Ngồi ở ghế phụ, Summera đờ đẫn nhìn vào gương chiếu hậu.
Cơn đau vẫn âm ỉ lan khắp cẳng tay trái và lòng bàn tay cô.
Trong đầu cô chỉ toàn là khuôn mặt méo mó, ghê tởm của gã đàn ông đã bị Kiera đánh nhất. Chỉ cần Kiera đến muộn thêm một chút thôi, hắn đã cưỡng hiếp cô rồi.
Cô vốn là đàn ông. Dù cơ thể đã trở nên mềm yếu, mong manh đến đâu, linh hồn cô vẫn là của một người đàn ông. Chỉ cần nhớ lại ánh mắt của gã kia thôi cũng đủ khiến cô buồn nôn.
Điều khiến cô bận lòng hơn cả là… vì sao Kiera lại chần chừ lâu đến vậy mới ra tay? Summera biết chỗ ẩn nấp không hề xa, tiếng bước chân của Kiera vọng đến từ rất gần.
Vậy thì hẳn là cô ấy đã chứng kiến toàn bộ cuộc rượt đuổi, nhìn thấy cô bị hành hạ.
“…”
Summera mím chặt môi. Cô không hiểu. Kiera hoàn toàn có thể ra tay ngay khi cô ngã xuống… vậy tại sao lại đợi đến lúc cô bị thương?
Cô thấy uất ức. Đau đến mức không chịu nổi.
“Ah…”
Cô chạm vào cánh tay trầy xước, cơn đau khiến cô khẽ rên lên. Không chỉ cẳng tay trái, mà cả lòng bàn tay trái, cổ tay phải và bả vai phải đều đau nhức.
Cảm giác như gã đàn ông kia đã nghiền nát xương cốt của cô vậy.
Cô thực sự không hiểu vì sao Kiera lại chờ đợi… Chả lẽ chỉ để làm nhục cô thôi sao?
Cô sụt sịt, dùng bàn tay phải lấm lem bùn đất lau nước mắt.
Cô biết Kiera vốn không thích mình cho lắm, nhưng có cần phải nhắm vào cô đến mức này không?
Là vì món nợ ư? Nhưng đâu phải cô muốn nợ nần gì. Cô đã nói sẽ trả lại rồi mà…
Co ro trong ghế phụ, cơ thể Summera khẽ run lên.
Đây không phải lần đầu có kẻ định xâm hại cô trước kia, gã buôn người ở khu đèn đỏ cũng từng muốn làm vậy. Nhưng khi ấy, mọi thứ chưa từng tồi tệ đến mức này.
Bởi lần này, Kiera đã ở ngay đó, đứng nhìn cô chịu đựng tất cả.
Ý thức của cô dần mơ hồ cho đến khi ánh đèn pha bừng sáng. Summera chậm rãi hoàn hồn.
Con đường tối đen được chiếu sáng khi Kiera khởi động máy, lái xe về phía đống lửa trại.
Ở phía xa, họ nhìn thấy người phụ nữ ban nãy ngã gục bên cột điện, nửa tỉnh nửa mê, còn hai gã đàn ông kia thì đang đi về phía họ, có lẽ để tìm tên côn đồ đã đuổi theo Summera.
“Chậc.”
Kiera hạ cửa kính, nhổ một bãi nước bọt. Cô liếc nhìn quanh, thấy không có một bóng người.
Sau một thoáng suy nghĩ, cô đạp ga.
Chiếc xe lao vọt đi. Hai gã kia không kịp phản ứng đến khi chúng quay đầu bỏ chạy thì đã quá muộn.
Chiếc xe tông thẳng vào họ. Một tên bị hất văng ra xa mấy mét, ngất lịm, tên còn lại lăn qua kính chắn gió rồi rơi xuống đất.
Vết máu bắn loang lổ lên kính chắn gió, nhưng kính không hề nứt vỡ.
Gia cố đặc biệt sao? Summera cũng chẳng rõ nữa.
Cô sững sờ nhìn Kiera.
Kiera dường như chẳng bận tâm. Cô xuống xe, kéo cả hai gã đàn ông vào hàng ghế sau.
Tên bất tỉnh thì mặc kệ như vậy, tên còn tỉnh thì bị nhét chính quần áo của hắn vào miệng để không thể kêu la.
Sau đó, Kiera lau sạch máu trên kính chắn gió và phía trước xe. Phần đầu xe bị móp sau cú va chạm, nhưng cô cũng chẳng bận tâm.
Dù sao thì cũng sắp cuối tuần rồ, cô có thể sửa xe mà không ảnh hưởng đến “công việc” thường ngày.
“Xong rồi. Chúng ta về nhà thôi.”
Cô leo lên xe, đóng cửa lại.
Cô chẳng buồn quan tâm đến người phụ nữ bị cưỡng hiếp kia, dù sao cô ta cũng đã bất tỉnh, không thể tố cáo Kiera được.
Kiera hờ hững nói cho Summera biết điểm đến, rồi xoay vô lăng.
“Kiera…”
Summera gọi thẳng tên cô ấy.
Cô rất hiếm khi làm vậy… Chỉ trừ trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.
Cô mắc chứng sợ giao tiếp, nhút nhát… nhưng dù nhút nhát đến đâu, ai cũng có một mức giới hạn chịu đựng nhất định.
Cô thực sự phẫn nộ vì Kiera đã đứng đó, đã chỉ nhìn cô bị hành hạ.
“Có chuyện gì sao?”
Mặc dù Kiera nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của cô ấy, nhưng cô vẫn giữ vẻ bình thản.
Cô không dừng xe, cũng chẳng thèm nhìn lấy Summera một cái.
Trong ký ức của cô, đây không phải lần đầu cô chứng kiến cô bạn thanh mai trúc mã của mình chịu đau khổ. Trước đây mọi chuyện đều vẫn ổn. Nên lần này có lẽ vẫn như vậy thôi.
“Tại sao… cậu lại đứng nhìn gã đàn ông đó đánh tớ?”
Summera chất vấn. Giọng cô rất nhẹ, nhưng đó rõ ràng là một câu hỏi tràn đầy hoang mang và uất ức.
Có lẽ bây giờ không phải lúc thích hợp để đối chất với Kiera. Nhưng không phải ai cũng có thể giữ được lý trí, Summera thì không thể.
Cô không thông minh. Cũng chẳng mạnh mẽ. Nhưng cô là con người. Và con người thì biết đau. Không phải ai cũng có thể nuốt trọn mọi ấm ức chỉ để đổi lấy một sự bình yên giả tạo.
Ngay khi lời vừa thốt ra, Kiera liền đạp phanh gấp.
Summera chúi người về phía trước, theo phản xạ chống tay phải xuống khiến cho một cơn đau điếng người lại chạy dọc cổ tay cô.
Cô nghiến răng, cố kìm nén tiếng rên rỉ.
“…”
Cô lặng lẽ nhìn Kiera, chờ đợi. Cô cần một câu trả lời. Bất cứ điều gì, chỉ cần khiến tất cả bớt tồi tệ đi dù chỉ một chút.
“…A…”
Kiera mở miệng.
Cô cố nghĩ ra một lời biện minh… nhưng chẳng có lời nào thốt ra được.
Cảm giác tội lỗi nặng trĩu trong lồng ngực cô.
Summera chẳng làm gì sai. Cô ấy không đáng phải chịu như vậy. Chỉ vì những suy nghĩ méo mó của chính mình, Kiera đã để mặc cô ấy chịu sự đau đớn.
Khi Anya bắt nạt Summera, Kiera có lý do để không can thiệp vì đó là chuyện giữa bọn họ.
Nhưng lần này, Summera chỉ có mặt ở đó là vì cô. Bảo vệ cô ấy vốn là trách nhiệm của cô.
Không thốt nên lời, Kiera không ngờ Summera lại hỏi thẳng như vậy. Và giờ khi đã bị chất vấn, cô lại chẳng thể đưa ra câu biện minh nào cho ra hồn.
“…Cậu…thật sự ghét tớ đến thế sao?”
Summera cúi đầu.
Cô đã cố gắng rất nhiều để giành được sự thiện cảm của Kiera. Nhưng rốt cuộc, dường như Kiera chẳng hề bận tâm. Có lẽ cô ấy thậm chí còn ghê tởm cô.
Đã lâu rồi cô không nhìn thấy thanh đo mức độ hảo cảm của các nữ chính. Có lẽ của Kiera đã tụt xuống con số không.
“…Cậu có thể trả chìa khóa cho tớ không? Tớ muốn về nhà…”
Sau một khoảng lặng dài, Summera đưa tay ra.
Có lẽ đã đến lúc thử tìm đến một người khác.