Vol 2

Chương 3.1: "Nếu có Ren-san ở đây"

2026-02-27

1

Chương 3.1: "Nếu có Ren-san ở đây"

Trans: Otaku Romcom

-------

Buổi tối ngày nghỉ, ba ngày trước khi kỳ thi học kỳ bắt đầu.

Sau khi kết thúc việc rửa bát đĩa sau bữa tối, tôi uống một ly trà lạnh rồi quay trở lại phòng khách.

“Mừng cậu quay lại.”

“Tôi về rồi đây.”

Tôi đáp lời Rika đang ngồi ngay ngắn trên tấm đệm, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

Vào những ngày cô ấy qua nấu nướng cho tôi, sau khi ăn xong, hầu như Rika sẽ nán lại nhà tôi thêm một lúc. Dù vậy, hai đứa cũng chẳng làm gì đặc biệt, chỉ đơn giản là cùng nhau tận hưởng không gian thong thả trong phòng, rồi giải tán trước khi quá muộn. Đó đã trở thành một kiểu lịch trình cố định của chúng tôi dạo gần đây.

…Nhắc mới nhớ.

“Ngoài trời có vẻ nóng nhỉ.”

“…Ừ.”

Đúng vậy, đêm tháng Bảy rất nóng. Rika nói là “ngoài trời”, nhưng ngay cả trong phòng dù đang bật điều hòa cũng vẫn thấy khá nóng. Tôi dĩ nhiên rồi, nhưng Rika cũng đang mặc một bộ đồ khá mỏng.

“……”

Đôi chân của Rika lộ ra dưới chiếc quần short, trông trắng ngần và mịn màng. Và thật nhỏ nhắn. Phần đùi của cô ấy chắc cũng chỉ bằng bắp chân của mấy đứa con gái khác. Thế nhưng, nó không hề mang lại cảm giác thiếu sức sống, mà trông vẫn rất mềm mại.

Cấu tạo kiểu gì vậy nhỉ…

“…Có chuyện gì thế?”

“K-Không có gì đâu!”

Bị nhận ra ánh nhìn ngay lập tức, tôi vội vã quay mặt về phía TV.

Tôi bị ngốc à? Bây giờ mình đâu có đeo kính râm đâu chứ…

Sau đó, chúng tôi thong thả tán gẫu vài câu chuyện phiếm và cùng nhau ăn kem hộp đã mua sẵn.

Có chút ngượng ngùng, có chút bồn chồn. Thế nhưng, đây vẫn là một khoảng thời gian vô cùng bình yên.

Ở riêng cùng một ai đó mà không hề thấy chút áp lực nào. Đối với tôi, nếu đối phương không phải là Rika thì chuyện đó quả thực không tưởng.

“Nhưng mà, đúng là Chitose giỏi thật đấy. Chỉ có hai chúng ta thôi thì chẳng thể nào tập trung hẳn hoi được.”

“Ừ. Công nhận thật.”

Rika đang nhắc đến buổi học nhóm cùng Kyoya và Hinata. Dù chúng tôi đã tụ tập vài lần để hỗ trợ hai đứa kia, nhưng so với lúc có Susami ở đó thì rõ ràng là không hiệu quả bằng.

Nhưng mà, như này mới là bình thường. Chẳng qua là do Susami đó quá phi thường thôi.

“Vì sắp nghỉ hè và đi tham quan nữa nên kiểu gì chuyện đó cũng trở thành chủ đề chính thôi mà…”

“Tại cứ hở ra là lạc đề. Chủ yếu là tại tên Kyoya.”

“Satsuki cũng vậy mà. Rõ là học nhóm mà lại chốt thêm được tận hai kế hoạch đi chơi hè nữa.”

“Tính ra tôi thấy mấy chuyện đó tiến triển nhanh hơn cả việc học ấy.”

Nào là đi chỗ này, làm cái kia, cái nguồn năng lượng của lũ "riajuu" đúng là khiến tôi phải khâm phục. Tôi chỉ riêng chuyến tham quan của trường thôi là đã thấy quá đủ rồi.

“Thi lại kỳ thi học kỳ sẽ rơi vào kỳ nghỉ hè, nên kỳ thi này quan trọng lắm đấy chứ…”

“Mà, chắc bọn nó không đến mức bị điểm liệt đâu.”

Tôi thì chẳng có ý định dạy mấy môn học thuộc lòng đâu, cái đó tùy thuộc vào ý chí của bọn nó thôi.

“…Nhân tiện, tôi cũng hơi tò mò chút.”

“Hửm, gì thế?”

Khi tôi hỏi, Rika khẽ nghiêng đầu một chút rồi "à" lên một tiếng ngắn ngủi. Từng cử chỉ của cô ấy, cái nào cũng đáng yêu thật đấy.

Dừng lại đi, tim tôi loạn nhịp mất. À mà thôi, chắc cứ giữ mọi thứ như này cũng được.

“Nghỉ hè này cậu định làm gì? Nhà cậu ở cũng khá xa đúng không?”

“Vâng. Nhưng năm nay tớ định sẽ ở lại đây. Dĩ nhiên là vẫn sẽ về nhà vài ngày.”

“Hmm, ra vậy.”

Bất ngờ thật. Xét về chi phí sinh hoạt và sự tiện lợi thì về nhà vẫn tốt hơn chứ.

Mà, với tôi thì như thế lại... thôi, không cần nói ra làm gì.

“…Còn Ren-san?”

Rika nói vậy rồi chẳng hiểu sao lại hơi cúi mặt, ngước mắt nhìn tôi đầy vẻ mong chờ. Đôi má ửng hồng đó, tôi đoán chắc chắn không phải là do nóng đâu.

“Nhà Ren-san ở gần đây đúng không…? Cậu sẽ... về nhà hẳn sao... à không, ý tớ là cậu có về không?”

“À… ừ thì.”

Xấu hổ thật đấy. Nhưng nói dối thì lại càng kỳ cục hơn.

“…Tôi cũng định sẽ ở lại đây.”

“V-Vậy à…!”

“Ừ… Thế nên là, kỳ nghỉ hè… thỉnh thoảng, mình lại cùng nhau…”

“V-Vâng. Tớ hiểu rồi. Vậy thỉnh thoảng mình lại cùng nhau…”

Giọng Rika nghe vừa có chút vui mừng lại vừa có chút gì đó ngập ngừng. Nhưng nhìn khóe miệng đang giãn ra và đôi mắt nheo lại, rõ ràng là cô ấy đang rất hạnh phúc.

Mà chắc là mặt tôi lúc này trông cũng chẳng khá hơn là mấy…

“…Năm ngoái thì tớ có về nhà hẳn hoi.”

“Ơ, vậy à?”

“Vâng. Nhưng mà…”

“……?”

“Năm nay… tớ nghĩ là nếu có Ren-san ở đây thì…”

“……”

……

Gì thế này… Cái sinh vật đáng yêu quá mức cho phép này là sao đây.

“R-Ren-san thì sao ạ! Cậu thế nào…? Năm ngoái cậu cũng ở lại đây à?”

“K-Không… thực ra, chuyện đó…”

“……”

“…Năm ngoái tôi có về. Nhưng năm nay… tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ ở lại với Rika”

“Ư!” .

“……”

Chẳng biết từ bao giờ, cả hai chúng tôi cùng quay mặt đi chỗ khác, nhìn chằm chằm vào chiếc TV mà cả hai đều đã quên mất là nó đang bật.

Cái cảm giác vừa vui vừa ngượng này, giờ thì tôi đã thực sự hiểu.

“…Còn lịch trình chỉ dành riêng cho hai ta... mình hãy cùng nhau quyết định nhé.”

“…Ừ.”

Thực ra, tôi còn muốn ưu tiên quyết định cái đó hơn hẳn những thứ khác…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!