1-100

Chương 42: Lời thề Anh hùng

2026-03-03

2

Chương 42: Lời thề Anh hùng

[Trên thế gian này không có thứ gì quan trọng hơn tiền bạc.]

[Chính vì thế, cô đã quyết định trở thành tiền bạc.]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Laura Crown.

Cô công chúa phát cuồng vì tiền.

Một kẻ mải miết theo đuổi tiền bạc để rồi cuối cùng bị nuốt chửng bởi nó. 

Tôi hít một hơi sâu. 

Thanh kiếm đang nắm trong tay nhẹ bẫng.

Nếu là mức độ này thì có lẽ tôi có thể sử dụng kiếm thuật một lần nữa. 

<Đệ tử, còn sống chứ?>

“Còn sống.”

Tôi nhảy vào giữa những lính đánh thuê đang đổ mồ hôi lạnh vì mất đi một cánh tay.

Lidia? Vẫn ổn

Ayla thì…

Ayla đang thẫn thờ đứng đó do tác dụng ngược của Vết Thánh. 

Bây giờ thì không được. 

Tôi nhanh chóng sắp xếp lại tình hình. 

“Tóc nâu. Ta sẽ lo ở đây!”

“Bạn Aiden! Cơ thể của cậu…!”

“Ưu tiên chữa trị cho những người bị thương!”

Tôi đáp lại lời của Laura trong khi nắm thanh kiếm bằng cả hai tay.

“Cậu học sinh!”

“Thì ra cậu vẫn còn sống!”

Mấy người bị cụt mất một cánh tay mà vẫn nói nhiều ghê.

“Mẹ ơi…”

Tôi đối mặt với Tử thi chết đuối ở trước mặt. 

Lớp da của nó đã rách tơi tả, đường thẳng bắt đầu từ đỉnh đầu của nó chứng minh rằng đòn tấn công của tôi đã trúng đích. 

<Làm được chứ?>

Giọng nói của sư phụ tràn đầy lo lắng.

Hỏi tôi có làm được không ấy à? 

Tôi hít một hơi sâu. 

“Chắc chắn sẽ làm được.”

<...Nguyên lý đằng sau Bán nguyệt trảm là.>

Giọng nói của sư phụ vang lên bên tai tôi. 

<Chẻ đôi vầng trăng tròn phản chiếu trên mặt nước để tạo thành trăng khuyết.>

“...”

<Không phải vung thật mạnh, phải là thật nhẹ nhàng.>

“Hiểu rồi.”

<Nhưng nó cũng giống như Chém cư hợp. Có lẽ…>

“Không cần phải nói.”

Chắc chắn khi sử dụng xong thì một tác dụng ngược còn lớn hơn nữa sẽ ập đến. 

Điều đó không quan trọng. 

Sau lưng tôi là người cầm khiến giỏi nhất thế giới đang chặn đứng kẻ địch, và thứ vực tôi dậy sau khi gục ngã là bảo vật được công chúa ban tặng. 

Tôi sẽ đánh bại thứ kia dù có chuyện gì xảy ra ở đây đi chăng nữa. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Cường hóa đòn tấn công: Còn lại 2 lần]

[Sử dụng Cường hóa đòn tấn công!]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi dồn sức vào bàn tay đang nắm kiếm. 

Kết liễu thứ kia trong hai đòn.

“Mẹ ơi…!”

Tử thi chết đuối lao thẳng về phía tôi. 

Tôi vung kiếm từ dưới lên. 

Đòn Chém nhanh va chạm với răng của Tử thi chết đuối, 

-Keng!

Cùng với âm thanh chói tai, đầu của Tử thi chết đuối bật ngửa ra sau. 

Cánh tay của tôi cũng bị bật về sau từ phản lực. 

Không sao cả.

Tôi phó mặc cơ thể cho phản lực. 

Cứ thế lợi dụng phản lực, tôi dồn sức vào tay. 

[Sử dụng Cường hóa đòn tấn công!]

Thật nhẹ nhàng, như thể đang chém vầng trăng tròn phản chiếu trên mặt nước. 

Tôi xoay người và vung kiếm, 

-Xoẹt!

Cùng lúc khi tôi cảm nhận được rõ ràng cảm giác chém vào da thịt, 

-Roẹt!

Tử thi chết đuối cứ thế bị chẻ làm đôi. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Bạn đã thảo phạt Kẻ phản đồ!]

[Kính sợ tăng!]

[Kính sợ: 100%]

[Nhận được phần thưởng!]

[Giờ đây bạn có thể sử dụng Lời thề Anh hùng!]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Vô số cửa sổ trạng thái hiện ra trước mắt tôi nhưng. 

[Hiệu ứng xấu: Bạn đã nhận phải nội thương nặng!]

“Khụ…!”

Tôi không kìm lại được nữa mà nôn ra máu. 

“Bạn Aiden!”

Lidia đặt tay lên lưng tôi, thánh lực bắt đầu được truyền vào cơ thể tôi.

“Vết, vết thương…!”

“Khụ, đỡ ta dậy…”

“Vâng…?”

“...Gert… nhanh lên…”

“...Ah!”

Lidia vội vàng đỡ tôi dậy.

Lidia cố gắng hết sức dìu tôi đi.

Và rồi, như để giúp cô ta, một ai đó đỡ tôi ở phía đối diện. 

Là Laura. 

“...”

Laura không nói gì đỡ lấy tôi, hai người họ bắt đầu kéo tôi lên cầu thang. 

Càng đi lên cao, mùi máu càng trở nên nồng nặc.

Dù vậy, có thể chắc chắn rằng đã không có một sinh vật nào đi xuống được cầu thang phía dưới. 

Càng đi lên cầu thang, tiếng thở khò khè càng trở nên rõ hơn. 

Chẳng mấy chốc, chiến binh cầm khiên được gọi là Tường sắt xuất hiện trong tầm mắt của chúng tôi.

Một cánh tay của anh ta đã mất, cả cơ thể chi chít những lỗ thủng. 

“...Mọi người thắng, rồi nhỉ…”

Dường như cảm nhận được sự hiện diện của con người, Gert lờ đờ mở mắt nhìn tôi. 

“Chữa trị, nhanh lên.”

“À, vâng…!”

Lidia chạy đến quỳ xuống bên cạnh anh ta trước lời của tôi.

“...Đã quá muộn rồi…”

Gert nở nụ cười cay đắng. 

“Nếu có thời gian để nói những lời đó thì… khụ…!”

“...Bạn Aiden…”

Lidia nhìn tôi. 

Một lượng lớn thánh lực tích tụ ở bàn tay của cô ta. 

“...Vết, vết thương… không đóng lại…”

“Quả nhiên, cô Thánh nữ vẫn chưa biết nhỉ…”

Gert cười khẩy. 

“Thánh lực không phải phép hồi sinh… việc cứu sống một xác chết là bất khả thi, đúng chứ…”

“...”

Lidia nhìn Gert với vẻ mặt không biết phải làm gì,

“...Đội trưởng…”

“...”

Từ chối sự hỗ trợ của Laura, tôi chậm rãi bước đến rồi ngồi bệt xuống bên cạnh Gert. 

“Bộ dạng của cậu… thê thảm thật đấy.”

“...Nhưng ta đã thắng.”

“Tôi cũng đã chặn được.”

Anh ta đang cười khẩy thì ho ra máu. 

“Khụ, khụ! …Tôi đã, chặn tốt chứ?”

“...Trong tất cả những người cầm khiên mà ta từng thấy, và cả những kẻ mà ta sẽ thấy, sẽ không ai có thể vượt qua được anh.”

“Niềm vinh hạnh của tôi, khụ! Khụ!”

Gert thẫn thờ nhìn lên trần rồi lại quay sang tôi.

“Thật may là đến cuối cùng tôi đã không bỏ chạy.”

“...”

Giọng nói của anh ta vang lên rõ ràng.

Với một bên mặt quấn băng gạc, anh ta nhìn tôi với đôi mắt kiên định.

Như thể đang đốt cháy ngọn lửa cuối cùng trong đời.

“Cậu có thể thực hiện giúp tôi một ước nguyện được không?”

“Nói đi. Ta sẽ thực hiện bất cứ điều gì.”

“...Một ngày nào đó, xin hãy… gửi lời chào của tôi… đến kẻ chủ mưu… đã phá hủy tuyến phòng thử Il Mare…”

“Chắc chắn.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Ta nhất định sẽ làm vậy.”

Trong khoảnh khắc, cảm giác như có thứ gì đó kết nối tôi với anh ta.

Giống như một lời thề đã được lập nên bằng dây xích sắt vững chắc.

“...Thật là.”

Và, phải chăng anh ta cũng cảm nhận được điều tương tự, Gert mỉm cười cay đắng.

“Đến lúc sắp chết rồi mà… Thật sự…”

Giọng nói của Gert dần lịm đi từng chút một.

“...”

Tôi im lặng ở bên cạnh anh ta.

Tất cả những gì tôi có thể làm là dành cho vị anh hùng sự ca ngợi thầm lặng và sự đồng hành.

“...Đúng rồi, đúng rồi…”

Gert bắt đầu lẩm bẩm như thể đang nhìn về một nơi xa xăm.

“Lần này, đúng rồi… hãy bắn… vào chính giữa…”

“...”

“Đúng rồi, giỏi lắm…”

“...”

“Với, bố…”

Gert lẩm bẩm những lời cuối cùng bằng giọng nói lịm dần.

“Cùng, nhau…”

“...”

Bức tường sắt đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Không kịp nhận lấy một lời cảm ơn, người anh hùng đã nhắm mắt và bắt đầu lên đường cho một chuyến hành trình xa xôi.

***

Khi chúng tôi thoát ra ngoài thông qua lối đi dưới tầng hầm, việc khôi phục tuyến phòng thủ đã gần như hoàn thành.

Những Kẻ phản đồ đã bắt đầu rút lui như thể đã hẹn trước ngay khi chúng tôi vừa đánh bại Tử thi chết đuối.

“Ta xin được bày tỏ lòng biết ơn chân thành trước những hành động anh dũng của các bạn.”

Tướng quân Peter nắm lấy tay tôi và lắc mạnh trong khi vã mồ hôi lạnh.

“Ta nhất định sẽ đền đáp ân tình này.”

“...”

Tang lễ đã được tổ chức một cách đơn giản.

Bởi vì số người chết cũng không hề ít, và ưu tiên hàng đầu là xây dựng lại tuyến phòng thủ.

Tôi mua một chai brandy đắt tiền rời đứng trước bia mộ.

-Gert Tường sắt, an nghỉ tại nơi đây.-

Tôi im lặng nhìn bia mộ một lúc, sau đó chậm rãi bắt đầu rưới rượu lên.

Tôi rót cho đến khi không còn gì trong chai,

Rồi tôi nhìn vào cửa sổ trạng thái ở trước mắt.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Lời thề Anh hùng: Gert Tường sắt]

[Tìm ra và đánh bại kẻ chủ mưu đã phá hủy tuyến phòng thủ Il Mare.]

[Lời thề đồng hành cùng bạn.]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Một hệ thống tôi chưa từng nhìn thấy trước đây.

Lời thề Anh hùng.

Thật sự trớ trêu.

Cách để ghi nhớ một vị anh hùng lại là hệ thống như này.

“Đáng lẽ tôi đã có thể góp chút tiền mà.”

Khi tôi đang nhắm mắt nghĩ vậy, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Quay đầu về phía giọng nói phát ra, tôi nhìn thấy một mái tóc vàng đang tắm mình dưới ánh trăng rực rỡ.

Laura đang đứng đó.

“...Cơ thể của anh thế nào rồi?”

Cô ta hỏi tôi trong khi gãi má với vẻ gượng gạo.

“Ổn.”

“May quá rồi.”

“...”

“...”

Sự im lặng lại bao trùm.

“...Cái đó…”

Laura liên tục mấp máy môi định nói gì đó rồi thôi, sau cùng chỉ đứng cạnh tôi mà không nói gì.

“...Cảm ơn.”

Lời nói thật sự không ngờ tới.

Tôi cứ tưởng là cô ta đương nhiên sẽ đòi lại sợi dây chuyền hay nhắc đến giá của nó cơ.

“Không trả lại được sợi dây chuyền đâu.”

Vì tôi đã hấp thụ nó rồi.

“...Ai lại nhờ chuyện đó cơ chứ?”

Laura lẩm bẩm, bĩu môi hờn dỗi trước lời của tôi.

“Chỉ là, khi thấy anh ra ngoài thì tôi lo lắng nên đi theo thôi.”

“Ta không sao.”

“Tôi biết, chắc là anh sẽ ổn thôi. …Chỉ là.”

Laura lẩm bẩm trong khi nhìn bia mộ của Gert.

“Kỳ lạ thật đấy.”

Hai chúng tôi đang nhìn bia mộ thì giọng nói của Laura phá vỡ dòng suy nghĩ của tôi.

“Rõ ràng là tôi đã dâng hiến bảo vật hoàng gia làm cái giá để đánh bại Kẻ phản đồ.”

“...”

“...Vậy mà tôi hoàn toàn chẳng cảm thấy tội lỗi chút nào.”

Laura nhìn bia mộ với vẻ mặt đan xen giữa đắng cay, nhẹ nhõm, và một cảm xúc gì đó không thể giải thích được.

Khi tôi đang im lặng nhìn Laura,

Một thứ gì đấy được đặt vào tay tôi.

Hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay tôi.

Khi nhìn xuống, tôi thấy một cốc trà đang bốc hơi nghi ngút được đặt trong tay mình.

“Anh mà bị cảm thì tôi sẽ mất mặt lắm.”

“...”

“Thậm, thậm chí anh đã sử dụng cả sợi dây chuyền rồi mà. Nếu anh bị ốm thì thể diện của công chúa tôi đây sẽ để đâu cơ chứ.”

Laura lẩm bẩm trong khi quay mặt đi chỗ khác.

“...Tôi đi trước đây.”

Sau một thoáng im lặng, Laura điềm tĩnh lẩm bẩm rồi quay lưng rời đi.

Tôi nhìn cốc trà trong tay rồi lại nhìn về phía bia mộ.

Phải bắt đầu trở nên mạnh hơn từ ngày mai thôi.

Có một hầm ngục ở gần tuyến phòng thủ Il Mare…

Tôi nhắm mắt, sắp xếp lại thông tin trong đầu mình.

Cốc trà vẫn còn tỏa hơi ấm cho đến tận lúc tôi trở về chỗ ở.

***

“Ngồi yên chút coi.”

Kiếm Thánh bước đi, đánh bật những cái xúc tu đang quấn lấy mình bằng mu bàn tay.

“Chết tiết.”

Đáng lẽ phải lấy được sợi dây chuyền đó thì tinh thần của thằng đệ tử thối này mới trụ vững được chứ.

Nếu cứ tiếp tục như này thì quá nguy hiểm.

“Các ngươi cũng đừng có chỉ đứng nhìn nữa, nghĩ gì đó đi chứ.”

Hai cái xúc tu nhìn nhau trước lời của Kiếm Thánh rồi lắc đầu.

Ý là chúng cũng không biết sao.

“Lũ vô dụng.”

Kiếm Thánh thở dài thườn thượt rồi bắt đầu kiểm tra tấm màn bán trong suốt.

Sau cùng thì việc kiểm tra tấm màn này đã trở thành công việc hàng ngày của Kiếm Thánh mà.

Thật lòng mà nói, nếu đống sương mù đen đó tràn tới, có lẽ cô vẫn có thể bằng cách nào đó chống cự được.

“...”

Không, ngay cả cô cũng chẳng thể trụ nổi.

Đúng vậy.

Đây không phải là vì thằng đệ tử mà là vì chính bản thân cô.

Sau cùng vẫn là vì sự sống còn của chính cô.

Với suy nghĩ ấy, Kiếm Thánh kiểm tra tấm màn như thể đó là công việc hàng ngày của mình.

“Ngoài vết nứt ở đây ra thì… Ừm?”

Và sự kinh ngạc bỗng lẫn vào trong giọng nói của Kiếm Thánh khi cô đang kiểm tra bức tường.

“...Không có gì cả?”

Tại nơi đáng lẽ phải có vết nứt khổng lồ thì giờ đây đã không còn gì nữa.

Chỉ còn lại một thứ gì đó tỏa ra ánh vàng kim bao phủ lấy tấm màn như thể được vá vào.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Thể lực: 9]

[Sức mạnh tinh thần: 17+1]

[Nhanh nhẹn: 7]

[May mắn: 7]

[Sự bảo hộ của hoàng gia soi sáng bạn.]

***

Ngày hôm sau.

Lidia thức dậy trước âm thanh ai đó mở cửa phòng mình.

“Ơ, ưm…?”

“Dậy.”

Một giọng nói quen thuộc.

Lidia nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi vẫn còn ngái ngủ.

Mặt trời còn chưa mọc mà?

Không, ngay từ đầu thì người kia là ai vậy?

Những khuôn mặt quen thuộc.

Mái tóc hồng, rồi là mái tóc vàng.

Dù không hay nói chuyện mấy, nhưng dù sao thì họ vẫn là những thành viên trong tổ đội của Lidia.

Nếu vậy thì…

“Đi.”

Đôi mắt đỏ nhìn cô trong bóng tối.

“Đi, đi đâu vậy?”

Lidia bối rối hỏi lại.

Người đàn ông cất lời.

“Hầm ngục.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!