“…Cậu có thể trả lại chìa khóa cho tớ được không? Tớ muốn về nhà…”
Summera đưa tay ra, nhìn Kiera.
Cô đang rất bực bội, nhưng không gào thét, cũng không đánh ai. Chỉ là lúc này, cô chỉ đơn giản không muốn tiếp tục dây dưa với Kiera một giây nào nữa.
Dĩ nhiên, cô vẫn định trả món nợ ấy. Cô ghét nhất là cảm giác mắc nợ người khác.
Sau khi cô lên tiếng, nét mặt của Kiera khẽ thay đổi, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản.
“Tớ để quên nó ở trường rồi. Thứ Hai cậu tự đi lấy đi. Hai ngày tới cậu cứ ở lại nhà tớ đi.”
Kiera vẫn không muốn Summera rời đi. Cô hoàn toàn có thể đưa cho Summera bản sao chiếc chìa khóa mà mình đã lén làm, nhưng cô không muốn làm vậy.
“…”
Nghe thế, Summera cúi đầu. Mái tóc trắng rũ xuống, che khuất khuôn mặt lấm lem bụi bặm.
Đáng lẽ cô phải biết từ sớm…Kiera chưa bao giờ giữ lời.
Cúi đầu, Summera dùng bàn tay phải lấm lem bùn đất lau khóe mắt.
Cô không muốn khóc.
Cô mím chặt môi, chờ Kiera nói thêm điều gì đó, nhưng không gian vẫn chìm trong im lặng.
Kiera khởi động lại xe, lẳng lặng lái về nhà.
Cuối cùng, cô không hề trả lời hai câu hỏi của Summera.
Bởi vì… chính Kiera cũng không biết vì sao mình lại đứng nhìn Summera bị đánh. Cô cũng không rõ bản thân có ghét cô ấy hay không.
Bị những câu hỏi của Summera làm cho bực bội và rối loạn, Kiera liếc sang bên cạnh, nhìn cô gái đang co người ngồi bên ghế phụ.
Ánh mắt cô dừng lại nơi cánh tay bị thương của Summera. Một sự ham muốn kỳ lạ trỗi dậy trong lòng, thôi thúc cô ấn mạnh vào vết thương ấy.
Bình thường, cô sẽ kìm nén những suy nghĩ như vậy. Nhưng lúc này… cô lại không muốn nữa.
Mối quan hệ của họ vốn đã trên bờ vực sụp đổ rồi vậy thì tại sao không phá hủy nó hoàn toàn luôn đi? Cái gọi là “đồng phạm” này thực ra cũng chẳng giúp ích gì cho cô. Một mình cô vẫn săn mồi rất tốt.
Kiera nghĩ, nếu Summera cần tiền đến thế, vậy thì cô hoàn toàn có thể tự biện minh cho việc đối xử với cô ấy tệ hơn nữa.
Cô biết những suy nghĩ ấy là đê hèn. Thế nhưng, rất nhanh, cô lại tìm được lý do để hợp lý hóa chúng.
“Summera. Hôm nay cậu đã vào một căn phòng khác, đúng không?”
Vẫn lái xe, Kiera bình thản lên tiếng.
Không chỉ căn phòng treo di ảnh cha mẹ cô, ngay cả phòng chứa đồ cũng có dấu hiệu bị mở.
Tự tiện đi lại trong nhà người khác mà không xin phép, chẳng phải là sai sao? Nếu Summera đã làm điều xấu, vậy chẳng phải cô cũng có quyền làm điều tồi tệ sao?
Kiera bám víu lấy lối logic mong manh ấy. Đáng tiếc là… nó lại có hiệu quả.
Cô không còn bận tâm những ý nghĩ méo mó này đến từ đâu ra nữa. Cô chỉ muốn hành động theo chúng ngay lúc này mà thôi.
“…Ừm…”
Summera khẽ nghiêng đầu, lén nhìn qua mái tóc rũ. Cô đáp lại bằng một âm thanh rất nhỏ. Cô biết Kiera có lẽ đã nhận ra rồi.
Đột nhiên, chiếc xe phanh gấp. Summera chúi người về phía trước, suýt chút nữa là đập đầu vào xe.
Tin tốt là Kiera đã kịp giữ lấy cô. Tin xấu là cô ấy nắm trúng cánh tay bị thương của Summera.
“Á…!”
Những ngón tay của Kiera siết chặt quanh vết thương đang hở, dính đầy bụi đất trên cẳng tay Summera. Khi cô ấy bóp mạnh, Summera đau đớn kêu lên.
Dưới làn tóc trắng che phủ, chân mày cô nhíu chặt, bờ vai run rẩy.
“Đau lắm… buông ra… cậu đang làm cái quái gì vậy?”
Summera vùng vẫy, cố vùng ra. Nhưng chưa kịp dứt lời, Kiera đã nắm lấy cổ tay còn lại của cô, ghì chặt cô vào cửa ghế phụ.
Lưng cô đập mạnh vào cánh cửa. Cơn đau âm ỉ lan ra, nhưng đau đớn nhất vẫn là lực siết lên những vết thương.
“…”
Kiera không trả lời. Cô vén phần tóc mái của Summera sang một bên, để lộ đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ, xinh đẹp đến nao lòng.
Những giọt nước mắt li ti trượt xuống gò má.
Kiera thích dáng vẻ yếu ớt, mong manh này. Nếu trên gương mặt ấy không còn vương chút tức giận nào thì hoàn hảo biết bao.
Ánh mắt cô tối lại. Lực tay càng siết chặt hơn. Những âm thanh đau đớn, run rẩy vang lên, càng thêm mê hoặc.
“Cậu định trộm thứ gì đó, đúng không?”
Đó là lời buộc tội vô căn cứ. Kiera hiểu rõ cô bạn thuở nhỏ của mình ngây thơ, thậm chí là ngốc nghếch đến mức nào. Summera sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện trộm cắp, vả lại trong những căn phòng đó cũng chẳng có gì đáng giá.
“Không có…”
Summera giãy giụa, cố rút tay mình ra. Cô ghét đau đớn. Cô không muốn khóc, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Kiera biết Summera không hề trộm cắp. Nhưng điều đó không quan trọng, cô chỉ cần một cái cớ.
“Làm gì có tên trộm nào lại thừa nhận mình ăn cắp đâu chứ?.”
Cô buông cổ tay phải của Summera, rồi lập tức bóp lấy cằm cô.
Chiếc cổ thanh mảnh, xương quai xanh hiện rõ nét, cùng đường xương hàm thanh tú hiện ra rõ mồn một.
Nhìn vẻ đẹp đẫm lệ trước mắt, tim Kiera khẽ hẫng một nhịp.
Rồi cô leo hẳn lên đùi Summera.
Theo bản năng, Summera co người lại.
Cô dùng bàn tay vừa được giải phóng đẩy Kiera ra.
Thân thể bầm dập, rướm máu, những tiếng khóc nấc nghẹn ngào, sự phản kháng yếu ớt đến đáng thương… Kiera buộc phải thừa nhận, cảm giác này còn kích thích hơn bất kỳ lần hành quyết tội phạm nào cô từng giết.
Cô chưa từng cảm thấy khoái cảm như thế khi xử quyết kẻ ác.
“…Tớ đã làm gì sai sao, Tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy?”
Summera hoàn toàn sụp đổ.
Cô hoàn toàn rối loạn… Tại sao? Tại sao vừa bị đánh xong, giờ lại còn bị vu oan ăn trộm?
Trong trò chơi, chưa bao giờ có chuyện như thế này… Cô không biết phải phản ứng ra sao.
Sống mũi cô cay xè. Cô muốn chửi rủa… nhưng lại quá nhút nhát.
“Tại sao ai cũng bắt nạt mình hết vậy….”
Tầm nhìn mờ đi. Sức lực dần cạn kiệt. Bàn tay phải rũ xuống. Cơn đau từ cánh tay vẫn âm ỉ, giữ cho cô chút tỉnh táo cuối cùng.
Cô đang đứng bên bờ vực của sự tuyệt vọng.
Tại sao… tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Mới hôm qua thôi, Kiera còn hoàn toàn rất bình thường cơ mà....