WN

Chương 01

2024-03-31

26

"Mày quả thật là một nỗi thất vọng"

Cha tôi lẩm bẩm với giọng điệu khinh thường trong khi kiểm tra email trên điện thoại của mình. Ông ấy nhìn vào mắt tôi với thái độ cau có và khó chịu

Tôi đứng dậy, cắn môi :

"Suýt nữa là con đạt được rồi..."

Tôi nắm chặt tờ giấy ghi kết quả kỳ thi tuyển sinh vào Đại học Tokyo trong tay. Không phải là tin mừng, mà nó chỉ có sự thật phũ phàng rằng tôi thiếu hai điểm so với kết quả thi.

"Những lời bào chữa đều vô dụng thôi. Mày không hiểu rằng mày sẽ là một thằng thất bại nếu cứ thế này à? Mày đúng là một thằng ngu. Tao phải nói lại với mày bao nhiêu lần là đừng làm ô nhục cái tên Ginjo này nữa đây?"

"Con xin lỗi..."

Cha tôi luôn thích sử dụng cái tên "Ginjo" bất cứ lúc nào có thể. Là một gia đình quý tộc lâu đời và danh giá, nhà Ginjo luôn luôn tìm kiếm sự công nhận từ xã hội.

"Yoichi, nếu mày cứ tiếp tục thế này, mày sẽ có kết cục như mấy tên khác. Mày còn không nhận thức được việc sinh ra trong nhà Ginjo có ý nghĩa như thế nào à. Nhà Ginjo là..."

Cha cậu đặt chiếc điện thoại lên bàn và bắt đầu luyên thuyên không ngừng về cái lịch sử của nhà Ginjo, chẳng hạn như nguồn gốc, thành tích của tổ tiên hay tư duy của tầng lớp quý tộc... thứ mà Yoichi vốn đã nghe từ khi còn lọt lòng đến nay.

Yoichi giả vờ như đang nghe bài diễn thuyết của cha mình, cậu cuối đầu xuống và bắt đầu đếm số vết xước trên sàn.

1, 2, 3, 4, 5, 6...

Cậu đứng đó không nói gì với vẻ mặt lạnh lùng.

Ngày khi đếm gần hết các vết xước ấy thì cha cậu lại tiếp tục nói về việc bãi bỏ chế độ quý tộc sau khi Chiến Tranh Thái Bình Dương kết thúc với vẻ không hài lòng.

Yoichi bắt lấy khoảng khắc ấy và lên tiếng.

"Con sẽ cố gắn hết sức để tiếp tục bảo vệ danh tiếng cho nhà Ginjo."

Cậu nói ra những lời nói quen thuộc một cách trôi chảy một cách vô cảm.

Đối với cha cậu, việc bãi bỏ chế độ quý tộc, thứ lẽ ra phải thực hiện trước khi Yoichi ra đời, là một điều không thể chấp nhận nỗi. Từ khi còn tiểu học, Yoichi đã phải học cách xoa dịu những lời chỉ trích của cha mình bằng cách nói với ông những điều mà ít ra ông còn muốn nghe.

Cha cậu ngừng nói và nheo mắt nhìn vào mặt Yoichi.

"Năm sau nhất định phải đậu. Thất bại là điều không thể chấp nhận được."

"...Con hiểu."

Yoichi cúi đầu thật sâu và rời khỏi phòng cha mình, bước nhanh dọc hành lang.

Khi đi ngang qua bếp, cậu có thể nghe thấy giọng nói nức nở của mẹ mình cùng lúc với tiếng âm thanh vang vọng của thứ gì đó bị ném đi.

Liếc nìn qua, cậu thấy mẹ mình đang vứt chiếc bánh và sushi mà bà đã chuẩn bị cho bữa tiệc chúc mừng cậu với hai hàng nước mắt chảy dài trên má.

Mặc dù đã biết Yoichi đi ngang qua nhưng ánh mắt bà vẫn dán chặt vào thùng rác, miệng lẩm bẩm với giọng đủ lớn để cậu có thể nghe thấy.

"__Thật đáng xấu hổ."

Yoichi đã biết ngay từ đầu rằng những giọt nước mắt ấy không phải là sự thương cảm dành cho cậu. Mím chặt môi, cậu đi qua nhà bếp và bước vào căn phòng kiểu Nhật nằm ở cuối phía bắc của ngôi nhà.

Cuối phòng có hai bàn thờ: Một bàn thờ lớn với lễ vật được sắp xếp cẩn thận và một bàn thờ nhỏ phủ đầy bụi. Bàn thờ nhỏ có một bức ảnh của một chàng trai trẻ có vẻ trạc tuổi Yoichi.

Trong bức ảnh ấy, chàng trai trẻ có ánh mắt âm ỉ, mãnh liệt, mái tóc nhuộm rực rỡ và những hình xăm lộ ra dưới bộ quần áo xộc xệch

"Anh ơi, em lại bị bố mắng nữa rồi."

Yoichi nhặt thứ gì đó ẩn đằng sau bức ảnh. Một máy chơi game cầm tay cũ và một đĩa game chứa một trò chơi từng rất phổ biến. Bàn thờ này là nơi ẩn náu lí tưởng vì cha mẹ cậu hiếm khi đến gần.

Đó là trò bắt quái vật và huấn luyện chúng thành đồng minh mà họ đã chơi khi còn rất nhỏ.

Có nhiều màu sắc khác nhau trên đĩa game và mỗi người có những phiên bản khác nhau. Họ thức khuya để trao đổi quái vật, hoàn thiện Pokedex, chiến đấu và huấn luyện, họ luôn nhớ những ngày đó.

Mỗi lần muốn đắm chìm trong những kỷ niệm vui vẻ đó, Yoichi lại tìm đến bàn thờ của anh trai mình như ngày hôm nay.

"Dù đã cố hết sức những em vẫn thi trượt, thế mà câu đầu tiên em nghe được từ gia đình lại là "thất bại", và có vẻ mẹ còn đang xấu hổ vì sự tồn tại của em nữa. Thật nực cười làm sao đúng không anh?

Anh trai Yoichi đã qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ cách đây hai năm, khi đang đi chung xe với một người bạn xấu. Cha mẹ cậu ngày càng ám ảnh sau khi anh cậu qua đời và bắt đầu gây áp lực buộc Yoichi phải bước vào giới kinh doanh sau khi tốt nghiệp Đại học Tokyo. 

Trước đây cậu chỉ là một phương án dự phòng, nhưng giờ đây cậu là người con duy nhất còn lại.

Yoichi cầm chiếc băng cát-xét lên, chạy lên cầu thang và đi vào phòng mình. Phòng cậu chỉ có một cái bàn, một giá sách và một chiếc giường.

Cậu ngồi xuống và nhét chiếc băng cát-xét vào máy chơi game cầm tay, hi vọng có thể quay lại khoảng thời gian vui vẻ khi chơi cùng với anh trai. Tuy nhiên màn hình lại tối đen.

Chiếc máy chơi game đã không được sạc trong một thời gian dài kể từ lần cuối cậu sử dụng nó và bộ sạc cũng không tìm được

"Hình như nó bị vứt rồi"

Mẹ của họ sẽ vứt bỏ tất cả những thứ bà cho là không cần thiết đến việc học, bao gồm cả game và truyện tranh, tất cả những thứ đó đều bị vứt bỏ khi cậu lên trung học.

Máy chơi game và băng cát-xét trong tay cậu bây giờ là đồ của người anh quá cố đã đi trái với kì vọng của cha mẹ họ. Nếu phát hiện, chúng sẽ được xử lí như rác thải vào hôm sau.

 "Chà, không còn cách nào khác rồi, chắc mình nên đi mua một cái mới thôi." Yoichi nghĩ thầm trong khi nắm chặt chiếc ví và đi về phía cửa hàng đồ cũ gần ga tàu.

Dù mặc áo khoác nhưng không khí tháng ba vẫn rất lạnh lẽo.

Vài ngày trước đã có một đợt gió lạnh ập đến khiến không khí lạnh lẽo nhu trở lại giữa mùa đông, có vẻ như mùa xuân sẽ không đến trong một khoảng thời gian nữa.

Đi bộ được khoảng mười phút dọc theo những con đường chạy ngang qua khu dân cư, tuyết bắt đầu rơi thẳng vào mặt khiến cậu cảm thấy tê cóng và vội bước về nhà.

"Mua nhanh rồi về nhà thôi."

Đột nhiên, cậu cảm thấy có chút khó chịu.

Tầm nhìn của cậu bắt đầu hẹp lại một cách kì lạ.

"Gì thế nhỉ?"

Yoichi dừng lại và nhìn xung quanh.

Tuy nhiên, không có ai ở đó cả. Chỉ có cảnh tuyết rơi ở khu dân cư vào một buổi chiều thường ngày.

"Chắc chỉ là trí tưởng tượng của mình thôi nhỉ?"

Nghĩ rằng mình có thể nhầm lẫn, cậu bước tiếp khi cơ thể bắt đầu lắc lư.

Cậu vội vàng rút tay ra khỏi túi nhưng không được. Bàn tay trái mà cậu đang cố rút ra, nó đã không ở đó nữa. Mất trọng tâm, Yoichi ngã xuống đường. Phớt lờ cơn đau do cú ngã, cậu nhìn chằm chằm vào tay trái của mình.

Khuỷu tay và cánh tay của cậu đã biến mất.

"Gì thế nhỉ?" cậu băn khoăn, dùng tay phải để tìm xem tay trái của mình có còn ở đó không nhưng chẳng có gì cả.

Khi cậu còn đang không hiểu chuyện gì thì tuyết rơi xuống mu bàn tay phải của cậu, những phần tuyết chạm vào cơ thể cậu bắt đầu biến mất.

 "Cái quái gì đây?" Yoichi thốt lên khi nhận ra không chỉ tay trái mà toàn bộ cơ thể cậu nhanh chóng biến mất trong không khí như kẹo bông trong nước sôi.

Trong cơn hoảng loạn, cậu cố gắng cử động tứ chi và nhận ra chân trái mình đã không còn nữa và cậu lại ngã.

Cậu cố gắng giữ lấy chân còn lại của mình bằng tay phải, nhưng nó cũng biến mất khiến cậu chỉ nắm lấy khoảng trống.

"Nó chỉ là một trò đùa thôi phải không?" cậu nói trong sự run rẩy vì sốc. Cậu đặt tay phải lên mặt, cánh tay của cậu xuyên thẳng qua má phải. Cậu mở mắt và nắm tay mình vài lần trước khi nó cũng biến mất.

Việc nửa đầu và tứ chi của Yoichi đã biến mất khiến cậu rất đau đớn. Cậu không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra nhưng cậu biết chắc rằng mình sẽ chết như thế này.

Mất đi tứ chi là một chuyện, nhưng nếu không có nửa đầu thì không cách nào sống sót được.

Đầu óc cậu trở nên trống rỗng. Đột nhiên chết đi theo cách kì lạ là điều không ai tưởng tượng được.

"Vẫn không có ai..." là những lời cuối cùng của cậu ấy.

'Ginjo Yoichi' đã biến mất khỏi thế giới