Chiếc xe rẽ hết khúc cua này đến khúc cua khác, uốn lượn qua vô số ngả đường. Những con đường từng vắng lặng dần trở nên náo nhiệt, cảnh vật hai bên cũng chuyển từ những dãy nhà dân sang hàng loạt cửa hiệu san sát.
Những ánh đèn neon viền quanh bảng hiệu của các tiệm, phủ lên những bóng người đang vội vã qua lại bằng những gam màu liên tục biến đổi.
Bên những quầy ăn ven đường, đám đàn ông cởi trần vừa uống vừa khoác lác om sòm, còn các cặp đôi thì lảng vảng trước cửa những khách sạn tình yêu, vô tư trao nhau những câu đùa tục tĩu. Thỉnh thoảng lại có một kẻ biến thái thích phô bày, kéo khóa áo để lộ cơ thể trước mắt người qua đường.
Đủ kiểu người tụ tập nơi đây, mặc sức đắm chìm trong cuộc sống về đêm sa đọa của mình.
Kiera đỗ xe ở ven đường, rồi xuống xe, lấy chiếc xe lăn của Summera từ trong xe ra.
Cô bế Summera ra khỏi xe, đặt cô ngồi ngay ngắn lên xe lăn, khóa cửa xe lại, rồi đẩy cô tiến vào khu phố hỗn tạp và hỗn loạn này, một nơi sôi động nhất, nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất.
“…”
Summera lặng lẽ đảo mắt nhìn quanh. Trong cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây đều là lần đầu tiên cô đặt chân đến một nơi như vậy.
Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt của những người qua lại đều mơ hồ khó phân biệt.
Kiera dừng lại trước một quầy nướng, bởi lẽ cô nhận ra cô bạn thuở nhỏ đang quá căng thẳng, cô quyết định giúp cô ấy thả lỏng đôi chút.
Kiera hơi cúi người, ghé sát miệng vào tai Summera.
“Muốn ăn xiên nướng không?” Cô khẽ hỏi, giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ ngây thơ bằng kẹo ngọt.
Mà cũng chẳng trách cô được, bởi vì dáng vẻ của Summera thật sự quá trong sáng.
Nói cho nhẹ thì là ngây thơ. Nói thẳng ra chính là ngốc nghếch.
“Có.”
Do dự một lát, Summera gật đầu.
Kiera lập tức đẩy xe lăn của cô đến quầy nướng.
Chủ quầy là một phụ nữ trung niên tóc uốn xoăn, mặc tạp dề đỏ trắng, đang phết sốt lên những xiên nướng của các vị khách khác.
Summera cúi đầu nhìn vào tủ kính của xe đẩy. Qua lớp kính, cô thấy bảng giá: xúc xích 1 tệ, hẹ 0,5 tệ, khoai tây 3 tệ, còn các loại thịt thì từ 5 tệ đến hơn 10 tệ.
“…Cho tôi một xiên hẹ và một xiên khoai tây.”
Vỗ nhẹ vào 33,5 tệ đang nằm trong túi, Summera không quên mục tiêu của mình: chinh phục các nữ chính.
Cô không nghĩ ra được chiến lược gì hay ho, nhưng đối xử tốt với họ thì chắc cũng có thể tăng chút hảo cảm, phải không?
Xét về lý mà nói, chả ai lại dùng đồ ăn rẻ tiền để theo đuổi người khác. Nhưng hiện tại, cô chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Nghĩ vậy, Summera liếc nhìn góc nghiêng khuôn mặt của Kiera. May mà cô ấy không có vẻ gì là khó chịu.
Chủ quầy nghe xong liền thành thạo lấy hai xiên ra đặt lên vỉ nướng.
Chờ một lát, xiên hẹ chín trước.
Bà gói xiên bằng khăn giấy rồi đưa cho Summera.
Summera một tay nhận lấy, tay kia lôi từ túi ra ba tờ một tệ và một đồng xu năm hào.
Kiera đứng bên cạnh sững người trong giây lát.
Cô vốn định bao Summera, không ngờ cô ấy lại kiên quyết tự trả tiền.
Nhìn Summera cẩn thận cắn từng miếng hẹ, cố không để dầu mỡ nhỏ xuống đồng phục, Kiera lắc đầu cười khẽ.
Khi chủ quầy đưa nốt xiên khoai tây, Kiera xoay xe lăn, tiếp tục đẩy cô về phía trước. Trên ghế, Summera ăn xong xiên hẹ, tiện tay ném que tre xuống đất.
Cô nhìn chằm chằm xiên khoai tây trong tay.
Ba tệ cho một xiên mà chỉ có ba lát khoai, mỗi lát còn chưa to bằng ngón tay cái.
“Ít thế này thôi sao…”
Trước kia cô chẳng bận tâm. Nhưng bây giờ túng thiếu, cô lại hối hận sâu sắc vì đã mua.
Lẩm bẩm một mình, cô không hề hay biết rằng phía sau, Kiera đã tưởng tượng ra gương mặt phụng phịu của cô qua giọng nói kia.
“…?”
Kiera mở miệng định an ủi vài câu, nhưng lại thấy Summera giơ tay, đưa xiên khoai tây về phía mình.
“Cho cậu… cảm ơn vì mua chơi tớ bữa ăn lúc trưa”
Cô không dám quay đầu lại, đột nhiên đưa đồ ăn thế này khiến cô cảm thấy ngượng ngùng, nên chỉ đành nói thêm lời cảm ơn cho đỡ lúng túng.
…Dù bữa trưa nay còn chưa no, nhưng dùng một xiên khoai rẻ tiền để đáp lễ quả thực keo kiệt đến đáng thương.
Tay cô run lên. Cô hối hận rồi.
“Không sao. Cậu không cần cảm ơn.”
Kiera mỉm cười, nhận lấy xiên và cắn một miếng nhỏ.
Dù có hơi đắt, nhưng mùi vị cũng khá ngon.
Vừa đẩy xe lăn bằng một tay, Kiera vừa nhanh chóng ăn hết xiên khoai. Cô liếc nhìn đầu que tre nhọn hoắt, rồi nhìn cô gái tóc xám nhạt trước mặt, thuận tay ném que đi.
Suy nghĩ của cô về Summera ngày càng trở nên phức tạp.
Còn cô gái ngồi trên xe lăn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy Kiera nhận món quà của mình.
May mà không bị từ chối.
Nghĩ vậy, cô vỗ nhẹ túi áo, nơi vẫn còn ba mươi tệ.
Cô không biết Kiera đang đẩy mình đi đâu, chỉ thấy chẳng mấy chốc con phố lại thay đổi không còn những quầy ăn ven đường, đèn neon vẫn sáng rực, nhưng những kẻ lảng vảng ở nơi này đã khác hẳn.
Phần lớn đều lảo đảo bước đi. Dưới ánh đèn đường, những bóng người cao lớn trong áo khoác đen và mũ đứng im lìm.
Không biết từ lúc nào, hai bên đường đã san sát những quán bar.
Qua rèm cửa, Summera thấy những bóng người lắc lư bên trong.
Thỉnh thoảng, những vũ công ăn mặc hở hang được dìu ra ngoài để nôn mửa, rồi lại bị đẩy vào trong.
Không khí nồng nặc mùi rượu và mùi ói tạo ra một thứ hỗn hợp khiến người ta buồn nôn.
Một người phụ nữ mặc áo choàng đen rộng thùng thình đi ngang qua. Summera nghe thấy từ dưới lớp áo của cô ta phát ra tiếng rung khe khẽ.
Cô quay đầu nhìn, chỉ kịp chạm phải ánh mắt dữ tợn của một gã đàn ông bẩn thỉu đứng cạnh người phụ nữ.
Hắn dẫn cô ta vào một quán bar hai tầng. Summera không dám nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“Chúng ta… vẫn chưa tới nơi sao?”
Theo bản năng siết chặt nắm tay, cô quay đầu nhìn lại.
Kiera đã biến mất.