Marie Route Phần Mười một - Phần cuối

Phần 15 - Phần kết!

2024-04-02

27

Cuộc đời này là những quyết định nối tiếp nhau.

Tất cả đều xoay quanh những lựa chọn nhỏ nhặt hằng ngày.

Hôm nay ta sẽ ăn gì? Là cá? Hay thịt?

Những quyết định tầm thường ấy cứ lặp đi lặp lại, nhưng đôi khi sẽ có những lựa chọn ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời.

Theo như trong game, thì đó sẽ là route chăng?

Đôi khi, chỉ cần một lựa chọn quan trọng thôi là đã đủ để thay đổi cốt truyện rồi.

Và theo đó thì tất cả sẽ bị ảnh hưởng.

Cuộc đời này cũng vậy.

――nhưng mà, thật không may là cho dù có sở hữu quyền năng gì đi chăng nữa, những lựa chọn ấy vẫn chẳng mấy khi xảy đến với tôi, một tên nhân vật phụ điển hình.

Và như thường lệ, tôi vẫn chọn những lựa chọn nhỏ nhặt khác.

Luxion――không phải là cả con tàu vũ trụ kia, mà là một khối cầu kim loại với kích cỡ vừa bằng một quả bóng, hiện đang lơ lửng cạnh tôi.

Phía sau tấm kính màu đỏ là một cái camera thay cho con mắt, hiện đang quan sát xung quanh.

『Ngài đang làm gì vậy ạ?』

「Cái này ấy hả?」

Trên một băng ghế gỗ dưới tán cây gì đó giống với anh đào giữa sân trường.

Tôi đang ngồi đây một mình, tựa lưng vào thành ghế, ngả người ra nhìn lên bầu trời.

Vừa ngắm nhìn những bông hoa đang nở rộ, tôi vừa dùng mấy ngón tay phải để nghịch một đồng vàng.

「Cũng không có gì, ta chỉ đang gặp chút rắc rối thôi.」

『Rắc rối? Dựa vào đồng vàng kia thì chắc là ngài đang gặp rắc rối về tài chính chăng? Nếu là vậy thì để tôi mang đến cho ngài thêm một ít.』

「Không phải chuyện đó.」

Trí tuệ nhân tạo được cài đặt tên con tàu vũ trụ đã tạo ra một cỗ máy cơ động hình cầu, với mục đích là ở bên và bảo vệ tôi.

Đó chính là Luxion hiện tại.

Dù rằng đã biết hắn là vật phẩm trả phí trong cái Otome game đó, thế nhưng hiệu năng thực tế vẫn quá sức bất ngờ.

Chỉ với vài hòn đá ven đường, hắn hoàn toàn có thể tạo ra một thỏi vàng nếu muốn.

Vì mục đích chế tạo ban đầu là di cư liên sao, nghe nói rằng hắn sở hữu rất nhiều chức năng ở đủ mọi thể loại.

Thế nhưng mà, dù cho hiệu năng có tuyệt vời đến mấy, thấu hiểu cảm xúc của con người dường như vẫn là quá khó.

「Ta đã giải thích rồi còn gì, đây là thế giới của một cái Otome game mà, nhớ không? Với lại, ta còn học chung lớp với nhân vật chính nữa.」

Nghe tôi giải thích đến đây, Luxion quay cái ống kính của hắn đi hướng khác.

Như muốn tỏ ra rằng mình không còn hứng thú.

『Lại là câu chuyện ảo tưởng à. 』

「Ta không ảo tưởng. Ngay cả việc ngươi tồn tại cũng là bằng chứng cho việc đó rồi.」

『Tôi lại không thấy hợp lý chút nào. Mục đích chế tạo của tôi là để giúp Con Người thoát khỏi hành tinh chứa đầy ma tố này và tìm một nơi khác để định cư. Chứ không phải là để làm một vật phẩm trả phí nào đó.』

「Thì cũng chỉ là cốt truyện thôi mà?」

『──cứ thế này thì nói nữa cũng vô ích thôi ạ.』

Đối với Luxion mà nói, việc cho rằng đây là thế giới của một tựa game là điều không tưởng.

Tôi đây cũng chẳng muốn tin là thế, sẽ càng tốt hơn nếu như tôi đã sai.

Cơ mà, chỉ sau vài ngày kể từ lễ nhập học, dù muốn hay không sự thật cũng đã được phơi bày trước mắt.

「Nhưng ta đã nói đúng, phải không? Về hoàng tử và cả mấy tên công tử quý tộc kia nữa.」

『Chỉ đến mức đó thì cũng không có gì lạ. ──Phải thừa nhận rằng hiểu biết của Chủ nhân là rất đáng khâm phục, thế nhưng không phải chuyện gì cũng kiểm chứng ngay được. Trong trường hợp của Chủ nhân thì có thể là do ngài đã dự đoán được tương lai, thông qua hình ảnh của Otome game.』

Dự đoán tương lai á? Dự thế quái nào khi mà tôi đây còn chẳng biết được thời tiết ngày mai sẽ ra sao cơ chứ.

「Thế ngươi nghĩ rằng kiếp trước của ta cũng chỉ là ảo giác sao? Vậy nên ta mới càng không đồng ý.」

『Có khả năng là kiếp trước chỉ tồn tại trong giấc mơ hoặc là hình ảnh ngài được thấy mà thôi.』

「Sao ngươi cố chấp thế hả?」

Tôi nhớ được ký ức tiền kiếp của mình hồi lên năm.

Cảm giác ký ức ùa về mãnh liệt đến nỗi khiến tôi hoảng loạn và nghĩ rằng mình đang phát điên. Đến giờ suy nghĩ ấy vẫn còn hiện hữu.

Liệu đó có phải chỉ là một giấc mơ không?

Là do não của tôi đang tạo ra những ký ức không có thật chăng?

Từng có thời tôi cực kỳ nhạy cảm với chuyện này.

Ngay cả hiện tại, tôi cũng không thể nào nhớ được tên gọi của mình ở kiếp trước.

Ngay cả mặt mũi của các thành viên trong gia đình cũng chẳng rõ ràng, dù đã cố gắng hồi tưởng.

Thấy tôi im lặng, Luxion lại quay về câu hỏi lúc trước.

『Vậy thì lý do mà ngài cầm đồng vàng là gì?』

「Cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Thật ra, chuyện là cuộc gặp gỡ giữa nhân vật chính và hoàng tử sắp diễn ra.」

『Là Sự kiện gặp gỡ? Thứ bắt buộc phải diễn ra giữa nhân vật chính và mục tiêu chinh phục nhỉ.』

「Đúng, chính là như vậy.」

Cái tên mặc định của nhân vật chính là Olivia.

Hoàng tử──hay đúng hơn là Hoàng Thái tử, tên của vị vua kế nhiệm là【Julius・Raffa・Hohlfahrt.】

Mái tóc ngắn màu xanh biển, cơ thể cao lớn và cân đối.

Thêm cả khuôn mặt điển trai ngoại hạng, con gái trong trường tất nhiên đều điên đảo vì cậu ta.

Tôi quan sát mặt trước và mặt sau của đồng tiền.

Phía trước là khuôn mặt của một phụ nữ, còn phía sau là huy hiệu của Vương quốc Hohlfahrt.

「Cái sự kiện đó, ta đang phân vân không biết có nên đi xem thử không.」

Nói đến đây, Luxion phát ra một âm thanh điện tử như muốn tỏ ra bất ngờ trước suy nghĩ của tôi.

『──không lẽ ngài định dùng đồng xu để lựa chọn thật sao? Vậy là ngài mất khả năng tự quyết định rồi ạ?』

Cái đồ tiểu tiết này! Tôi đã nghĩ đến việc hét lên như thế, nhưng rồi quyết định mặc kệ và nói tiếp.

「Cơ bản là ta không muốn dính líu đến cốt truyện. Ngay từ đầu thì ta chỉ là nhân vật phụ thôi. Thà làm người ngoài cuộc ngay từ đầu cho đỡ mệt còn hơn, mà nói thế chứ ta cũng muốn biết sự kiện trong game diễn ra ngoài đời thật như thế nào──với cả ta cũng muốn xem cảnh một tên trai đẹp bị tát nữa.」

Tôi không muốn bị kéo vào cốt truyện, càng không muốn liên hệ gì đến dàn nhân vật chính.

Nghĩ thì nghĩ thế thôi, nhưng nói thật thì đó lại là khung cảnh giữa nhân vật chính và chàng hoàng tử mà tôi đã từng chứng kiến rất nhiều lần.

Theo lẽ tất nhiên là ta sẽ muốn xem chuyện ngoài đời thật diễn biến ra sao.

Thế nhưng mà, cũng không đến mức “Mình phải đi xem cho bằng được!”

Vậy nên đồng vàng này đã xuất hiện với sứ mạng giải quyết tình huống nan giải trên.

Đặt lên ngón cái và búng nhẹ, sau đó bắt lấy trong lúc vẫn đang xoay vòng khi rơi.

Mở bàn tay ra để kiểm tra――là Quốc hiệu của Vương quốc Hohlfahrt.

Tôi liền đứng dậy khỏi băng ghế rồi duỗi người.

「Là mặt sấp. Rồi, giải tán thôi.」

『Tôi thấy rất quan ngại về việc dùng đồng xu để quyết định như thế này đấy ạ. Tôi nghĩ chủ nhân nên quyết đoán hơn trong những việc thế này mới phải.』

「Ta không muốn sử dụng sự quyết đoán của mình vào mấy việc vô bổ đâu.」

Trong lúc tôi tiếp tục đi về phía dãy phòng học cùng với Luxion, bọn tôi bất ngờ chạm mặt một nữ sinh.

Một cô gái thấp bé với mái tóc dài, là người tôi đã để ý từ hồi lễ khai giảng.

Không hiểu sao tôi lại thấy bồn chồn, như thể gặp một người mà mình vốn không ưa vậy.

Tim tôi đập nhanh lạ thường.

Ngay khi chúng tôi vừa bước qua nhau, tôi dừng chân và ngoái đầu nhìn lại――và đối phương, cũng dừng bước và nhìn về phía tôi.

Cô nàng nhìn tôi chằm chằm.

「Gì vậy hả?」

「À không, không gì hết.」

「Ờ, vậy thôi. Tui đang vội nên đi trước đây.」

Sau khi trao đổi vài câu, cô gái bước đi rồi hướng đến khu sân sau của trường.

Tôi cảm giác có chút nghi ngờ, cơ mà vì kết quả của đồng xu là mặt sấp, tôi sẽ rút lui như những gì mà một người lớn nên làm.

Lúc nãy đã ẩn thân khi cô gái xuất hiện, Luxion giờ lại hiện ra cạnh vai tôi.

『Chủ nhân có gì bận tâm với nữ sinh đó ạ.』

「Ừ~m, cũng có chút chút chăng? Mà kệ đi, đã ra sấp rồi, cứ đi về cho lành.」

『Ngài cũng vâng lời đồng xu quá nhỉ.』

Thế là chúng tôi lại đi tiếp, nhưng lần này lại gặp một nữ sinh đang chạy, với khuôn mặt dáo dác nhìn quanh.

Có vẻ như là cô gái đang tìm kiếm gì đó, cơ mà chạy nhanh như thế thì không ổn chút nào.

Dường như là cô ấy đang rất vội.

「Làm sao đây. Mình đã đi đúng hướng rồi mà.」

Nhìn như cô gái đang gặp rắc rối, nên tôi quyết định mở lời.

Luxion lại tiếp tục ẩn thân.

「Có chuyện gì vậy?」

Khi tôi đến gần, nữ sinh kia liền dừng lại và đáp.

「À, vâng. Thật ra mình muốn đến chỗ dãy văn phòng phụ ấy, nhưng mình đi đúng hướng được chỉ rồi mà vẫn không tìm ra.」

Mắt tôi đảo quanh khi nghe cô gái giải thích.

「Cậu đi nhầm hướng rồi.」

「Ể!?」

Cô gái liền bất ngờ và bối rối, có vẻ là vì đang rất gấp.

Không biết ai là người chỉ đường, nhưng mà hình như cô bạn này bị lừa rồi.

Tôi nhẹ thở dài khi hiểu ra sự việc.

「Để tôi chỉ đường cho. Tên tôi là Leon. Còn cậu?」

「V-Vâng! Tên mình là Olivia ạ. Hân hạnh được gặp bạn!」

Đứng trước vẻ tươi vui của Olivia, tôi lập tức thấy hối hận vì đã bất cẩn tiếp cận cô gái này.

Olivia――chẳng phải là nhân vật chính trong cái Otome game đó sao!!

(Marie Route - Kết thúc)