Gã đàn ông bỉ ổi bước tới trước mặt Summera, lão bóp lấy cằm cô, chăm chú quan sát gương mặt đang tràn ngập sợ hãi ấy.
Trong lòng nảy sinh thứ ý nghĩ dơ bẩn, gã tự nhủ: dù gì cũng sắp bị đưa vào nhà thổ cho người ta “chơi nát”, vậy thì tại sao hắn không “dùng” trước?
Nghĩ vậy, lão đứng thẳng dậy, đưa tay về phía thắt lưng quần.
Ngay trước khi lão kịp làm thêm điều gì, phía sau lưng lão, Kiera bỗng dưng xuất hiện.
Một ống tiêm đâm thẳng vào cổ hắn. Cơ thể gã đàn ông mềm nhũn, đổ sụp xuống, suýt nữa đè lên người Summera.
Nhưng trước khi cơ thể lão kịp chạm tới cô, Kiera đã nhanh chân đá mạnh một cước, hất lão văng sang bên.
Theo tiếng vật nặng rơi xuống, cơ thể gã đàn ông đập mạnh xuống nền đất ẩm ướt trong con hẻm, bắn tung toé vài vệt bùn nước lấm tấm.
Dòng nước bùn lạnh buốt văng lên mặt Summera, khiến cô dần dần lấy lại tỉnh táo.
Cô gái tóc trắng mặc đồng phục nằm trên mặt đất tối đen của con hẻm, lặng lẽ nhìn cô bạn thanh mai trúc mã đứng trước mắt.
Kiera khoác toàn thân đồ đen, đứng ở đầu hẻm, lưng quay về phía ánh sáng, trông lạnh lùng đến cực điểm.
Trong ký ức kiếp trước, dường như những bộ phim truyền hình vẫn hay có cảnh anh hùng cứu mỹ nhân như thế này? Thế nhưng, chỉ cần nghĩ tới việc mình bị Kiera dùng làm mồi nhử, Summera liền không thể nào đồng cảm với những nhân vật chính trên màn ảnh.
“Làm tốt lắm.”
Thuận miệng khen Summera một câu, Kiera bước lại gần, kéo mảnh vải ra khỏi miệng cô.
“Khụ… khụ khụ… hộc… hộc…”
Hơi thở cuối cùng cũng thông suốt trở lại, Summera không ngừng thở dốc. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa hai tay bị trói về phía Kiera, ra hiệu muốn cô giúp mình cởi trói.
Nhưng dường như Kiera lại nổi hứng trêu chọc. Cô đỡ Summera ngồi dậy, rồi thò tay vào túi, lấy ra hai tờ tiền mệnh giá một trăm tệ, lắc lư trước mặt cô.
“Dù sao thì tớ cũng cứu cậu mà, Summera không định cảm ơn tớ à?”
Trên môi Kiera nở nụ cười, ánh mắt nhìn Summera đầy trêu chọc.
“… ”
Summera biết rằng Kiera không có ác ý. Chỉ cần cô nói một tiếng cảm ơn, cô ấy sẽ giúp cô tháo trói, rồi đưa tiền cho cô.
Thế nhưng… cô thật sự phải cảm ơn người đứng trước mặt này sao? Phải biết rằng, việc cô rơi vào tình cảnh như vậy, suy cho cùng cũng là vì Kiera.
“Cảm… cảm ơn…”
Summera cúi đầu, tránh ánh mắt Kiera.
Dẫu trong lòng có vô vàn bất mãn, nhưng rốt cuộc Summera vẫn là một kẻ nhút nhát. Cô không đủ can đảm để đối đầu với Kiera.
Những sự bất mãn ấy, cô chỉ có thể âm thầm nuốt ngược lại vào trong lòng.
Khóe mắt lại bất giác cay xè, Summera dùng cánh tay áo lau nhẹ, rồi đưa hai tay lại gần Kiera.
“Có thể… giúp tớ cởi trói được không…?”
Vẫn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Kiera, cô chỉ đơn thuần nói ra yêu cầu của mình.
Kiera nắm lấy cổ tay Summera, cởi bỏ mảnh vải trói hai tay cô, rồi nhét hai tờ tiền một trăm tệ vào túi áo đồng phục của cô. Sau đó, cô ấy mới đặt Summera trở lại chiếc xe lăn.
“…Ừm, giờ thì nên nghĩ xem mang tên này về kiểu gì đây.”
Hoàn toàn không để tâm đến cảm xúc của cô bạn thanh mai trúc mã, Kiera xoa cằm, chăm chú nhìn gã đàn ông đang bất tỉnh trước mặt.
Cô quay đầu lại, liền bắt gặp cảnh tượng Summera với khóe mắt đỏ hoe.
Lại sắp khóc nữa sao?
Hơi sững lại một chút, Kiera đặt tay lên vai Summera. Thật ra cô không hiểu vì sao cô bạn thanh mai trúc mã của mình lại mang vẻ mặt như sắp khóc thế này.
Theo lý mà nói, đã lấy được tiền rồi thì chẳng phải nên vui sao? Dù việc dùng cô ấy làm mồi nhử quả thật không mấy thân thiện, nhưng cô ấy cũng đâu có bị thương.
Tạm thời không muốn tốn thêm tâm sức cho Summera lúc này, Kiera nhìn sang nhà thổ đối diện con hẻm.
Một cô gái ăn mặc hở hang trong trang phục thỏ đứng ở cửa, khom lưng thở dốc. Chẳng bao lâu sau, cô ta lại quay vào trong.
“Summera, cậu đợi ở đây một lát nhé, tớ đi lấy xe qua.”
Nói xong, Kiera chẳng thèm để ý phản ứng của Summera, tự mình bước ra khỏi con hẻm.
“…Đợi… đợi đã…”
Nhìn theo bóng lưng Kiera, Summera vươn tay muốn giữ cô lại, nhưng chẳng thể khiến cô ấy dừng bước dù chỉ một chút.
Mà cũng phải thôi, suy cho cùng mức độ hảo cảm của Kiera dành cho cô vốn dĩ đâu có cao, đúng không?
Trong con hẻm tĩnh lặng, chỉ còn lại Summera và gã buôn người đang hôn mê bên cạnh.
“… ”
Lặng lẽ nhìn Kiera biến mất khỏi tầm mắt, Summera đưa tay sờ lên lưng mình.
Bộ đồng phục đã bị nước đọng trong hẻm làm ướt sũng, thậm chí còn dính không ít bùn cát.
Vừa rồi còn chưa cảm nhận rõ, giờ đây hơi lạnh từ vệt nước đã lan dần ra xung quanh, khiến cô rùng mình.
Summera nghĩ, lát nữa về nhà, có lẽ cô phải tắm rửa rồi thay một bộ đồ khác.
Xoa nhẹ khóe mắt, trong lòng cô vẫn canh cánh chuyện mình bị dùng làm mồi nhử. Dù biết rằng, với năng lực của mình, có lẽ cô cũng chỉ xứng đáng làm con mồi mà thôi.
Ngồi trên xe lăn trong con hẻm, Summera ngẩn người nhìn về phía nhà thổ đối diện.
Chẳng bao lâu sau, cô lại cúi đầu, vòng tay ôm lấy chính mình.
Cô không dám tưởng tượng, nếu vừa rồi Kiera không kịp xuất hiện, thì cô sẽ phải trải qua chuyện gì.
Trước kia cô cũng từng là đàn ông, đương nhiên hiểu rõ động tác của gã buôn người trước khi ngất đi mang ý nghĩa gì.
Cô nhớ nhà, nhớ đến mức da diết. Cô muốn quay về kiếp trước, về nơi có một xã hội pháp trị an toàn ấy.
Không bị bắt nạt, không phải liều mạng vì miếng ăn, càng không phải giữa ban ngày ban mặt bị bọn buôn người bắt cóc đi giữa con phố trước mắt bao người.
Dù trong lòng đau đớn đến cùng cực, nhưng lần này Summera không khóc.
Cô im lặng, không muốn tạo ra bất kỳ động tĩnh nào. Cô không muốn lại thu hút thêm một gã buôn người khác tới, rồi lại bị kéo đi lần nữa.
Cô nghĩ, vừa rồi có lẽ Kiera vẫn luôn ở gần mình. Nhưng lúc này đây, Kiera quả thật đã không còn ở bên cạnh nữa.
Cứ thế nơm nớp lo sợ chờ đợi trong con hẻm một lúc lâu, bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe, từ xa tiến lại gần.
Không bao lâu sau, một chiếc xe van chắn ngang lối vào hẻm, che khuất ánh sáng bên ngoài, khiến con hẻm càng thêm tối tăm.
Kiera mở cửa xe bước xuống, nhẹ nhàng khiêng gã đàn ông lên hàng ghế sau, rồi bế Summera đặt vào ghế phụ phía trước.
Ngồi lại trong xe, Summera cuối cùng cũng cảm nhận được một chút an toàn hiếm hoi. Mặc dù nó chẳng thể so được với lúc ở nhà, nhưng ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với lúc ở trong con hẻm.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Summera, Kiera lái xe tiến lên một đoạn, rồi xuống xe, bỏ chiếc xe lăn của cô vào cốp sau, lúc này mới xem như xong xuôi hết mọi việc.
“Được rồi, tối nay đến đây thôi, đến lúc về nhà rồi.”
Tâm trạng có phần vui vẻ, Kiera không rõ là đang nói với bản thân hay nói với Summera, dù sao thì Summera cũng chẳng mấy để tâm đến lời ấy.
Ngồi ở ghế phụ, Summera chỉ lặng lẽ sờ vào túi áo, nơi hai tờ tiền một trăm tệ vẫn còn vương hơi ấm.