“Rika, cậu ở chung phòng với tớ nhé?”
Vào giờ sinh hoạt lớp kéo dài ở tiết năm của một ngày nọ.
Giữa bầu không khí xôn xao của cả lớp, cô bạn thân Satsuki đã tiến đến bàn tôi và lên tiếng.
“Tớ thì không phiền đâu, nhưng cậu không cần bàn bạc với Chitose sao?”
“Ừ. Tớ vừa nói chuyện với cậu ấy xong, cậu ấy bảo sẽ ghép nhóm với Himari-chan.”
Chủ đề đang được bàn tán chính là về việc chia cặp phòng ở khách sạn trong chuyến tham quan. Để quyết định sự kết hợp này, nhà trường đã dành ra một khoảng thời gian cho học sinh tự thảo luận với nhau.
“Himari... là Nachi-san nhỉ?”
“Đúng thế. Vừa hay là bên nhóm cậu ấy cũng dư ra một người.”
Dư ra, nói cách khác chính là số lượng người trong nhóm bạn thường chơi cùng nhau là số lẻ. Thực ra, chính tôi cũng đã có chút lo lắng không biết bộ ba chúng tôi sẽ phân chia như nào.
Người vừa được nhắc tên — Nachi Himari-san — nếu tôi nhớ không lầm thì cũng là thành viên thuộc Hội học sinh giống như Chitose. Đó là một cô gái nhỏ nhắn, nhưng lại luôn tràn đầy năng lượng và rạng rỡ, một cô nàng vô cùng đáng yêu.
Có lẽ Chitose, người vốn thân thiết với cậu ấy, đã khéo léo điều chỉnh giúp. Quả nhiên là Chitose, lúc nào cũng là một người sắc sảo như mọi khi.
“Vậy sao. Thế thì tớ sẽ ở cùng Satsuki nhé.”
“Vậy chốt nhé. Mà đằng nào thì chắc mình cũng sẽ chạy sang phòng nhau chơi suốt thôi ấy mà.”
Nói đoạn, Satsuki đi lên phía bảng đen để điền tên chúng tôi vào danh sách. Nhìn những ô trống vẫn còn khá nhiều, có vẻ như việc chia cặp của mọi người đang gặp không ít khó khăn.
“Rika.”
“A, Chitose.”
Trong lúc đợi Satsuki, đến lượt Chitose tiến lại gần chỗ tôi. Bên cạnh cậu ấy là bóng dáng của Nachi-san mà chúng tôi vừa nhắc tới.
“Tớ sẽ sang phòng cậu chơi nhé.”
“Ừm. Cảm ơn cậu vì đã tâm lý như vậy nhé.”
“Oh. Tớ cũng không hẳn là có ý đó đâu.”
Chitose thản nhiên đáp lại với nụ cười trên môi.
Cái cách cậu ấy luôn âm thầm quan tâm đến mọi người xung quanh mà không bao giờ thể hiện ra ngoài thực sự rất đúng chất Chitose.
“Tớ mà được ở cùng với Tachibana-chan thì cũng tốt biết mấy nhỉ—!”
Vừa nói câu đó với nụ cười rạng rỡ, Nachi-san đột ngột nắm lấy tay tôi.
“Mmm, Tachibana-chan đáng yêu thật đấy. Tớ cũng muốn đến chơi với cậu!”
“Cậu cứ tự nhiên.”
Bị cuốn theo sự nhiệt tình của cậu ấy, phản ứng của tôi vô thức trở nên gượng gạo.
Dù bình thường tôi không mấy khi nói chuyện với Nachi-san, nhưng sự thân thiện và gần gũi này chính là điểm lôi cuốn ở cậu ấy.
“Nhắc đến chuyến tham quan thì!”
Nachi-san bất chợt giơ ngón trỏ lên một cách dứt khoát. Tôi hơi giật mình và vô thức nép sát vào cánh tay của Chitose.
“Thì?”
“Hừm hừm, dĩ nhiên là phải nhắc đến!”
“Chuyện yêu đương chứ gì.”
Satsuki, người vừa quay lại từ lúc nào, đã xen vào cuộc trò chuyện của chúng tôi.
“Đúng thế! Chuẩn không cần chỉnh, Satsuki-chan!”
“Thì đó là ‘luật bất thành văn’ rồi còn gì. Đời nữ sinh cấp ba rực rỡ mà.”
“Kiểu gì cũng có mấy cặp đôi mới ra đời cho mà xem! Nghĩ đến thôi đã thấy hồi hộp rồi!”
Nachi-san và Satsuki cùng hào hứng bàn luận. Đúng là trong những sự kiện như thế này, chuyện tình cảm luôn là một phần không thể thiếu.
Thế nhưng, chuyện yêu đương à...
“Satsuki-chan sướng thật đấy nha. Có anh người yêu đẹp trai đến vậy luôn mà.”
“Cái tên ngốc đó á? Tớ không phủ nhận chuyện cậu ấy đẹp trai, nhưng mà...”
“Oa—! Ngọt ngào quá đi mất—!”
Hai người họ càng lúc càng phấn khích. Trong lúc tôi đang cố thu mình lại một chút trước sự náo nhiệt đó, Chitose nhìn sang tôi và mỉm cười dịu dàng.
“Nếu họ có bắt đầu bàn chuyện yêu đương, hai đứa mình cùng nhau ‘chuồn’ nhé.”
“…Phải rồi nhỉ”
Thật may quá. Có Chitose đi cùng thì tôi sẽ yên tâm hơn.
Tuy nhiên, dù đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng tôi vẫn thoáng hiện lên một chút băn khoăn về câu nói “cùng nhau chuồn nhé” của Chitose.