhận thức được một bên tay đang tê rần, tôi bắt đầu giải thích về trường hợp dùng sức mạnh này để phòng ngự.
“Hiện tại mọi người chỉ có thể cường hóa cơ thể bản thân, nhưng khi cấp độ tăng lên, mọi người n có thể học được khả năng cường hóa vũ khí hoặc thu hút sự chú ý của kẻ địch. Dùng nó để chống chịu những đòn tấn công mà bình thường không thể chịu nổi, kéo theo sự chú ý của nhiều kẻ địch hơn, và phối hợp với chức nghiệp hồi phục để tạo ra càng nhiều cơ hội tấn công càng tốt. Nói theo thuật ngữ game thì đó là Tanker. Tuy nhiên, trong tương lai, những chiến binh thuần thục vai trò này được gọi là Trọng chiến binh, nên ở đây chúng ta cũng sẽ gọi như vậy.”
Khi trở thành Trọng chiến binh, các kỹ năng học được sẽ chuyển từ thiên hướng tấn công sang phòng thủ. Hơn nữa, họ còn nhận được cả khả năng hồi phục dù hiệu quả khá thấp, giúp họ gánh vác vai trò quan trọng là một bức tường thành kiên cố trụ vững trong thời gian dài.
Việc có bức tường này hay không sẽ làm thay đổi hoàn toàn độ khó khi đánh boss. Các chức nghiệp ma pháp sẽ có thể gây sát thương ổn định, và những cung thủ bắn tỉa từ xa có thể đứng yên một chỗ nhắm bắn kẻ địch một cách chuẩn xác.
Nếu chọn phái song kiếm, chức nghiệp sẽ chuyển thành Song kiếm sĩ, đóng vai trò hỏa lực nhờ vào số lượng đòn đánh và tốc độ. Tuy nhiên, vì sát thương của mỗi nhát chém khá yếu, nên nếu không biết cách tận dụng tối đa kỹ năng, họ thường sẽ phải làm nhiệm vụ dọn dẹp bọn quái tép riu.
Ngoài ra, những người dễ bị mất kiểm soát do bệnh lý tâm thần hoặc chấn thương tâm lý có thể trở thành Cuồng chiến binh. Chức nghiệp này về cơ bản chỉ phát huy giá trị thực sự khi không có ai ở xung quanh, nhưng đa phần họ đều không thể sống sót và chuốc lấy cái chết.
Càng đánh mất lý trí thì sức mạnh càng tăng, và theo lời kể của số ít những người sống sót, ngay khi kích hoạt kỹ năng, bất cứ ai cũng trở thành kẻ thù trong mắt họ.
Cảm giác cụ thể ra sao thì tôi cũng chịu không biết được, nhưng đúng là một chức nghiệp mà chẳng ai muốn chọn.
Nghe tôi giải thích, vài người bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Bởi họ chợt nhận ra rằng, dù đã chọn làm chiến binh, nhưng điều đó không có nghĩa là vai trò công thủ của họ đã được định đoạt rõ ràng. Nếu vẫn còn dư địa để tự mình quyết định tương lai, thì việc họ bắt đầu đắn đo cũng chẳng có gì lạ.
Nghe nói điều này đã được làm rõ từ khá sớm, nhưng trong quá trình đó, đã có không ít người bước nhầm vào con đường trái với sở trường thực sự của mình.
Những kẻ chọn làm chiến binh thường là những kẻ không có tiền hoặc những người chỉ biết suy nghĩ mọi việc rất thực dụng. Nhưng về bản chất, để trở thành một chiến binh đòi hỏi người đó phải có thể chất vượt trội và nhạy bén trong cận chiến.
Sự mâu thuẫn này là sự thật không thể trốn tránh, thế nên, nếu sau này chúng tôi có đào tạo ai đó, thì tuyệt đối không được để họ bước vào con đường sai lầm. Dù đó không phải là chức nghiệp mà bản thân họ mong muốn, nhưng nếu không đưa ra lựa chọn phù hợp, chính người đó sẽ phải hối hận.
“Sự phân nhánh của chiến binh là rất đa dạng. Tùy thuộc vào loại vũ khí mà vị trí đứng trong đội hình cũng có thể khác nhau, vì vậy hãy tự mình cân nhắc hoặc bàn bạc với những người đồng đội thân thiết để đưa ra quyết định. ――Tôi không có ý định phản đối bất kỳ quyết định nào của mọi người.”
Tôi thẳng thừng rũ bỏ trách nhiệm.
Nếu là một nhà giáo dục, hẳn là không được phép để học trò của mình đi sai đường, nhưng tôi thì có phải nhà giáo dục quái đâu.
Tôi chỉ nói những gì cần nói, và để họ tự quyết định theo ý muốn của bản thân. Dù cho quyết định đó có sai lầm đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thèm cất công phủ nhận nó.
Tôi vốn chẳng định chăm lo cho họ đến mức đấy. Kể cả sau này họ có trút sự phẫn nộ lên đầu tôi, tôi cũng chỉ việc phủi tay bảo “không biết” rồi đạp họ xuống vách núi mà thôi.
Chuyện trở thành đồng minh tuyệt đối của họ quả là nực cười. Dù có lời qua tiếng lại với họ bao nhiêu lần đi nữa, rốt cuộc thì cũng chỉ là con người với nhau.
Nếu đã có nguy cơ rạn nứt chỉ vì những xích mích nhỏ nhặt, thì tôi cũng chẳng có ý định xây dựng cái thứ quan hệ hòa thuận, thân thiết giả tạo làm gì.
“Được rồi, tiếp theo tôi sẽ bắt đầu giải thích về Ma pháp sư, dù ở đây chỉ có vài người thôi.”
Chủ đề về chiến binh tạm thời kết thúc tại đây.
Tôi chuyển sang chủ đề hệ ma pháp, miệng vẫn cứ thao thao bất tuyệt bỏ mặc những kẻ đang vò đầu bứt tai kia.
Ban đầu, Ma pháp sư sẽ học được bốn ma pháp. Đây là các ma pháp sơ cấp thuộc bốn thuộc tính, và những ma pháp tấn công đơn giản của Đất, Nước, Lửa, Gió thực sự là chỗ dựa đáng tin cậy hơn bất cứ ai trong thời gian đầu.
Khi tiến sâu vào chinh phục hầm ngục, chúng sẽ mau chóng trở nên vô dụng, vì vậy việc đa dạng hóa chủng loại và gia tăng uy lực của ma pháp là điều tất yếu. Trong quá trình đó, tùy thuộc vào việc người đó sử dụng thuộc tính nào nhiều nhất, cuối cùng sẽ chỉ có một ma pháp duy nhất được tiến hóa.
Vai trò của Ma pháp sư là đội hỏa lực ở tuyến sau.
Công việc của họ là tung ma pháp và tiêu diệt mục tiêu trong lúc tiền đạo đang kìm chân kẻ địch.
Điều kiện để xuất hiện chức nghiệp Ma pháp sư là có trí tuệ cao và không sở hữu thể chất quá vượt trội.
Có lẽ vì thế mà chức nghiệp này xuất hiện ở nữ giới nhiều hơn hẳn, và trong tương lai, số lượng Ma pháp sư tương đương với lực lượng chủ lực phần lớn đều là nữ.
“Sự phân nhánh của Ma pháp sư về cơ bản phụ thuộc nhiều vào thuộc tính. Một khi đã trở thành một Ma pháp sư chuyên biệt, họ sẽ trở thành một chiến lực cấp chiến lược, có khi còn là hạt nhân của cả tổ đội. Và có một lưu ý ở đây.”
Ma pháp sư chỉ trở thành chiến lực thực sự khi họ đi theo hướng chuyên biệt.
Nếu cố gắng học nhiều loại ma pháp, phương thức tấn công sẽ đa dạng hơn nhưng bù lại uy lực sẽ giảm sút.
Sự giảm sút uy lực này là một điểm chí mạng. Trở thành một Ma pháp sư không thể tung ra đòn tấn công hiệu quả trước những con boss trâu bò sẽ khiến đánh giá của họ tụt dốc thảm hại, và bị coi là một mạo hiểm giả thất bại.
Đã theo nghiệp Ma pháp sư thì chuyên biệt hóa là điều bắt buộc. Vì không thể làm lại từ đầu như trong game, nên việc liều lĩnh thử nghiệm các cách build kỹ năng hoàn toàn không phải là thượng sách.
Những người đã chọn Ma pháp sư gật gù đồng tình với lời tôi nói.
Thế này thì chắc năm Ma pháp sư ở đây sẽ chọn chuyên biệt hóa một thuộc tính nào đó thôi. Ước gì có đủ người cho tất cả các thuộc tính, nhưng đó lại là lựa chọn của cá nhân họ. Tôi cũng chẳng có quyền gì để xen mồm vào.
“Về mặt chức nghiệp thì Ma pháp sư đơn giản và rõ ràng hơn chiến binh. Nếu là chức nghiệp đặc thù thì định hướng phát triển sẽ còn dễ hiểu hơn nữa.”
Tạm thời diễn thuyết đến đây là được rồi nhỉ.
Nghĩ vậy, tôi vừa thốt ra lời kết thì vài người nghiêng đầu thắc mắc. Khi được hỏi có vấn đề gì không, họ liền đặt câu hỏi về chính những chức nghiệp đặc thù.
À ra thế, tôi thầm lẩm bẩm trong đầu. Vốn dĩ tôi chỉ định nói về hầu hết các chức nghiệp mà họ đang sở hữu hiện tại, nên đã không đả động gì đến những ngoại lệ.
Có điều, tôi chẳng có hứng đi sâu vào chủ đề này. Nói đúng hơn là, chẳng có ý nghĩa gì mấy để mà nói.
“Tùy thuộc vào nghề nghiệp, có những chức nghiệp đặc thù mà chỉ cá nhân đó mới có thể học được. Nội dung của chúng vô cùng độc đáo, nhưng tùy trường hợp, họ có thể sở hữu sức mạnh được xưng tụng là Anh hùng.”
Lấy Dũng giả làm ví dụ.
Họ có thể sử dụng sức mạnh của nhiều chức nghiệp cùng lúc, và năng lực Dũng khí được xếp vào hàng đặc thù thường bị coi là cheat.
Nó được xếp vào dạng tự cường hóa bản thân, nhưng hệ số cường hóa lại thay đổi tùy thuộc vào việc những người xung quanh cổ vũ nhiều hay ít.
Bản thân năng lực đó khá thiếu ổn định, nhưng điểm mạnh là nó không bao giờ bị âm. Dù chỉ có một thân một mình thì vẫn có thể tự cường hóa chút đỉnh, hơn nữa lại không hề tiêu tốn ma lực.
Khi tôi giải thích điều này, những âm thanh xuýt xoa đầy ghen tị vang lên khắp xung quanh.
Chắc mẩm họ đang ước gì mình được như thế. Trong bụng thầm chửi rủa bọn họ rằng làm quái gì có chuyện lấy được dễ dàng như thế, thì tôi chợt nhận ra có một người đang đột nhiên nhìn mình chằm chằm đầy mãnh liệt.
Chủ nhân của ánh nhìn đó là cô gái để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong trận đấu tập. Đôi mắt cô ấy như đang hùng hồn tuyên bố rằng cô ấy muốn nói chuyện, và trước ánh nhìn quyết liệt ấy, hai chữ “tăng ca” xẹt qua tâm trí tôi.