Tập 01

Chương 58: Melody đứng đợi ở cổng trường

2026-02-06

3

Chương 58: Melody đứng đợi ở cổng trường

“Trời mưa rồi. Hay chúng ta quay lại lấy ô đi?”

Summera đưa tay ra hứng những giọt mưa, rồi quay sang nhìn Kiera lần nữa.

“…”

Kiera không nói gì. Cô ngẩng đầu nhìn màn mưa mỏng manh đang giăng lối. Thời tiết thất thường khiến phán đoán ban nãy của cô trở nên ngớ ngẩn, sắc mặt vì thế cũng lộ rõ vẻ không vui.

Ánh mắt cô lại dừng trên người Summera, cô gái tóc nhạt màu đang mang vẻ mặt đầy lo lắng. Kiera khẽ lắc đầu.

“Không cần đâu. Mưa cũng không lớn lắm.”

Nói rồi, cô đẩy xe lăn đưa Summera đi tiếp.

“À… ừm, được thôi.”

Summera mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ đáp lại.

Đặt hai tay lên thành xe lăn, cô tựa lưng ra sau và nhắm mắt lại, không còn nhìn những giọt mưa rơi nữa, cô chỉ lặng lẽ cảm nhận làn nước mát lạnh chạm vào cơ thể.

Liệu mình có bị cảm không nhỉ? Có lẽ là không đâu, mưa cũng chẳng nặng hạt cho lắm.

Hai bọn họ lặng lẽ tiến bước trong làn mưa. Vì cơn mưa ấy, Kiera đi nhanh hơn thường lệ.

Chẳng bao lâu sau, họ đã đến cổng trường.

Summera mở mắt ra.

Những học sinh trong bộ đồng phục xanh trắng lác đác đi vào cổng.

Có người che ô, có người thì không. Những ai có ô thì thong thả bước đi, còn những người không có thì hớt hải chạy nhanh.

Điều đó cũng là lẽ thường chẳng ai thích bị ướt sũng cả.

Sờ vào lớp vải đồng phục đã thấm nước, Summera liếc nhìn về phía một chiếc xe đen đậu bên cổng trường.

Một cô gái nhỏ nhắn đứng lặng lẽ bên cạnh, trong tay cầm chiếc ô đen với những hoạ tiết viền vàng tinh xảo.

Giữa biển ô đơn điệu, chiếc ô ấy lại trở nên nổi bật hơn.

Ban đầu cô cũng không để tâm, cho đến khi họ đi qua cổng, và cô nhìn thấy gương mặt của cô gái ấy.

Là Melody. Cô ấy vẫn để kiểu tóc buộc hai bên quen thuộc, đôi mắt xanh lục vẫn hút hồn như mọi khi.

Summera chớp mắt, thoáng sững sờ, tự hỏi không biết Melody đang chờ ai.

Nếu chỉ là một người bất kỳ đứng đợi ở đó, cô đã chẳng suy nghĩ gì nhiều. Nhưng Melody thì khác, cô ấy là một nữ chính trong game… một trong những mục tiêu cần chinh phục của Summera.

Dĩ nhiên, không chỉ có Summera nhận ra cô ấy. Kiera cũng đã nhìn thấy Melody.

Kiera không ưa gì Melody, nên cô chẳng mảy may dừng bước.

Ở chiều ngược lại, Melody cũng nhận ra hai người họ.

Cô nàng chạy tới, đôi ủng mưa màu xanh giẫm lên nền đất ướt vang lên tiếng lộp bộp. Cô cố chạy để đuổi kịp, cô chặn họ lại ngay dưới chân tòa nhà trường học.

“Hộc… hộc…”

Thở dốc, cô cúi người, cố lấy lại hơi.

“Summera.”

Nắm lấy thành xe lăn của Summera, Melody đứng thẳng dậy. Phần tóc mái bị mưa thấm ướt dính bết trên trán cô một cách lộn xộn.

Cô vứt chiếc ô sang một bên, rồi nhìn thẳng vào Summera, đôi mắt ánh lên điều gì đó khó nói thành lời.

“À… là tớ đây. Cậu… cần gì sao?”

Thấy Melody thở hổn hển như vậy, Summera dè dặt hỏi.

“Cậu nghỉ học cả tuần trước. Tớ lo lắm. Ngày nào tớ cũng đợi cậu ở cổng trường và trong lớp, nhưng chẳng thấy cậu đâu. Tớ còn muốn tới nhà thăm cậu, nhưng lại không biết cậu sống ở đâu.”

Cô nói rất vội, nỗi lo lắng cứ thế tuôn trào không sao kìm được.

Lo cho mình sao… và ngày nào cũng đợi ư?

Nhìn gương mặt ửng đỏ vì chạy của Melody, Summera cảm thấy bối rối.

Vì sao Melody lại làm vậy? Nhưng có khả năng rằng… mức độ hảo cảm của cô ấy đã tăng lên rất cao.

“Cậu không cần phải lo lắng quá đâu. Tớ chỉ ở nhà dưỡng thương thôi.”

Ừm… dưỡng thương trong khi lại tích thêm không ít vết thương mới.

Summera liếc sang Kiera. Cô không muốn bị hành hạ, nhưng cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Kiera phớt lờ ánh mắt ấy.

“…”

Melody để ý thấy sự tương tác giữa hai người, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

“À đúng rồi, bữa ăn cậu mang cho tớ lần trước rất ngon. Cảm ơn cậu lần nữa nhé.”

Nhận ra bầu không khí có phần gượng gạo, Summera cố gắng xoa dịu.

“Không cần cảm ơn đâu. Cậu bị thương vì bảo vệ tớ. Chăm sóc cậu là trách nhiệm của tớ.”

Cô nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay trái của Summera. Thấy không có phản ứng gì, cô thở phào nhẹ nhõm.

Ít nhất thì trông cô ấy cũng đang hồi phục khá ổn.

Chỉ là… không biết có phải do ảo giác không, hay là sắc mặt cô ấy có vẻ xanh xao hơn trước?

“Ha… ha ha…”

Summera không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể cười gượng.

Đây là lần đầu tiên cô gặp tình huống như vậy, hoàn toàn không có sự chuẩn bị, đầu óc cô trống rỗng.

“Ừm, Summera, cậu có thể cho tớ biết địa chỉ nhà không? Tớ có thể nhờ tài xế đưa đón cậu đi học cho đến khi cậu bình phục.”

Melody, vốn cũng không giỏi giao tiếp, nhanh chóng nói ra mục đích thật sự, muốn biết nơi ở của Summera.

Đáng tiếc, cô lại hỏi nhầm người. Ngay cả Summera còn không biết địa chỉ của mình là gì, chỉ biết là sống trong một khu dân cư hỗn loạn.

Cô chớp mắt, nhìn sang Kiera cầu cứu.

Nhưng Kiera ghét Melody. Không đời nào cô để Melody biết họ sống ở đâu.

Cô cũng không muốn nhìn cảnh cô bạn thanh mai trúc mã của mình lúng túng trò chuyện với người mà cô không ưa. Hơn nữa, Summera bây giờ đã là của cô rồi. Xen vào cuộc trò chuyện của cô ấy với người khác là hoàn toàn bình thường.

Nghĩ vậy, Kiera gạt tay Melody khỏi xe lăn.

“Tiểu thư Melody, hôm nay có bài kiểm tra. Summera của tôi còn cần phải ôn bài. Mong cô đừng làm chậm trễ thời gian của cậu ấy nữa.”

Không chờ Melody đáp lại, cô đã đẩy Summera về phía thang máy.

Melody đứng sững tại chỗ.

“Của… cô ấy sao? Summera?”

Vẫn còn đang tiêu hóa lời Kiera vừa nói, Melody lẩm bẩm lặp lại.

…Họ đã thân đến mức đó rồi ư?

Nghĩ đến việc mình còn chưa kịp trở thành bạn của Summera, Melody cúi đầu. Lồng ngực cô thắt lại.

Cô ghét cái con nhỏ tên Kiera ấy. Tại sao cô ta lại phải ngăn cản cô tiến gần hơn tới “ánh sáng” của mình? Melody cũng không hiểu nổi.

Cô nhặt chiếc ô lên, trong trạng thái thẫn thờ mà lững thững bước lên lầu.

Trái ngược với Melody, Summera chẳng còn tâm trí đâu để buồn bã. Cô chỉ thấy mình ngày càng rối rắm hơn.

Bài kiểm tra ư? Không ai nói với cô chuyện đó cả.

Từ ngữ ấy gợi lại những cơn ác mộng thời thơ ấu về các giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc, đến mức cô thậm chí không nhận ra nỗi thất vọng thoáng qua trên gương mặt Melody.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!