1-100

Chương 41: Bảo vật của Vương quốc

2026-03-03

1

Chương 41: Bảo vật của Vương quốc

Chúng tôi tiến về trước.

Không một ai nói gì. 

Hành động anh dũng của Gert.

Và kẻ địch không biết khi nào thì sẽ xuất hiện. 

“Sư phụ, xác suất có lối thoát ở phía trước là bao nhiêu?”

<Nếu cậu chỉ hỏi riêng về xác suất thì ta không thể trả lời chắc chắn, nhưng không phải tự nhiên mà có gió thổi đúng chứ.>

Điều đó không sai.

Chỉ là.

“...Hình như có mùi gì đó.”

Lidia chau mày,

“Đúng.”

Chính tôi cũng cảm nhận được. 

Một thứ mùi hôi thối. 

Mùi tanh cá. 

Một thứ mùi hôi thối kinh khủng như bước chân vào một chợ hải sản chỉ toàn cá ươn.

<Đệ tử, có thứ gì đó.>

Sư phụ điềm tĩnh nói. 

“Cô có linh cảm gì không?”

<Ta đâu phải người sống lâu từ cái thời Kẻ phản đồ mới xuất hiện.>

Sư phụ điềm tĩnh trả lời câu hỏi của tôi. 

<Nhưng xét đến cách nó tỏa ra đấu khí và sát khí đến mức này, ít nhất thì thứ đó cũng không loại tép riu.>

“...”

Tôi rút kiếm. 

Keng, cây kiếm được rút ra, những người khác cũng sẵn sàng vũ khí của mình. 

Âm thanh thứ gì đó di chuyển vang lên. 

“...Có thứ gì đó.”

“Biết rồi.”

Tôi điềm tĩnh đáp lại Ayla trong khi vẫn nhìn về trước. 

Tiếng bước chân lạch bạch. 

Cùng với đó là một mùi tanh nồng. 

Một thứ gì đó bước đến. 

Người cá.

Đó là từ hoàn hảo nhất để miêu tả nó. 

Mùi tanh cá không ngừng bốc lên từ thân mình của nó, bàn tay và bàn chân có mang toát lên một cảm giác kỳ quái. 

Hơn tất cả. 

“...To ghê.”

Ayla lẩm bẩm rồi lùi lại. 

Nó thật sự khổng lồ. 

Kích thước cũng phải ngang ngửa lũ quái vật đã bao quanh tòa thị chính khi nãy. 

“...”

Tôi biết thứ này. 

Từ khi nhìn thấy lũ quái vật bao quanh tòa thị chính là tôi đã phần nào đoán được rồi. 

Con boss của màn chơi đặc biệt, [Tử thi chết đuối].

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Đứa trẻ đó vốn rất yêu nước.]

[Đó là vì sao cô bé ao ước được trở thành một nàng tiên cá. Cô tin rằng bản thân sẽ còn trở nên xinh đẹp hơn nữa nếu trở thành nàng tiên cá.]

[Nhưng nếu cô trở thành tiên cá một mình, vậy thì gia đình của cô phải làm như nào đây?]

[Ah, hãy mang cả gia đình của cô theo nữa.]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Dòng mô tả hiện lên trong đầu tôi, tôi nhìn lên con quái vật. 

Người cá, đặc tính của nó là giảm một nửa sát thương nhận phải từ thuộc tính đập.

Tại sao con boss loại này lại xuất hiện đúng lúc tổ đội chủ yếu toàn sát thương đập cơ chứ?

“...”

Khi tôi đang vắt óc suy nghĩ, một thứ gì đó lấp lánh lọt vào tầm mắt của tôi.

Dây chuyền?

“Cái kia…!”

Laura nâng giọng chỉ vào sợi dây chuyền.

“Đó là bảo vật hoàng gia!”

“Phải trông coi bảo vật cho tốt vào đi chứ. Sao lại để cho Kẻ phản đồ đeo bảo vật như kia vậy?”

“...Ai mà biết được chuyện sẽ thành ra như này…”

Laura đáp lại lời của Ayla bằng giọng lí nhí, tôi bắt đầu vội vàng đưa ra chỉ thị.

“Tóc Hồng và ta sẽ đứng trước. Tóc Hồng tập trung vào né tránh.”

“Hiểu rồi.”

“Tóc Nâu đừng tấn công.”

“Vâng! …Vâng?”

“Tập trung chủ yếu vào hồi phục cho Tóc Hồng.”

“À, vâng…!”

“Tóc Vàng tập trung vào kìm chế và hỗ trợ. Nếu có thể thì cướp lại sợi dây chuyền.”

“...À, hiểu rồi.”

“Chúng tôi phải làm gì đây?”

Những lính đánh thuê hét lên từ phía sau.

“Lính đánh thuê sử dụng kiếm thì hỗ trợ bọn ta. Các ngươi có thể đảm nhiệm vị trí phía trước một lúc khi bọn ta cần lấy hơi.”

“Rõ!”

“Chỉ cần phải vượt qua cái này thôi! Đi!”

Tôi nhìn những lính đánh thuê đang cao giọng phía sau rồi lại nhìn về trước.

Đây là thời gian và mạng sống mà Gert đã kiếm được cho chúng tôi.

Tuyệt đối không được sử dụng lãng phí.

Tử thi chết đuối mở miệng.

Mẹ ơi…

Một giọng nói kinh khủng phát ra.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Bạn nghe thấy tiếng gọi tìm gia đình!]

[Bạn đã kháng cự!]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Những người khác nhìn chằm chằm vào Tử thi chết đuối như thể bị mất hồn trong thoáng chốc.

Biết ngay mà.

[Kích hoạt Vết Thánh.]

“Dậy!”

“Gư!”

“Khụ! Khụ!”

Những người khác ngay lập tức tỉnh táo trở lại.

<Vào tư thế.>

“Xong rồi.”

<Trước hết, nhìn cái mõm to không cần thiết của thứ kia, có vẻ là nó là loại tấn công bằng mõm.>

“Đúng.”

<Vậy thì đòn tấn công sẽ rất lớn. Được rồi. Hãy chiến đấu với tâm thế rằng chỉ cần bị sượt qua một cái là chết luôn.>

“Hiểu rồi.”

Tôi gật đầu trước lời của sư phụ rồi đứng vào tư thế.

Mẹ ơi…!

“Lên.”

Cứ thế, tôi lao vào với thanh kiếm trong tay.

***

Trận chiến không hồi kết vẫn tiếp tục.

Vốn dĩ thể lực của tất cả đều đã cạn kiệt từ lúc ở trên chiếu nghỉ cầu thang, thậm chí hiện tại không ai đang ở trong trạng thái hoàn hảo.

Khi tôi đang nghĩ vậy, cái hàm khổng lồ đang há rộng lao đến để nuốt chửng lấy tôi.

<Vung mạnh lên trên để gạt sang bên!>

“Hừ…!”

Tôi vội vã vung kiếm lên trên để gạt bộ hàm khiến góc của nó hơi lệch đi, và một tiếng cạch lớn vang lên.

“Thay người!”

“Rõ!”

Người lính đánh thuê một mắt nhanh chóng lao lên từ phía sau, còn tôi thì nhảy lùi về sau uống cạn bình hồi phục.

Chỉ còn một bình nữa.

Chẳng biết đã thay phiên bao nhiêu lần rồi nữa.

<Thứ kia, sức bền đúng là không đùa được đâu.>

Sư phụ lẩm bẩm.

Tất nhiên rồi.

Sát thương đập nhận vào bị giảm một nửa, rồi là chỉ có mỗi mình tôi có thể chém.

Thậm chí tôi còn nghi ngờ không biết con boss này có nên xuất hiện ở đây hay không nữa.

“Nếu sử dụng Bán nguyệt trảm thì ta có thể giết nó đúng chứ?”

<Nếu là ta thì đã chém nó từ lâu rồi. Nhưng với cơ thể của cậu, nếu không giết được nó thì phản chấn ập đến sau đó sẽ rất mệt đấy.>

Sư phụ đưa ra đánh giá một cách khách quan

<Trước hết cứ làm yếu phần thịt của nó rồi chém là tốt nhất.>

“Chiêu đó thậm chí có thể chém cả đá mà.”

<Trông vậy thôi chứ có một đống thứ còn cứng hơn đá.>

Chẳng thể làm gì được.

Tôi lại rút kiếm.

“Thay người.”

“Tôi vẫn còn, có thể trụ được chút nữa.”

Người đàn ông một mắt đáp lại trong khi thở hổn hển.

“Cút về.”

Tôi nằm lấy vai anh ta kéo về rồi lại cầm kiếm nhảy vào cuộc chiến.

Từ một thời điểm nào đó, tôi không còn có thể nghe thấy âm thanh từ phía sau nữa.

Gert đã chặn đứng được tất cả rồi sao, hay là…

-Keng!

Tôi đánh bật răng của thứ kia rồi trấn tĩnh lại tinh thần.

Không.

Bây giờ không phải lúc.

Phải chặn lại bằng mọi giá.

Sau khi tôi chật vật chặn được thêm vài đòn tấn công nữa,

<Không được rồi.>

Giọng nói của sư phụ vang lên bên tai tôi.

<Sử dụng nó đi. Bán nguyệt trảm.>

“...Có ổn không?”

<Nhìn tình hình hiện tại thì chúng ta không thể thắng nếu đánh tiêu hao đâu. Uống bình hồi phục đi, rồi nhờ đứa nhóc ngực to đầu rỗng hồi phục cho.>

“Hiểu rồi. Tóc Hồng!”

“Sao!”

Ayla đang cùng tôi né tránh hoặc chặn những đòn tấn công nhìn về đây trong khi chảy mồ hôi đầm đìa, và tôi vội vã lấy bình hồi phục uống.

“Ta sẽ tấn công. Câu thời gian đi!”

“...Hiểu rồi!”

Ayla lao về trước, né tránh cái hàm đang chuyển động đầy đe dọa và siết chặt nắm đấm.

“Phù…”

Sau khi cô ta nhắm mắt lại rồi mở ra, vẻ mặt của cô ta liền trở nên hoàn toàn vô cảm.

Sử dụng Vết Thánh rồi à.

“Hừm…!”

Cô ta vung nắm đấm vào thẳng mặt của Tử thi chết đuối.

-Bùm!

Đầu của Tử thi chết đuối bật ngửa về sau cùng với một tiếng động khủng khiếp.

Ngay bây giờ.

<Vào tư thế!>

“...”

Tôi nắm chặt thanh kiếm bằng cả hai tay.

<Mài thật sắc bén, với ý chí chẻ đôi tất cả chỉ trong một đòn!>

Làm theo lời của sư phụ, tôi trợn trừng mắt và áp sát vào phía trước của con quái vật.

Kiếm thuật bị nguyền rủa, Bán nguyệt trảm.

Thanh kiếm được nâng lên cao rồi chém xuống.

-Xoẹt!

Ahhhh!!! Mẹ ơi!!!

Thanh kiếm cứ thế vẽ một đường thẳng từ trên đầu xuống tới tận háng của Tử thi chết đuối.

Đồng thời, một cơn đau khủng khiếp ập đến.

“Khụ…!”

[Hiệu ứng xấu: Nội thương]

Cửa sổ trạng thái nhấp nháy trước mắt tôi.

Biết rồi.

Đâu cần phải thông báo từng cái một chứ.

Tôi cố nuốt ngược lại ngụm máu đang trào sôi bên trong và nhìn về trước.

Hạ được nó chưa?

-Keng!

Cùng với một âm thanh trong trẻo, dây chuyền hoàng gia rơi xuống.

<Vẫn chưa được!>

Tôi ngẩng đầu lên trước lời của sư phụ, thế nhưng cơ thể khổng lồ đang tóe máu của Tử thi chết đuối đã ở ngay trước mắt tôi.

“Khư…!”

Trước khi tôi có thể vội vã giơ kiếm lên để chặn đòn tấn công,

“Nguy hiểm!”

Laura đã ôm lấy tôi rồi lăn trên sàn.

“Khụ…!”

Cạch, hàm răng của nó phát ra âm thanh đầy đe dọa từ bên cạnh.

“Chặn nó lại! Chúng ta phải chặn thứ kia!”

“Đi thôi!”

Những lính đánh thuê hét lớn lao về trước,

-Rắc!

Cứ như thế, tay chân của họ bị nhai nghiến và xé rời.

Tiếng hét thảm thiết vang đến bên tai tôi.

<Tỉnh táo lại đi. Hít thở sâu!>

Tôi liên tục nhắm rồi lại mở mắt theo lời của sư phụ.

Phải, tôi cần phải tỉnh táo…

Tỉnh táo…

Khi tôi đang nghĩ như vậy,

Một cảm giác lạnh lẽo chạm vào cổ tôi.

Khi tôi từ từ nhìn xuống,

Ở đó là Laura đã trèo lên người tôi và áp sợi dây chuyền vào.

***

Trên thế giới này không có gì quan trọng hơn tiền và bản thân.

Đó chính là phương châm sống của Laura.

Kể từ ngày hôm đó, khi bỏ lại vương quốc đang cháy rụi phía sau để bỏ trốn với quyết tâm sẽ trả thù, cuộc đời của Laura đã không còn là của chính cô nữa.

Sức nặng của chiếc vương miện nặng nề vô cùng.

Vì thế Laura đã theo đuổi tiền bạc.

Để vào một ngày nào đó khi vương quốc được khôi phục, cô có thể tạo ra quốc khố cho phép những người dân trở về được sống sung túc.

Nhận ủy thác, theo dõi sau lưng, đôi khi còn cả đe dọa.

Một cuộc đời rời xa lòng tự tôn của hoàng tộc, nhưng lòng tự tôn chẳng thể giúp ta kiếm tiền.

Ánh mắt của Laura hướng về sợi dây chuyền.

Sợi dây chuyền mà cô đã cực khổ tìm kiếm.

Vừa là bảo vật của hoàng gia, vừa là thứ nên thuộc về quốc khố.

Một ai đó thì thầm trong đầu cô.

-Thứ ngươi đã tìm kiếm cả đời đang ở đây rồi.

-Tiền bạc ư, một thứ còn vĩ đại hơn nữa.

-Bảo vật, là bảo vật đấy.

Bàn tay của cô run rẩy.

Chỉ riêng việc cầm nắm nó trong tay đã mang lại cho cô một niềm hạnh phúc không thể diễn tả nổi, và chỉ nghĩ đến việc đặt nó ở nơi khác thôi đã khiến trái tim cô đau thắt lại.

-Hãy cứ cầm lấy nó và bỏ chạy đi. Thứ kia bây giờ đang mải mê với con mồi của nó rồi.

-Phải. Nếu chỉ là một người bỏ trốn thì hoàn toàn khả thi. Chẳng phải ngươi cũng đã quá kiệt sức rồi sao.

Đúng như lời nói đó.

Giọng nói mà cô đã nghe thấy kể từ lúc chiến đấu ở trên lối cầu thang.

Sự cám dỗ thường xuất hiện khi cô sử dụng Vết Thánh quá nhiều, cũng là bản thân yếu đuối của cô.

Ánh mắt của Laura nhìn xuống vũng nước đọng lại bên cạnh.

Trên đôi đồng từ vàng kim ấy, hình ảnh bản thân cô đang nở nụ cười quái dị hiện lên mặt nước.

-Đây chính là bảo vật hoàng gia mà ngươi tìm kiếm.

“...”

Đúng vậy.

Bảo vật hoàng gia mà cô đang tìm kiếm.

Ánh mắt của Laura hướng về người đàn ông mà cô đang đè lên.

Người đàn ông nhìn cô với vẻ mặt mệt mỏi.

Với khuôn mặt vẫn chẳng rõ đang nghĩ gì như mọi khi, người đàn ông nhìn cô rồi cất lời.

“...Tránh ra, mau… cô không định cầm nó đi…”

Trước khi nhận ra, Laura đã ôm chặt sợi dây chuyền vào lòng mình.

Phải. Thứ này là của cô.

Không thứ gì trên thế gian này quan trọng hơn chính bản thân cô và tiền bạc.

“...”

Người đàn ông cũng đã từ bỏ sợi dây chuyền.

Giờ đây sợi dây chuyền này đã hoàn toàn là của cô.

Lẽ ra phải như vậy.

Cô đã không còn nghe thấy tiếng hét của Thánh nữ nửa vời ở phía sau hay là tiếng cô ta rút cây búa ra chiến đấu với Kẻ phản đồ nữa.

Bởi vì bây giờ Laura đang rất hạnh phúc.

Vậy nên.

-Phựt!

Cô cắn mạnh vào lưỡi mình.

Máu bắn ra, cơn đau nhói kéo ý thức của cô trở lại.

Cô đưa sợi dây chuyền áp vào người đàn ông.

“...Cô, đang làm…”

“Ta dâng hiến bảo vật hoàng gia làm vật tế.”

-Ngươi điên rồi sao!?

Bản năng đang vang lên những hồi chuông cảnh báo trong đầu cô.

Việc này không được phép xảy ra.

Đây là một hành động điên khùng.

Đây là món bảo vật mà cô đã cực khổ tìm kiếm cả đời.

Cô chỉ cần phải bỏ chạy thôi.

Thế nhưng.

Laura cất lời với giọng nói run rẩy.

“Trao cho người đàn ông này sức mạnh để vượt qua cơn đau, sức mạnh để đánh bại kẻ địch trước mặt!”

-Lóe!

Mặt dây chuyền biến thành ánh sáng vàng kim rồi đi vào cơ thể của người đàn ông.

“...”

Biểu cảm của người đàn ông trở nên thoải mái hơn.

Khuôn mặt đã nhăn nhó vì đau đớn trở lại như bình thường, nhưng với Laura thì cô bị bao trùm bởi một cảm giác mất mát như thể vừa đánh mất cả thế giới.

Nhưng mà.

“Tôi, tôi…!”

Laura đột ngột hét lên.

“Tôi là công chúa của vương quốc Crown! Laura Crown!”

“...”

“Tôi, tôi rất tham lam, quá tham lam để có thể hạnh phúc chỉ với một sợi dây chuyền như này!”

Cô lại cắn vào lưỡi mình.

Roẹt, máu bắn ra.

“...Hiểu rồi.”

Người đàn ông đứng dậy, chậm rãi.

Cầm chắc thanh kiếm trong tay, người đàn ông nhìn thẳng về trước.

“Ta sẽ chém hạ nó rồi về ngay.”

Người đàn ông lao về trước,

Và Laura chỉ có thể thẫn thờ dõi theo bóng hình đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!