Matilda sinh ra là con đầu lòng trong một gia đình thương nhân ở Lãnh địa Silverheart.
Cha cô là người làm ăn buôn bán nhỏ trong vùng, còn mẹ cô là một người phụ nữ bình thường từ nông thôn, luôn khao khát cuộc sống nơi thành thị.
Tuy nhiên, có vẻ như sự chán ghét cuộc sống thôn quê của mẹ cô vượt xa mức bình thường.
Do đặc thù công việc buôn bán, cha cô nếu có dịp sẽ thỉnh thoảng lên thành phố, và có lẽ chính vì cảm nhận được bầu không khí đô thị mà mẹ cô đã quyết định kết hôn với ông.
Mang trong mình khát vọng muốn được thay đổi mạnh mẽ, mẹ của Matilda truyền cho cô lõi ma thuật loại xạ thủ — một phong tục của vùng phía Tây, quê hương của nhà vua hiện tại. Điều này trái ngược với phong tục miền Bắc, nơi người ta thường chuộng lõi ma thuật loại kỵ sĩ ở tay trái hơn.
Mẹ Matilda từng nói với cô ấy:
“Đừng bao giờ chọn một người đàn ông đến từ phương Bắc. Nếu con có kết hôn, phải chọn người phương Tây. Vì thế ta mới cho con mang lõi ma thuật loại xạ thủ.”
Đã có một khoảng thời gian họ sống trong lãnh thổ Silverheart, nhưng khi Matilda lên tám tuổi, theo nguyện vọng mãnh liệt của mẹ cô, cả gia đình đã phải chuyển đến thủ đô Barondia.
Tâm trạng của mẹ cô ấy cải thiện rõ rệt. Sau khi đến thủ đô, em gái rồi em trai của cô lần lượt ra đời.
Nhưng cuộc sống không hề dễ dàng.
Cha cô phải đổi nghề và bắt đầu gây dựng lại tất cả từ con số không, ông đã phải làm việc từ sáng sớm đến tận khi trời tối khuya.
Do đó, Matilda — dù đang ở độ tuổi ham chơi — phải giúp mẹ cô làm việc nhà và chăm sóc các em của mình.
Dù vậy, cô chưa từng thốt ra một lời than phiền nào cả.
Cô vốn đã không giỏi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài.
Mẹ cô từng nói:
“Phụ nữ cần phải quyến rũ hơn. Đàn ông thích kiểu phụ nữ như vậy. Và đừng giữ suy nghĩ trong lòng. Một người phụ nữ không ai hiểu được sẽ chẳng được lòng ai đâu.”
Sau khi em trai út sinh ra, cô nhận thấy mẹ mình thường xuyên vắng nhà nhiều ngày liền.
Vì vậy nên mọi việc nội trợ và chăm em đều dồn lên vai Matilda.
Trái ngược với Matilda bận rộn việc nhà, vẻ ngoài của mẹ cô ngày càng trở nên lòe loẹt và ra ngoài thường xuyên hơn.
Bà nói:
“Con phải ăn mặc sành điệu hơn đi. Con có khuôn mặt tầm thường của cha con, nếu không thay đổi thì con sẽ chẳng bắt được một người đàn ông tốt đâu.”
Nhưng Matilda không khỏi tự hỏi là không biết cô phải lấy tiền ở đâu ra để mua những bộ quần áo như vậy.
Số lần mẹ cô ra ngoài tăng lên đồng nghĩa với việc bà quát mắng cô và các em nhiều hơn.
Tinh thần bà ấy trở nên bất ổn. Nếu cô có lỡ chống trả thì bà ấy sẽ bật khóc và xin lỗi ngay lập tức.
Dù từng là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng giờ đây bà ấy như biến thành người khác vậy.
Vì muốn biết lý do đằng sau sự thay đổi của mẹ mình và mong mọi thứ trở lại như trước, Matilda đi hỏi nhiều người về lí do tại sao con người ta lại thay đổi.
Chính trong thời gian đó, cô được nghe rằng có những ma cụ có thể làm thay đổi con người.
Nhưng gia đình họ vốn sống trong cảnh nghèo khó thì mẹ của Matilda lấy đâu ra tiền để chạm vào những món bảo vật mà chỉ có giới quý tộc mới sở hữu được.
Vì vậy, Matilda mãi không biết lý do thật sự đằng sau sự thay đổi của mẹ mình.
Dù vậy, cô vẫn không nói ra nỗi bất an của mình.
Cô tin rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ trở lại như xưa.
Tuy nhiên, mong ước ấy của cô gái trẻ dễ dàng tan vỡ.
Khi mùi thuốc lá bắt đầu xuất hiện thường xuyên trên hơi thở của người mẹ vốn không hút thuốc của cô, bà ấy đã không còn về nhà nữa.
Bà đã bỏ cô và cha mà đi.
Matilda hối hận lắm.
Vì sao cô không nói ra những bất an của mình sớm hơn?
“Con cô đơn.”
“Con muốn được nuông chiều.”
“Hãy nhìn con nhiều hơn.”
“Xin đừng bỏ rơi con.”
Kể từ đó, Matilda quyết tâm sẽ bày tỏ lòng mình nhiều hơn.
Cùng với người cha đang suy sụp, cô trở về Silverheart và bắt đầu làm hầu gái từ năm 13 tuổi để phụ giúp gia đình.
Kinh nghiệm làm việc nhà và khả năng sử dụng ma thuật của cô hóa ra lại là một điều may mắn.
Chúng giúp cô có thể xin một chân vào làm cho một gia đình quý tộc nọ.
Những lời đồn đại khắp kinh đô nói rằng thường dân không nên làm người hầu cho quý tộc.
Họ sẽ luôn bị những người chủ xuất thân cao quý của mình bắt nạt và đối xử tệ hại.
Mang theo nỗi sợ đó, Matilda bước vào cổng gia tộc Dragon.
Tuy nhiên, cặp vợ chồng nhà Dragon lại tiếp đón cô tử tế.
Không quá khi nói họ xem cô như người thân trong gia đình.
Cô bé Matilda khi đó đã thấy hình bóng người cha cần cù và người mẹ đã biến mất của mình trong họ.
Cô thầm mong hai người họ sẽ luôn giữ được hạnh phúc của mình.
Trong thời gian đó, cặp đôi đã có một đứa con.
Không phải Lucius, mà là đứa con đầu lòng của họ.
Đứa trẻ ấy đã chết trong “Nghi Lễ Ban Tặng”.
Nỗi tuyệt vọng của họ thật khó để làm ngơ.
— Mình có thể làm gì đây?
Cô bắt đầu chỉ nghĩ đến việc không để họ buồn lòng thêm bao giờ nữa.
Và rồi, Emily lại mang thai đứa con tiếp theo của mình.
Đứa trẻ sinh ra được đặt tên là Lucius.
Kể từ khi mất đứa con đầu lòng, bầu không khí nặng nề trong dinh thự dường như tan biến nhờ tiếng khóc của Lucius.
Nhưng nỗi bất an của Matilda vẫn không biến mất.
Vào ngày thực hiện "Nghi Lễ Ban Tặng",
Tim Lucius đã ngừng đập.
Cả hai vợ chồng và Matilda như chết lặng.
Họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ mất đi liên tiếp hai đứa con của mình theo cùng một cách như vậy, nhưng điều tồi tệ ấy vẫn cứ diễn ra.
Vào khoảng khắc đó, ma cụ họ mượn từ Lãnh chúa Strauss đột nhiên vỡ vụn.
Khi ma cụ ấy tan thành bụi, Lucius đã sống lại.
Giữa tiếng khóc của Emily, nghi lễ tiếp tục và kết thúc một cách an toàn.
— May quá… cả hai người họ đều đang cười.
Nhưng hành vi của Lucius dần trở nên kỳ lạ.
Đứa bé vừa khóc nức nở bỗng nhìn quanh với vẻ mặt bối rối.
—Cứ như thể cậu ấy đã là một con người khác vậy.
Khuôn mặt người mẹ đã bỏ đi hiện lên trong tâm trí Matilda.
Ma cụ có thể làm thay đổi con người.
Cô vẫn không thể quên được những lời đồn đại mà mình đã từng nghe thấy trước đây.
Khi Lucius lớn lên, điều đó càng thể hiện rõ ràng hơn.
Từ khoảng ba tuổi, cậu đã thể hiện những hành vi giống người lớn hơn là một đứa trẻ.
Mỗi khi thấy vậy, nỗi bất an trong lòng Matilda lại dâng lên.
— Một ngày nào đó, liệu cậu Lucius có bỏ ông chủ, phu nhân và mình rồi biến mất không?
Với suy nghĩ đó, cô luôn vô thức để ý từng hành động của Lucius.
Nhưng trái với nỗi lo của cô, Lucius ngày càng cao lớn và đáng tin cậy theo thời gian.
Đặc biệt là sau khi bị Goblin tấn công trên đường về từ lễ thẩm định, sự trưởng thành của cậu thật đáng kinh ngạc.
Một ngày nọ, Lucius tỏ vẻ hoảng loạn từ lúc sáng sớm.
“Thưa cậu Lucius, cậu đi đâu sớm vậy ạ?”
“Olivia vào rừng một mình rồi! Tôi phải đưa cô ấy về!”
Lucius đã rời khỏi nhà một mình trong lúc Matilda hoang mang chạy đi báo tin với Emily đang ngủ trong phòng.
— Mình có linh cảm xấu về chuyện này.
Cô lập tức kể lại mọi chuyện cho Emily rồi lập tức đuổi theo Lucius.
— Xin đừng biến mất.
Cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi của mình, cô bước vào khu rừng.
Quái vật hiện diện khắp mọi nơi trong rừng.
Nhưng cô ấy vẫn tiếp tục tiến lên, bị thúc đẩy bởi nỗi sợ rằng Lucius có thể sẽ biến mất.
Cùng với nàng tiên của mình, cô liên tục tìm kiến Lucius.
Tiên nữ vốn có năng khiếu về ma thuật dò tìm, nhưng chúng lại ở cấp thấp nhất. Phạm vi tìm kiếm của chúng rất nhỏ và không thể phát hiện ra những quái vật cấp cao hơn.
Cuối cùng cô cũng tìm thấy Lucius và Olivia.
- Mình cần phải nhanh chóng đưa họ trở về.
Nhưng họ bị tấn công bởi những con quái vật khủng khiếp.
Peruda. Griffon. Và cả một con rồng mà cô đã nghĩ chỉ tồn tại trong truyện cổ tích.
- Tất cả chấm dứt hết rồi...
“Tôi xin lỗi… tôi không thể đưa được cậu trở về.”
Ngay khi cô chấp nhận cái chết của mình đang cận kề, bóng lưng của Lucius xuất hiện trước mắt cô.
Cậu sẵn sàng chiến đấu tay đôi với rồng.
Dù có bị quăng quật hay bị hất vang, thậm chí còn bị hơi thở của con rồng thiêu đốt. Lucius vẫn đứng vững.
Cậu vẫn chưa bỏ cuộc
Chứng kiến cảnh đứa trẻ mà cô từng thay tã cho không biết bao nhiêu lần giờ đây đang đối mặt với một con rồng quả là một cảnh tượng không thể tin nổi.
Hoàn toàn khác người mẹ đã bỏ rơi cô.
— … Cậu Lucius sẽ không bao giờ bỏ rơi ai cả.
Ý nghĩ đó khiến cô ấy thật sự yên tâm.
Đối với Matilda, điều đó quan trọng hơn việc có bốn ma thuật hay điều khiển được rồng nhiều.
Cậu sẽ không bao giờ rời bỏ gia đình mình và biến mất.
Cô không cần phải canh chừng nữa, mọi chuyện chắc chắn sẽ ổn thôi.
Nhưng đồng thời…
Cô cũng cảm thấy một khoảng trống như đã xuất hiện trong lồng ngực mình.
Vào một ngày vui vẻ.
“Phu nhân, bữa ăn xong rồi ạ.”
“Matilda, cảm ơn em. Giá như ta cũng có thể giúp em nấu ăn thì hay biết mấy.”
Emily đáp lại trong khi xoa chiếc bụng bầu đang lớn dần của mình.
“Em tự lo liệu được mà. Phu nhân hãy nghỉ ngơi đi.”
“Sau này chúng ta hãy cùng nhau nấu ăn nhé?”
“… Em sẽ ổn mà, em đã quen làm việc nhà rồi.”
“Em không muốn ăn món ta nấu nữa sao? Buồn lắm đó.”
Emily nói với nụ cười trên môi.
“… Em muốn thưởng thức chúng lắm chứ.”
"Hehe, ta biết mà."
Nụ cười của Emily lại khiến Matilda cảm thấy bất an.
Cô lại lo rằng nụ cười đó cũng sẽ biến mất.
“… Liệu đứa bé này sẽ lớn lên khỏe mạnh chứ?”
Cô nhận ra mình vừa lỡ lời và che miệng lại theo phản xạ.
“Đặt tay lên bụng ta đi.”
Emily nói vậy trong khi ôm lấy Matilda.
“Em có thể cảm thấy nó đang chuyển động phải không? Đứa trẻ này sẽ ổn thôi. Nó sẽ lớn lên một cách an toàn.”
Matilda cảm nhận được hơi ấm từ em bé trong bụng Emily đang chuyển động trong lòng bàn tay mình
“Em mong đứa trẻ này bình an. Dù em không hiểu được cảm giác làm mẹ là như nào… nhưng em thực sự mong vậy.”
Lời nói của cô ấy rất chân thành.
Emily nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô.
“Rồi em cũng sẽ sớm gặp một người tốt thôi.”
“Phu nhân thật sự nghĩ vậy sao ạ?”
“Chắc chắn rồi. Vì em là đứa trẻ tốt bụng mà. Ta rất biết ơn khi em luôn quan tâm đến Lucius. Nó sẽ lớn lên một cách mạnh khỏe thôi”
"Vâng."
Matilda bật khóc trong vòng tay Emily.