Tập 01

Chương 07: Tanh nồng

2026-01-17

1

Chương 07: Tanh nồng

“Ưm… Hả?”

Trong phòng khách sáng trưng, cô gái tóc trắng nằm trên sofa khẽ rên lên một tiếng. Cơ thể cô run nhẹ khi chậm rãi mở mắt.

Đôi đồng tử đỏ như máu vẫn còn vương vẻ mơ hồ, phải một lúc sau mới dần lấy lại được sự tỉnh táo.

Toàn thân cô nặng trĩu và đau nhức, như thể vừa bị vài chiếc xe tải cán qua. Hai cánh tay mềm nhũn, hoàn toàn không còn chút sức lực nào.

Nhìn chằm chằm vào chiếc sofa màu vàng nhạt trước mặt, Summera chậm rãi nhớ lại những gì đã xảy ra.

Kiera… cô ấy thật sự đã bỏ thuốc cô. Dù không biết vì sao, nhưng ít nhất cô vẫn còn sống.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cô lại dâng lên nỗi bất an. Hành vi của Kiera đã lệch quá xa so với hình tượng trong game, khiến Summera cảm thấy vô cùng hoang mang.

Từ trong bếp vang lên tiếng nước chảy róc rách… Ai biết Kiera đang làm gì trong đó?

Trong không khí thoang thoảng một mùi thịt lạ lẫm. Có lẽ Kiera đang chuẩn bị bữa sáng?

Cố gắng suy nghĩ theo hướng tích cực, Summera dùng đôi tay vừa dần hồi phục sức lực để chống người ngồi dậy rồi lập tức cứng đờ, suýt nữa thì hét lên thành tiếng.

Máu. Rất nhiều máu.

Một vệt máu còn ướt, mới tinh kéo dài từ phòng ngủ của Kiera cho tới tận nhà bếp.

Mùi tanh của máu hòa lẫn với mùi thịt từ trong bếp bay ra, khiến Summera không dám đoán xem nguồn gốc của nó là gì.

Đầu óc cô quay cuồng, điên cuồng tìm cách đối phó.

Nếu Kiera phát hiện ra cô đã biết bí mật cô ấy là một kẻ sát nhân… chắc chắn cô sẽ chết.

Đúng lúc cô đang rối bời cân nhắc mọi khả năng, tiếng nước chảy trong bếp đột ngột dừng lại. Sau đó là tiếng bước chân.

Tim Summera như nhảy vọt lên cổ họng. Phản xạ theo bản năng, cô lặng lẽ nằm ngược trở lại sofa, nhắm chặt mắt.

Chỉ cần Kiera không phát hiện ra cô đã tỉnh… hẳn là sẽ ổn, đúng không?

Cô âm thầm cảm ơn bản thân vì khi tỉnh dậy đã không phát ra tiếng động nào.

Trong lúc Summera giả vờ ngủ, cô gái tóc nâu bước ra từ bếp, trên người khoác chiếc áo choàng tắm màu trắng.

Sau khi liếc nhìn nồi áp suất đang sôi ùng ục trên bếp cùng hai túi nilon đen căng phồng đặt bên cạnh, Kiera thở dài.

“Phù… phần lớn việc tối nay xong rồi. Chỉ còn dọn dẹp nữa thôi.”

Lẩm bẩm một mình, Kiera dùng khăn lau khô tóc, rồi bước tới bếp, đổ thịt và nước canh trong nồi áp suất vào các túi đen, buộc chặt miệng túi rồi tạm thời để nguyên đó.

Tiếp đó, cô múc nước vào một cái xô đỏ, cầm cây lau nhà và đi về phía phòng khách.

Kiera thuần thục lau sạch những vệt máu trên sàn. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô dừng lại trên cô gái tóc trắng vẫn đang “ngủ” trên sofa và chiếc ly rỗng trên bàn trà.

Cô lau từ đầu phòng đến cuối phòng, không bỏ sót một vệt máu nào. Khi đến cửa phòng ngủ, cô dựa vào tường, lau mồ hôi trên trán.

Khóe mắt liếc về phía cô gái tóc trắng trên sofa. Là ảo giác của cô sao? hay là đầu cô ấy đã cúi xuống thấp hơn một chút so với lúc trước, giống như vừa điều chỉnh sang tư thế ngủ thoải mái hơn? Trông không giống người vừa bất tỉnh, mà giống như người ngủ say tự nhiên.

“…”

Đặt cây lau lại vào xô, Kiera trở nên cảnh giác.

Cô bước về phía sofa, từng bước chậm rãi và thận trọng, ánh mắt không rời khỏi Summera.

Cô gái vẫn không có phản ứng, trông như đang ngủ say. Nhưng Kiera vẫn không yên tâm.

Cô cố tình khiến bước chân trở nên nề hơn, và bắt đầu tự giẫm chân tại chỗ khi đến gần sofa.

Đưa một ngón tay tới gần mũi Summera, cô cảm nhận được hơi thở không đều lúc nhẹ lúc nặng.

Vẫn tiếp tục giậm chân, Kiera không chạm vào cô ấy, cũng không phát ra âm thanh nào ngoài tiếng bước chân.

Cúi sát lại, cô áp tai lên ngực Summera, lắng nghe nhịp tim.

Nhịp tim đập nhanh và mạnh rõ ràng là đang căng thẳng.

Đến lúc này, Kiera đã có câu trả lời. Cô bạn thanh mai trúc mã của mình chắc chắn đã tỉnh.

Trên sofa, Summera nghe tiếng bước chân nặng nề vang bên tai, vẫn nhắm chặt mắt, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Cô giữ nguyên như vậy cho tới khi tiếng bước chân dần xa, tiếp theo là tiếng cửa mở rồi đóng lại, và sau đó… là im lặng.

Chỉ khi ấy cô mới dám mở mắt.

Và lập tức hối hận vì đã làm vậy.

Kiera.

Cửa phòng ngủ đã đóng chặt, nhưng Kiera lại đang đứng ngay trước mặt cô, vẫn khoác áo choàng tắm trắng, bình thản nhìn cô chằm chằm.

Trong một lúc lâu, không ai nói lời nào. Đầu óc Summera trống rỗng. Ánh mắt cô vô thức liếc về phía cửa ra vào chiếc xe lăn của cô đang được để gọn gàng ở đó.

Rõ ràng, chuyện trốn thoát chỉ là mộng tưởng.

Trong đầu cô chỉ còn vang vọng một câu: “Mình xong rồi…”

Cô đã sập bẫy của Kiera.

Chống tay ngồi dậy, Summera bắt đầu trượt xuống khỏi sofa, chuẩn bị liều mạng một phen thì giọng nói của Kiera vang lên khiến cô chết lặng lại.

“Đừng động đậy. Nếu không ta sẽ giết ngươi.”

Những lời lạnh lẽo ấy vang bên lên tai khiến bờ vai cô run rẩy.

Đặt tay lên ngực, cô cảm nhận rõ tim mình đang đập loạn xạ.

Cô thầm nghĩ mình thật sự đã trở thành một kẻ hèn nhát. Không còn là đàn ông nữa, mà vốn dĩ trước đây cô cũng chưa từng là một “người đàn ông” theo nghĩa đen. Dù sao thì, làm gì có gã đàn ông bình thường nào lại vui vẻ điều khiển nhân vật chính trong game trải qua hết cảnh bi kịch thảm khốc này đến cảnh khác, thậm chí còn cười khoái trá?

Nắm chặt vải bọc sofa dưới tay, Summera không dám nhìn thẳng vào mắt Kiera.

“Tớ.. tớ không thấy gì cả… làm ơn đừng giết tớ…”

Cô cố gắng cầu xin, nhưng cả đời trước chưa từng đối mặt với nguy hiểm thực sự, Summera không biết phải cầu xin thế nào cho đúng. Lời nói của cô yếu ớt và thảm hại, thậm chí đến chính cô cũng nực cười.

Kiera không nói gì, chỉ từng bước tiến lại gần.

Chẳng mấy chốc, cô ấy đã đứng cạnh bàn trà, một tay kéo nó sang bên động tác nhẹ nhàng như thể không tốn chút sức nào, thứ sức mạnh mà Summera không hề có.

Đứng ngay trước mặt cô, Kiera cúi xuống, bóp cằm cô.

“…”

Bị ép ngẩng đầu lên, Summera run rẩy dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Kiera.

“Tớ thật sự… không thấy gì cả…”

Cô vẫn cố cầu xin, nhưng Kiera hoàn toàn không lay động.

Nắm lấy cổ áo đồng phục của Summera, Kiera kéo mạnh, quăng cô xuống sàn.

Cơn đau khiến cô càng khắc sâu sự sợ hãi.

Hoảng loạn, Summera theo bản năng dùng tay đẩy Kiera ra nhưng hoàn toàn vô ích. Sự phản kháng của cô chẳng có chút ý nghĩa nào trước mặt Kiera.

Nhíu mày, Kiera cầm chiếc cốc trên bàn trà, đập vỡ, rồi nhặt lên một mảnh thủy tinh sắc nhọn.

“Đứng yên.”

Cô dí mảnh thủy tinh vào cổ Summera. Ngay khi Kiera lên tiếng, Summera lập tức cứng đờ.

“Làm ơn… làm ơn đừng giết tớ… tớ không muốn chết…”

Nước mắt như chuỗi ngọc vỡ trào ra từ khóe mắt cô. Khác hẳn với sự bình tĩnh sau cái chết đột ngột trước đây, giờ khắc này, lần đầu tiên cô thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi khi cái chết cận kề đến thế.

Dù sao thì, cái chết trước đã đưa cô tới thế giới khủng khiếp này… nhưng lần này thì sao? Nếu chết thêm lần nữa, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì?

Không ai biết được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!