Trans: Otaku Romcom
-------
Tiếng chuông kết thúc tiết ba vang lên.
Tôi đặt tờ giấy thi được chuyển từ bàn dưới lên trên bài làm của mình, rồi chuyền cho người ngồi phía trước.
Môn thi cuối cùng của kỳ thi học kỳ là Lịch sử Nhật Bản.
Mà, chắc kết quả cũng ổn thôi. Nhìn tổng thể cả kỳ thi, tôi đoán mình vẫn sẽ đạt được số điểm như mọi khi.
Giáo viên coi thi ra hiệu cho cả lớp chào rồi tuyên bố giải tán. Đám học sinh xung quanh bắt đầu hò reo, kẻ vui mừng, người than vãn đủ mọi âm thanh.
Cảm giác sau khi làm bài xong, sự nhẹ nhõm khi thi xong, rồi cả nỗi ưu phiền vì các câu lạc bộ lại bắt đầu hoạt động... đại loại là vậy.
“XONG RỒIーーー!!”
Và kẻ gào to nhất không ai khác chính là Kyoya.
Vì xấu hổ nên tôi quyết định giả vờ như không quen biết cái tên đó. À không, vốn dĩ chúng tôi là người lạ mà.
Kyoya cứ thế nhập bọn với mấy tên trong câu lạc bộ rồi nhanh chóng rời khỏi lớp.
Tôi cũng muốn về luôn... Mà tiếc là đời không như mơ.
“Kusuba-kuuuun! Vất vả cho cậu rồi!”
“…Ờ.”
Sayano với gương mặt rạng rỡ, tay xách cặp tiến về phía tôi.
Đáng buồn là, từ bây giờ tôi lại có buổi họp của Ban phụ trách chuyến tham quan. Cứ ngỡ là sau khi thi xong sẽ được nghỉ cả buổi chiều, cái hội học sinh phiền phức thật đấy.
“Giọng cậu trông chán nản vậy!”
“Thế này là bình thường rồi.”
“À, cũng đúng nhỉ.”
Sayano thản nhiên đáp lại rồi vỗ tay cái "bộp".
Xem ra cậu ấy đã hoàn toàn quen với kiểu người như tôi rồi, đỡ thật.
“Đi thôi, đi thôi nào—”
Tôi lững thững bước theo Sayano — người đang có bước chân cực kỳ nhẹ nhàng — ra hành lang. Khoảng cách cũng chẳng xa mấy nên chúng tôi nhanh chóng đến được phòng nghe nhìn.
Tôi ngồi xuống vị trí quen thuộc bên cạnh Sayano, lôi hộp bút ra và đợi buổi họp bắt đầu. Susami đứng ở phía trên vẫy tay chào tôi, tôi chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
“Xin lỗi mọi người, hôm nay buổi họp sẽ hơi dài một chút.”
Vừa đứng lên bục giảng, Oki đã lên tiếng ngay lập tức.
Cậu ta chẳng buồn chờ đợi phản ứng của các thành viên mà bắt đầu phát cho mỗi người một cuốn sổ mỏng.
Cái này chẳng lẽ là...
“Đúng vậy! Cuối cùng thì Sổ tay hướng dẫn chuyến tham quan cũng đã hoàn thành rồi đây!”
Người vừa nói câu đó không phải Oki hay Susami, mà là Nachi.
Nachi Himari.
Gần đây tôi mới nhớ được tên đầy đủ của cô nàng này. Nghe nói cậu ấy phụ trách mảng truyền thông trong Hội học sinh, người thì nhỏ nhắn nhưng giọng nói lại cực kỳ vang.
Nghe đến từ "Sổ tay", các thành viên đồng loạt ồ lên đầy phấn khởi. Sayano cũng vui vẻ vỗ tay hưởng ứng. Chỉ có tôi và Oki là vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc.
Mà thực ra tôi chỉ không thể hiện ra ngoài thôi, chứ trong lòng cũng thấy có chút hứng thú. Việc cảm thấy vui trước một tiến triển như thế này, có lẽ là vì tất cả mọi người, bao gồm cả tôi, đều đã làm việc khá nghiêm túc chăng.
Sau đó, Oki tiếp tục giải thích chi tiết về nội dung cuốn sổ tay.
Nào là bổ sung nội dung, sửa lỗi đánh máy, rồi cả những điều cần lưu ý khi phát sổ tay cho các bạn trong lớp.
“Nhớ nhắc cả lớp ít nhất ba lần là phải tắt dữ liệu di động: lúc phát sổ tay, trước khi lên máy bay, và sau khi nhận hành lý ở bên đó. Chúng ta không chịu trách nhiệm trực tiếp, nhưng tôi muốn tránh tối đa những rắc rối liên quan đến tiền bạc.”
Hừm, đúng là rắc rối thật.
Hơn nữa, nếu có vấn đề gì thì chắc cũng phải mãi sau mới phát hiện ra. Cái tên Kyoya chắc chắn là sẽ sơ ý cho xem.
“Thêm nữa, hãy nhắc đi nhắc lại thật nhiều lần về việc đề phòng mất cắp. Nghe nói những năm đi Guam lúc nào cũng có người bị mất đồ đấy.”
Trước lời dặn dò của Oki, các thành viên đều lo lắng gật đầu.
Nghe mấy chuyện này, tôi mới bắt đầu cảm thấy thực sự là mình sắp đi ra nước ngoài.
Nhân tiện thì từ khi sinh ra đến giờ, tôi chưa từng bước chân ra khỏi Nhật Bản.
Chưa đi máy bay bao giờ luôn.
Thú thật là tôi cũng hơi "rén" một chút.
Buổi giải thích về sổ tay kéo dài khá lâu. Mà, tôi chỉ việc ngồi nghe thôi nên người vất vả thực sự chắc là phía bên kia rồi.
“Vậy đến đây là giải tán. Tiết sinh hoạt lớp ngày mai, nhờ các cậu truyền đạt lại cho lớp mình nhé.”
Nói xong, Oki khẽ thở dài ra một hơi.
Vất vả cho cậu rồi. Nào, về thôi nhỉ.
“Về thôi, về thôi nào!”
“……”
Vẫn như mọi khi, Sayano lại xuất hiện bên cạnh tôi khi tôi đang định rời khỏi phòng.
Đây đã là lần thứ ba chuyện này xảy ra rồi.
Chẳng lẽ cậu ấy không thấy chán khi nói chuyện với một đứa nhạt nhẽo như tôi à?
“Nhắc mới nhớ, Kusuba-kun làm bài thi thế nào?”
“Cũng tàm tạm.”
“Hể! Nghĩa là ổn rồi đúng không?”
“Như mọi khi thôi.”
“Thế thì đúng là tốt rồi còn gì!”
Nói đoạn, Sayano đưa tay ôm đầu gào thét.
Cái người này năng lượng thật đấy.
Mà, “Thế thì đúng là” nghĩa là sao cơ?
“Bởi vì Kusuba-kun lúc nào chả đứng thứ hạng một chữ số! Lần này chắc cũng tầm đó thôi phải chứ!”
“…Cậu biết rõ nhỉ.”
“Biết chứ! Năm ngoái tớ toàn thấy tên cậu nằm chễm chệ trong bảng vàng vinh danh, nên từ trước tớ đã thấy cậu siêu rồi!”
Ra vậy.
Lần trước tôi không để ý, nhưng hóa ra cái bảng đó lại là nơi khiến tên tuổi mình bị lộ à. Không ngờ lại có cái bẫy như thế.
“Với cả nhé, nhìn cậu bình thường như thế mà lại học giỏi, tớ cứ thấy... g-gọi là có sức hút trái ngược (gap moe) ấy, gap moe!” (Trans: gap moe - kiểu người có hành động trái ngược với tính cách, ngoại hình, dễ khiến những người khác bị thu hút bởi sự đối lập ấy)
“Hử.”
Sayano cười với một tông giọng có phần kỳ lạ.
Một câu nói không biết là đang khen hay đang gì nữa. Mà thôi, sao cũng được.
“Thành tích của tớ thì thảm hại lắm... Giữa kỳ tớ cũng phải thi lại đấy.”
Thảm đến mức đó à.
Hóa ra ngoài hội Kyoya ra vẫn còn những người như này sao. Mà có vẻ như chuyện bị điểm liệt cũng phổ biến hơn tôi tưởng.
“Thiệt tình, ước gì có ai đó dạy mình học quá đi.”
“Vậy à.”
“……”
Đến cả mạch suy nghĩ cũng y hệt tên Kyoya luôn.
Có vẻ lũ riajuu học kém đều có chung một niềm đam mê mãnh liệt với các buổi "học nhóm".
“……”
“……”
“Ai đó cứu tớ với...”
“……”
“Thật là! Cậu có đang nghe tớ nói không đấy?”
“À... có chứ...”
Tôi vẫn đang im lặng lắng nghe mà...
Nhìn sang, tôi thấy Sayano như đang dỗi và nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn.
“Chán ghê. Một đại mỹ nhân đã cất công nhờ vả vậy mà.”
“Cậu có nhờ tôi à?”
“Tớ vừa nhờ xong đó!”
À, ra là vậy.
Cách nhờ vả của cậu đúng là hay thật.
“Nè. Cậu học giỏi mà, nghỉ hè dạy tớ học đi. Cùng làm bài tập hè cũng được!”
“Hả... Không.”
“Tại saoooo!”
Vừa kêu gào như đứa trẻ, Sayano vừa vỗ bôm bốp vào vai tôi.
Dù xung quanh chẳng có ai nhưng làm ơn đừng có làm mấy trò xấu hổ này nữa... Với lại, đau thật đấy nhé.
Hơn nữa, vụ làm bài tập thì tôi đã có "hẹn" từ trước rồi. Tôi không muốn dính thêm rắc rối nào vào kỳ nghỉ của mình đâu.
“Thật là... À, nếu cậu không thích làm bài tập, thì mình đi chơi đâu đó đi?”
“…Sao lại chuyển sang đi chơi rồi?”
“Thì là... kiểu ‘Buổi tiệc mừng các thành viên ban tham quan đã hoàn thành nhiệm vụ’ chẳng hạn?”
“Khỏi, cái đó chẳng phải Hội học sinh sẽ đứng ra tổ chức sao.”
Tôi nhớ Susami có nói là sẽ tổ chức một buổi liên hoan vào kỳ nghỉ hè. Dĩ nhiên là tôi sẽ không đi.
“Hứ! Được rồi, Kusuba-kun đồ xấu tính!”
Sayano nói đoạn rồi quay ngoắt mặt đi đầy vẻ hờn dỗi.
Xem ra cậu ấy đã chịu bỏ cuộc rồi.
Thật sự thì cái kiểu giao tiếp của đám riajuu này, tôi có sống lâu hơn nữa chắc cũng không thể nào hiểu nổi.