Tập 01

Chương 71: Mỗi người một ngả

2026-02-27

1

Chương 71: Mỗi người một ngả

Chiếc xe lăn được nhấc xuống khỏi xe. Kiera một tay che ô, tay kia vòng qua ôm lấy eo Summera. Vì sợ ngã xuống nước, Summera bám chặt lấy Kiera để giữ thăng bằng.

Sau khi được đặt cẩn thận lên xe lăn, Summera chậm rãi quay trở lại trước cửa nhà mình.

Bậc cửa nằm cao hơn mặt đường đáng kể, nên trước mắt chưa cần lo chuyện nước tràn vào nhà, thật sự là một chút may mắn nhỏ nhoi giữa cơn mưa tầm tã.

Summera rút chìa khóa, tra vào ổ, xoay nhẹ và mở cửa. Chào đón cô là một không gian từng quen thuộc mà giờ lại cảm thấy có chút xa lạ.

Cô có cảm giác này cũng chẳng có gì lạ, bởi từ khi đến thế giới này, cô dành thời gian ở nhà Kiera còn nhiều hơn ở nhà mình.

“Phù..”

Bước vào trong, Summera khẽ thở ra, ánh mắt hướng về hai cô gái vẫn còn đứng nơi ngưỡng cửa.

Kiera đã gập ô lại, đứng nép dưới mái hiên, trong khi Melody vẫn đứng cạnh xe, tay giương ô che mưa.

Melody đưa mắt nhìn Summera... Trong đôi mắt xanh biếc ấy liệu có phải là sự luyến tiếc? Summera cũng không dám chắc đó là cảm xúc gì.

“Ừm..”

Melody khẽ mấp máy môi như muốn nói gì đó.

“Ừm, Summera, tớ về trước đây. Hẹn gặp cậu ngày mai nhé."

Khác hẳn với giọng điệu gay gắt khi đối đáp với Kiera, Melody luôn dùng tông giọng dịu dàng nhất khi nói với Summera.

Một sự phân biệt đối xử rõ ràng, nhưng nó cũng dễ hiểu thôi.

Quay lưng lại, Melody thong thả bước về phía xe.

Thú thực, cô ước mình có thể ở lại lâu hơn một chút với Summera. Nhưng trời đã khá muộn, nếu không về sớm... cô không biết bố mẹ mình sẽ phản ứng thế nào.

Liệu họ có lo lắng không? Ai mà biết được. Thành thật mà nói, Melody không nghĩ hai con người ngày càng xa lạ ấy còn bận tâm đến mình.

Hoặc… có lẽ vậy…

Bước vào trong xe và đóng cửa lại, Melody nhìn qua cửa sổ về phía cô gái đang ngồi trên xe lăn nơi bậu cửa.

Đèn đã bật sáng. Ánh sáng trắng phía sau lưng khiến bóng dáng ấy càng thêm thuần khiết.

“Ừm… mai gặp.”

Tựa đầu vào cửa kính, Melody khẽ lẩm bẩm rồi quay mặt đi.

Cô sợ rằng nếu còn nhìn Summera thêm nữa, mình sẽ đổi ý không muốn về nhà.

Họ chỉ mới trở thành bạn. Nếu giờ xin ở lại qua đêm, e rằng sẽ làm Summera không thoải mái mất.

Melody quá đỗi nhạy cảm, giống như hầu hết những người cô độc khác.

Nhìn về phía ghế phụ, Melody một tay thắt dây an toàn, tay còn lại khẽ vuốt ve phần đệm ghế trống không bên cạnh, hồi tưởng lại hơi ấm từ lòng bàn tay của Summera

Chỗ ngồi vẫn còn vương chút hơi ấm, như thể Summera vẫn đang ngồi kề bên.

…Melody tự thấy mình có hơi bệnh hoạn, nhưng cô không thể kìm lòng được. Summera là người bạn duy nhất của cô lúc này, và là ánh sáng giữa cuộc đời u tối, là báu vật mà cô nâng niu.

Ít nhất, là vào lúc này.

“Giá mà cơn mưa này sớm tạnh…”

Lẩm nhẩm một mình, Melody siết chặt nắm tay.

Họ đã hẹn gặp nhau vào ngày mai, nhưng nếu mưa không ngừng, cô có lẽ sẽ chẳng thể đến trường. Khẽ mím môi, Melody nhìn về phía trước.

“Chú Wes, chạy xe đi ạ. Về nhà thôi.”

Giọng nói vừa dứt, chiếc xe lập tức quay đầu, lao nhanh về con đường cũ.

“…”

Ngồi trên xe lăn, Summera lặng lẽ nhìn chiếc xe dần khuất bóng.

Cô vẫn còn nghe thấy tiếng động cơ rầm rì trong chốc lát, nhỏ dần rồi tan biến hoàn toàn vào màn mưa.

Khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Kiera mới hạ ô xuống, lẳng lặng bước vào nhà Summera.

Kiera đã từng ghé qua đây vài lần, nhưng giờ đây, ngôi nhà có vẻ trống trải hơn nhiều so với ký ức của cô. Phần lớn đồ đạc đã không còn nữa.

“…”

Lăn xe đến bên bàn, Summera bật tivi.

Một bản tin thời tiết đang phát sóng, đưa tin về trận mưa xối xả và khuyên người dân không nên ra ngoài một mình. Thật tẻ nhạt… Summera chẳng mấy bận tâm đến tin tức, cô chỉ muốn kiểm tra giờ giấc.

Vừa đúng 6 giờ tối.

Dù trường cho tan học sớm, nhưng thời gian đã trôi đi đâu hết rồi? Có lẽ chúng đã rơi rớt lại ở văn phòng hiệu trưởng và khoảng sân trường mất rồi.

Kiera cũng đã đứng đợi bên ngoài suốt chừng ấy thời gian... Chắc hẳn cô ấy vẫn còn đang giận.

Cô cố đoán tâm trạng của Kiera, Summera khẽ vén tay áo đồng phục lên.

Làn da trắng nhợt phủ đầy những vết bầm loang lổ… Cô cũng chẳng nhớ nổi mình đã chịu bao nhiêu vết thương trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở đây.

May mắn thay, không có vết thương nào quá nghiêm trọng hay đe dọa đến tính mạng.

“Phù…”

Nhìn xuống cánh tay mình, Summera thở dài nặng nề.

“Xin lỗi vì đã để cậu phải chờ lâu dưới mưa như vậy.”

Cô xoay người về phía Kiera, cúi đầu và khẽ xin lỗi.

"Nếu điều này giúp cậu nguôi giận thì... cậu muốn làm gì tớ cũng được."

Cô quay sang Kiera, cúi đầu, giọng nói mềm và thấp.

“Nếu như làm vậy khiến cậu nguôi giận… thì xin cậu, muốn làm gì mình cũng được.”

Chưa kịp để Kiera phản ứng, Summera đã đưa cánh tay cô ra trước mặt cô ấy.

“…”

Nhìn trân trân vào bàn tay Summera đang đưa ra, Kiera thoáng chút ngẩn ngơ. Một lúc sau, cô mới đưa tay nắm lấy cổ tay Summera.

Những ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve những vết sẹo, nhưng tuyệt nhiên không làm điều gì quá trớn.

“Không sao. Tớ không giận.”

Đó không phải sự thật, Kiera có giận, nhưng không phải giận Summera. Chính con nhỏ Melody kia mới là kẻ khiến cô thấy chướng tai gai mắt.

“Ừm… vậy thì tốt quá.”

Summera thu tay về, đầu vẫn cúi thấp.

Kiera định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Vì lý do nào đó, giữa hai người bỗng nảy sinh một sự ngượng ngùng khó tả.

“Cái con nhỏ Melody đó mang lại cho tớ cảm giác không lành. Tốt nhất cậu đừng nên thân thiết với cô ta quá.”

Sau một hồi im lặng, Kiera rốt cuộc cũng nói ra sự bài xích trong lòng.

“Ừm.”

Summera khẽ đáp, không tỏ rõ thái độ.

Cô không thể giữ khoảng cách với Melody. Vì vậy, lúc này cô chỉ có thể tạm thời xoa dịu Kiera.

“Đêm nay mưa lớn lắm. Chẳng biết lát nữa có ngập lụt hay mất điện không. Hay là... cậu sang nhà tớ ở đi, cho chắc chắn.”

Liếc nhìn màn mưa trắng xóa ngoài kia, Kiera cố tìm một cái cớ để giữ Summera lại.

“Ừm… không cần đâu. À mà, cậu có thể trả lại điện thoại và số tiền tớ nhờ giữ hộ không? Chúng vẫn ở nhà cậu chứ?”

Summera khéo từ chối rồi chuyển đề tài.

“Được.”

Nhìn thoáng qua cái cúi đầu của Summera, có lẽ vì một chút mặc cảm tội lỗi, Kiera đã không ép thêm. Cô quay về nhà mình và mang sang chiếc điện thoại cùng vài trăm nhân dân tệ đã giữ hộ.

“Vậy… hẹn mai gặp.”

Đặt đồ xuống, Kiera ngoái đầu lại khi đã bước ra đến cửa. Cô vẫy tay chào Summera rồi rời đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!