Tập 01

Chương 70: Ba người một xe với một bầu không khí gượng gạo

2026-02-26

4

Chương 70: Ba người một xe với một bầu không khí gượng gạo

Khi cả ba đã yên vị ở hàng ghế sau, chiếc xe khẽ lăn bánh rồi chậm rãi quay đầu.

“Summera, cậu có thể cho tớ địa chỉ nhà không? Nếu không thì lát nữa e là sẽ hơi rắc rối.”

Sau khi quay đầu, xe vẫn chưa chạy ngay. Melody ngồi ngay bên phải Summera.

“Ừm... chỗ tớ ở hơi cũ. Nó không có số nhà cụ thể với lại tớ cũng chẳng nhớ rõ tên đường cho lắm”

Điều đó thực ra là sự thật. Hồi còn ở nhà Kiera, Summera không chỉ mải chơi game mà còn từng thử tra cứu nhà mình trên mạng

Trước cửa nhà cô quả thực cũng chẳng hề có số nhà, có lẽ biển số đã rơi mất từ đời nào vì quá cũ kỹ. Còn về tên đường, nó tên là Lotus: một cái tên không quá nổi tiếng, nhưng ai thực sự sống ở đó thì chẳng thể nào quên được.

Vậy nên, lời nói dối của cô chỉ là một nửa sự thật.

“Ơ...”

Melody có vẻ ngạc nhiên trước câu trả lời đó.

Ngay cả chú Wes ở ghế lái cũng ngoái đầu nhìn lại. Suốt bao năm cầm vô lăng, đây có lẽ là một trong những điều kỳ quặc nhất mà ông từng nghe thấy. Tuy nhiên, tác phong chuyên nghiệp khiến ông không thốt ra lời nào, chỉ liếc nhìn Summera một cái rồi quay lại tập trung vào vô lăng.

“Hay là cậu hỏi Kiera đi? Cậu ấy thông minh hơn tớ, chắc là trí nhớ cũng tốt hơn đó.”

Summera gãi gãi sau gáy, đẩy rắc rối sang cho Kiera.

Đây cũng chính là một trong những lý do cô kéo Kiera đi cùng: để làm người dẫn đường.

Nghiêng đầu sang trái, Summera nhìn Kiera đang ngồi sát cửa sổ, khoanh tay, lặng lẽ dõi mắt ra màn mưa.

Ngồi kẹp giữa hai người khiến cô có chút bất an, nhưng nghĩ lại, Kiera hẳn sẽ không để lộ mặt tối của mình trước mặt người khác, còn Melody hiện giờ trông cũng có vẻ bình thường. Cô có thể xoay xở được.

“Này, Kiera, cậu chỉ đường giúp tớ được không?”

Cô khẽ huých tay Kiera, khiến cô ấy miễn cưỡng quay đầu lại.

Sắc mặt không mấy dễ chịu, nhưng vẫn trả lời.

“Đường Lotus, số 213. Đó là nhà của Summer.”

Giọng nói đã lạnh lẽo, mà thái độ lại còn tệ hơn.

Kiera ghét phải chia sẻ Summera với người khác. Cái cách con nhỏ Melody này cứ bám lấy Summera cả ngày đã đủ khiến cô bực bội lắm rồi. Giờ nó lại còn biết cả địa chỉ nhà Summera nữa? Ai mà biết được Melody sẽ còn lởn vởn quanh đây bao lâu nữa.

Nói xong địa chỉ, Kiera lại quay mặt ra cửa sổ.

Mưa bên ngoài vẫn trút xuống nặng hạt. Khiến tâm trạng cô càng thêm u ám… Dù vậy, sâu thẳm trong lòng, cô cũng thầm cảm ơn Melody vì đã cho họ đi nhờ.

Với kiểu thời tiết này, việc về nhà sẽ là một cực hình. Cô không ngại ướt mưa, nhưng Summera… e rằng lại cảm lạnh mất.

Mà có khi, giờ cô ấy đã cảm lạnh rồi cũng nên.

Kiera lo lắng nhắm mắt lại. Đáng lẽ cô không nên để Summera bị bắt nạt. Thực lòng, cô bắt đầu thấy hối hận.

Khi đã có địa chỉ chính xác, động cơ xe rung lên, cảnh vật bên ngoài bắt đầu lướt qua. Trong tiếng động cơ rì rì, Kiera lén liếc nhìn Summera. Cô nhanh chóng quay đi, nhưng bàn tay lại hành động theo bản năng.

Nó khẽ chạm vào tay Summera, chỉ dừng lại khi chạm vào lòng bàn tay đối phương. Những ngón tay cô khẽ lướt qua lớp băng gạc đang quấn quanh vẫn còn nhăn nhúm vì thấm nước. Lát nữa cô phải thay băng cho Summera mới được.

“Hửm?”

Cảm nhận được cái chạm lạ lẫm, Summera quay đầu lại.

Cô nhìn bàn tay Kiera đặt trên tay mình, nhưng không có phản ứng gì.

Tay còn lại thò vào túi tìm chìa khóa. Hôm nay cô không mang ba lô, nhưng may mà vẫn nhớ đem theo chìa khóa, nếu không lại phải ở nhờ nhà Kiera thêm lần nữa.

Cô nóng lòng muốn về nhà, kiểm tra chiếc gương có thể theo dõi mức độ hảo cảm của các nữ chính.

Giữa lúc tâm trí đang treo ngược cành cây, một cảm giác lạ ở bàn tay kia kéo cô thực tại. Melody dường như đã chú ý đến hành động của Kiera, cô ấy nắm lấy cổ tay phải của Summera, ánh mắt thoáng chút không hài lòng.

“Ơ…”

Summera nhìn hai cô gái ở hai bên mình, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Cảnh tượng này trong game vốn dĩ không hề tồn tại.

Nếu cô vẫn còn là con trai, được hai cô nàng xinh đẹp nép vào hai cánh tay thế này thì hẳn là sướng phát điên... nhưng giờ đây, khi không còn "công cụ" để tận hưởng niềm vui đó, cô chỉ thấy ngượng đến mức muốn độn thổ.

Liếc Melody một cái, Summera do dự giây lát rồi rút tay phải khỏi túi.

Melody buông cổ tay cô ra, rồi giống như Kiera, bắt đầu khẽ vuốt ve lớp băng trên tay cô.

Cảm giác ấy khiến lòng bàn tay cô ngứa ngáy, không đau, nhưng cực kỳ khó chịu.

Cô vẫn không hiểu vì sao hai người họ lại cư xử kỳ lạ như vậy.

Chẳng lẽ là ghen sao? Cô đâu nghĩ mình có sức hút đến mức đó, mà hai người họ cũng không nên thích cô vào lúc này mới đúng.

Bị kẹp giữa hai người, đôi tay dường như không còn thuộc về mình, Summera chỉ còn biết nhìn ra ngoài cửa sổ.

Những hạt mưa đập vào kính, làm khung cảnh bên ngoài nhòe đi thành một mảng mờ không thể nhận diện.

Bầu không khí trong xe lặng thinh và ngột ngạt.

Hoặc ít nhất thì Summera cảm thấy như vậy.

“Ừm... sao hai người không nói gì thế?”

Không chịu nổi nữa, cô cất tiếng hỏi khẽ. Vẫn như mọi khi, giọng cô chẳng có chút uy lực nào.

“Tớ không muốn nói chuyện với kẻ xấu tính.”

“Tớ không muốn nói chuyện với Melody.”

Hai người gần như đồng thanh, ý tứ cũng chẳng khác nhau là bao.

Sau một thoáng nhìn nhau đầy đối đầu, cả hai cùng quay mặt đi.

Giá mà họ chịu buông tay cô ra thì Summera sẽ hạnh phúc hơn nhiều.

Cô thử rụt tay lại, nhưng ngay khi cô vừa cử động, cả hai cô gái đồng loạt phóng ánh mắt sắc lẹm về phía cô.

Dưới áp lực đó, Summera đành bỏ cuộc.

Cô nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế, không nói thêm lời nào cũng không động đậy nữa.

Sự im lặng gượng gạo kéo dài mãi cho đến khi chiếc xe dừng hẳn và cửa xe mở ra. Kiera và Melody mỗi người cầm một chiếc ô bước xuống. Melody đi lấy xe lăn, còn Kiera đứng lặng lẽ bên cửa xe chờ đợi, không nói một lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!