[LN] Quyển 2

Chương IIX: Quá trể

2025-04-02

9

TN: Bạn nào muốn donate ủng hộ nhóm, tiếp lửa cho trans có thể check qua số tài khoản: 

1971 0919 79 techcombank.

•Mừng ngày Liam kết hôn, và Mũ chóp-san đi bán muối, 3588番 debut. À thật ra là con bé Debut từ ngày 25/3 rồi, nhưng bây giờ tôi mới đọc tới khúc con bé debut.

  Ngày hôm sau, lão tử tước Razel đứng trước sảnh tiệc, phổ biến chi tiết buổi lễ ăn mừng. Một viên Kị sĩ sôi máu đứng ra chất vấn lão. 

「Ngài làm vậy mà coi được sao, Randolph-sama? Nếu ngài chỉ định cấm túc duy nhất một học viên khỏi buổi tiệc ăn mừng thì sẽ chỉ khiến danh thế của gia tộc Razel lao dốc thôi!!」

  Lão Tử tước thở dài một hơi. Một vài Chư hầu khác đang đứng vây quanh lão, cùng với tên Peter hiện đã băng bó khắp người. Do đã chính thức đính hôn với Katerina, nên Peter nhiễm nhiên được đối xử như một thành viên trong gia tộc. 

  Lão Tử tước đánh tiếng với viên Kị sĩ đang ngoan cố kia.「Ngươi nghĩ ta có thể chấp nhận một đứa học viên đã ra tay phá hoại gia tộc mà bản thân nó đang mang ơn ư? Tên nhãi đấy chẳng có quyền gì để đặt chân vào đây, và tận hưởng buổi đại tiệc này. Ta không muốn buổi đính ước của con gái mình bị phá hỏng bởi một cơn bộc phát khác của tên nhãi đấy.」

  Peter liền hùa theo và buông lời trách móc.「Đúng vậy đấy, dù sao thì mấy đứa khố rách áo ôm cũng chẳng cần phải mò đến buổi tiệc quan trọng kiểu này làm chi cả」

  Bọn họ bắt đầu liệt ra một loạt lý do tại sao Liam không được có mặt tại đây, song sự thật của cớ sự lần này chỉ đơn giản là do họ không thể để cái đứa đã bôi nhọ danh dự của mình tham dự được. Lão Tử tước Razel muốn ưu tiên tương lai sáng lạn của bản thân với gia tộc Petack. 

「Một khi buổi tiệc kết thúc, lập tức đuổi cổ tên nhãi Banfield đi cho ta!!」Lão tử tước gằn giọng.「Ta chẳng muốn nhìn thấy bản mặt của nó một lần nào nữa. Ta không muốn dính dáng tới cái gia tộc đó bất kỳ lần nào nữa.」

  Một khi buổi tiệc kết thúc, cũng chính là lúc khoá tập học kép lại, và học viên có thể trở về quê nhà. Trong số đó sẽ có vài học viên chẳng tài nào rời đi ngay lập tức được, nên theo thông lệ, gia chủ sẽ để cho bọn họ thong thả thêm vài ngày, song lão tử tước Razel cùng tên Peter đang rất cay Liam, nên thành ra cả hai không chấp nhận chuyện gia hạn thêm ngày. 

  Viên Kị sĩ máu nóng tức tối siết chặt nắm tay.

  Cùng lúc đó, Peter bắt đầu soi xét những vật trang trí trong khán phòng.「Tiện thể thì Tử tước này, cái chậu cây xấu xí kia là thế nào thế?」

  Lão tử tước Razel chẳng rõ phải đáp lại ra sao. Suy cho cùng, lão đã cho rằng cái chậu cây bonsai kia là tặng phẩm được gia tộc Petack gửi tới. 

「Ưm, đấy là tặng phẩm được gia tộc cậu gửi tới. Nên là nhân dịp này, ta có mang ra để chưng bày.」

  Thứ này khiến Peter chợt tỏ ra khó hiểu.「Hở? Không lý nào lại thế được.., ta đây nào dám đem tặng một thứ xấu xí đến như vậy. Ta nào muốn ông nghĩ mình là một kẻ thiếu thẩm mĩ.」

  Lão tử tước Razel cứ như thể bị giáng một cú thẳng mặt, hổ thẹn vô cùng.「Hẳn là phải có hiểu lầm gì đó ở đây rồi. Nếu thứ đó đã không phải là tặng phẩm của gia tộc Petack thì ta sẽ cho người đem ném nó đi. Này anh kia, dọn dẹp thứ đó đi.」

  Chậu bonsai sau đó được giao cho viên Kị sĩ máu nóng xử lý. 

「Cậu vung tay qua trán rồi đấy, Liam.」Viên Kị sĩ máu nóng bảo tôi thế. 

「Vậy ra đây là hậu quả mà ta phải gánh à? Lão tử tước kia nhỏ mọn thật đấy nhể.」

  Trước khi buổi đại lễ bắt đầu, tôi được áp giải đến một nơi cách xa sảnh tiệc. Chỗ này được đặc cách chuẩn bị riêng cho cá nhân tôi, trên bàn là một hộp bento kèm một chai nước "suối". Tại buổi "tổng kết năm học", tôi được bề trên ban cho thời gian thảnh thơi một mình tại điền trang. Ngồi kế bên chỉ có một ngườiーViên Kị sĩ máu nóng, chẳng rõ tại sao mà lão ta hiện đang ôm chậu bonsai của Brian, bờ vai thì trùng xuống. 

「Xin lỗi nhé, ta đã phản bác lại Randolph-sama rồi, song lại bị ngài ta gạt phăng.」

「Một câu chuyện buồn về một viên Kị sĩ dám bật lại vị Lãnh chúa mà mình đang phụng sự à? Nếu lão chịu đến làm việc cho ta thì ta sẽ ngang tay ra nghênh đón.」

  Khi nghe được đề nghị tuyển dụng của tôi, viên Kị sĩ máu nóng ngửa mặt lên trời và cười lớn.., hẳn là lão đang nghĩ tôi nói đùa. Thực ra tôi hiện đang rất nghiêm túc, nên phản ứng của lão khiến tôi có chút hụt hẫng. 

「Cậu vui tánh thật đấy Liam, nhưng ta e là mình phải từ chối rồi. Suy cho cùng, ta vẫn còn nợ Randolph-sama」

「Hửm, ông khiến ta bất ngờ đấy... À hm, cũng không hẳn.」

  Một lão già tốt tính như này thì thường có tinh thần trách nhiệm rất cao, và gia tộc Razel cũng chẳng phải loại bất lương gì... hoặc chí ít là vậy. Thú thực, tôi bắt đầu nghi ngờ chuyện này rồi, song việc lão tử tước Razel và tôi không ưa gì nhau thì vẫn là một điều hiển nhiên. 

「Vậy là ta sẽ phải dùng bữa một ên tại đây hửm?」

「Xin lỗi nhé. Thú thực, đồ ăn và nước uống ở đây đều là do ta tự bỏ tiền túi ra mà chuẩn bị cả đấy. Đừng bận tâm, chỉ là ta cảm thấy có lỗi với cậu thôi.」

『Ừm, dù gì thì lão ta cũng là người phụ trách chăm nom mình suốt từng đấy thời gian mà, nên ý tốt của lão, mình cũng hiểu. Suy cho cùng, mình mò đến tận chỗ này để tập học, nên cũng chẳng có ý định truy cứu sai phạm của lão tử tước Razel.』

「Hô, tuyệt quá đi thôi.」Tôi buông lời mỉa mai. 

「Ta thì lại chẳng thấy vậy. Sau khi ăn xong thì cậu buộc phải rời khỏi đây ngay lập tức, đây là lệnh. Cậu đen thật đấy nhỉ?」

  Có phàn nàn với lão Kị sĩ cũng chẳng ích gì, nên tôi định hỏi thăm lão ta một chốc. 「Tàu của ta đã đến đón rồi, nên cũng chẳng thành vấn đề. Song, lão định sẽ làm gì với thứ đó?」

  Từ nãy đến giờ, tôi đã luôn thắc mắc rằng tại sao lão ta lại vác theo chậu cây của Brian đi nhông nhông thế kia. Lão Kị sĩ máu nóng liền tỏ ra bối rối. 

「À thì đến ta cũng chả biết nữa, song trực giác lại mách bảo rằng vật này khá đáng giá, Randolph-sama có lệnh cho ta hãy đem vứt thứ này đi... Mà, chắc là tại ta cũng có hơi bất mãn.」

「Hô, vậy ư? Vậy thì tặng ta đi, coi như quà lưu niệm, thấy sao hả?」

「Được thôi, ta chẳng phiền đâu... Thú thực, thế còn giúp ta đỡ nhọc công hơn đấy.」Viên Kị sĩ máu nóng sau đó giao lại chậu bonsai cho tôi, và đứng dậy.「Rồi.. Bảo trọng nhé, ranh con.」Rồi cứ vậy, lão ta rời đi. 

  Tôi giữ chậu bonsai của lão Brian trên tay, không khỏi tự hỏi.「Lão không biết nó có đáng giá không ấy hở? Quả đúng là vậy thật.」

  Sâu trong thâm tâm, tôi có chút tức giận. Thứ phức cảm muốn huỷ hoại mọi thứ liền ập tới, nhưng khi thấy Kurt và Eila đi tới chỗ này, thì tôi liền choàng tỉnh. Trông cả hai như đã sẵn sàng khởi hành, cách ăn bận không dành cho tiệc tùng. 

「Ra là cậu ở đây à, Liam.」

「Bọn tớ tìm cậu mãi,」

  Xét đến việc buổi tiệc vẫn còn chưa bắt đầu, tôi hạ tay, đặt chậu cây xuống và đánh tiếng hỏi rằng tại sao cả hai lại ở đây. Rõ kỳ lạ khi cả hai đã sớm lên đồ khởi hành. 「Có chuyện gì à?」

  Kurt đưa tay lên gãi má, trông có hơi bẽn lẽn.「À chuyện là bọn tôi có nghe kể rằng cậu đã bị đuổi ra khỏi buổi tiệc, nên chắc là bọn tôi cũng không được chào đón tại đó đâu, nên đã quyết định rời đi sớm hơn dự kiến.」

「Tàu cập bến chưa vậy, ta đến chỗ không cảng  luôn chứ nhỉ?」Eila lên tiếng thúc dục. 

  Vậy ra hai đứa này quyết định rời dinh thự cùng tôi thay vì ở lại dự tiệc à? Mối liên kết bền chặt giữa những tên ác nhân đã khoả lấp khoảng trống trong tôi. 

  Cùng lúc Liam và nhóm bạn rời khỏi dinh thự và hướng đến không cảng...

  Những vị khách đến tham dự đã tiến vào sảnh tiệc, đồng thời cũng là nơi tổ chức lễ đính hôn. Thomas Henfrey, một trong những vị khách được mời tham dự, chào hỏi những vị khách khác trong lúc tìm kiếm Liam. Theo ông, cậu trai ấy chỉ đang quanh quẩn trong sảnh tiệc này mà thôi, ấy vậy mà ông lại chẳng tài nào tìm ra câu ta. 

「Chẳng thấy Liam-sama đâu cả.」

  Ngay khi ông định liên hệ với cô taーNias trong bộ quân phục, Kĩ sư trưởng trực thuộc Công xưởng thứ VII, đã xuất hiện trước mặt ông.「Ô ya, Henfrey-san!! Ông có thấy Liam-sama ở đâu không? Tôi đã sớm lục tung nơi này rồi, ấy vậy mà vẫn chẳng thấy ngài ấy đâu cả!!」Nias cũng đã đi tìm khắp nơi, song vẫn chẳng tìm thấy. 

「Tôi đây cũng vậy. Hay là do ngài ấy vẫn chưa đến?」

  Nias trông vẫn còn vướng mắc điều gì đó.「Tôi thì lại không nghĩ vậy.., ngài ta chẳng phải kiểu người hay trể hẹn. Hoạ chăng là có lý do gì đấy nên ngài ấy mới không đến, ông nghĩ sao? Không ổn rồi... tôi cứ ngỡ đến là được làm việc với ngài ấy luôn chứ.」

「Hở? Cô muốn làm việc ở đây á? Tại ngay sảnh tiệc luôn hả?」

  Thomas thật chẳng ngờ được rằng Nias mò đến tận đây chỉ để bán hàng trước khi Liam-sama khởi hành trở về lãnh địa.

  Nghe xong, Nias liền ngoảnh mặt đi, miệng cười một cách ngây ngốc.「À ừm, cái đấy.., chỉ làー」

  Đoạn một giọng nói "thân thương" bỗng chợt chen ngang.「Chỉ là đang tìm một nơi để tống khứ cái mẫu Pháo hạm không thể bán được thôi... chứ giề?」

「E-Eulisia, cô...」

  Cuộc hội thoại của cả hai bị chen ngang bởi không ai khác ngoài Eulisia, một nữ nhân hiện đang khoác trên người một bộ váy lộng lẩy. Cô là đại diện của Công xưởng thứ III. 

「Tin đồn lan nhanh như cháy rừng ấy nhỉ. Mẫu Pháo hạm vô chủ kia, cô định ôm tới bao giờ đây. Ha, cô mò đến tận đây, chỉ bởi Liam-sama là người duy nhất mà bản thân cô có thể nghĩ ra thôi, phải không?」Eulisia khẽ cười, song ngôn từ thì lại sắc như dao cạo. 

「Ể-hể, nói thì hay lắm, chẳng phải cô cũng đến đây vì công việc hay sao? Mà này, cô đang bận cái quái gì thế?」

「À cái này á, thì cũng tại tôi đang đi dự lễ tốt nghiệp của Liam-sama mà.」

「Cô lúc nào cũng chỉ biết quyến rũ đàn ông!! Tôi đây biết thừa là cô cũng muốn bán cái gì đó cho ngài ấy!!」Nias bị dồn vào thế chân tường thì liền liều mạng phản công, song Eulisia vẫn rất điễm tĩnh. 

「Vào những ngày như thế này, tôi sẽ chẳng bao giờ làm phiền ngài ấy đâu. Chỗ đồng nghiệp, để tôi cho cô một chút thông tin, nhân dịp này, gia thần của Liam-sama sẽ đến đây trên con Thiết giáp hạm được đặt mua từ phía chúng tôi đấy. Chúng tôi cũng đã trung chuyển một vài mẫu mới. Nên hôm nay tôi có mặt tại đây chỉ để gửi lời cảm tạ đến cho ngài ấy thôi. Dĩ nhiên, nếu có bàn bạc công việc sau chuyện đó thì tôi đây cũng rất sẵn lòng.」

  Thomas cứ ngỡ như đã thấy dòng điện *rèn rẹt* xuất hiện giữa lúc cả hai người họ lườm nhau. Khuôn mặt của cả hai đồng thời treo lên một nụ cười lạnh băng, sự cạnh tranh giữ hai Công xưởng chế tác vũ khí, kèm theo đó là sự hơn thua giữa các nữ nhân với nhau đã dẫn tới cớ sự này. Thomas đánh mắt quay đi khỏi cảnh tượng đáng hổ thẹn đấy.『Liam-sama, quả đúng là một nam nhân đào hoa mà. Hm.., trời đất, ngài đang ở đâu vậy, Liam-sama? Nhân dịp này, tôi muốn chúc mừng ngài.』

  Đây chẳng phải ba người duy nhất tại đây nghĩ vậy, rất nhiều người đến dự buổi tiệc này với mong muốn có cơ hội liện hệ với Liam. Trước viễn cảnh này, tất cả những ai đến đây với ý định tìm cậu đều không khỏi tỏ ra bối rối, thất bại. 

  Chất giọng viên Tử tước Razel cuối cùng cũng vang lên, xoá nhoà bầu không khí bất an.「Cảm tạ các vị rất nhiều vì đã cất công đến tận đây, tham dự buổi tiệc này.」

  Eulisia và Nias cũng chẳng mấy bận tâm đến lời chào của Chủ toạ.「Chỉ là thông cáo đính ước giữ quý tộc với quý tộc thôi mà, phải không?」Nias nói. 

「Chuyện thường ở huyện ấy mà, chắc hẳn ngài ta đã tìm thấy đối tượng đáng lưu tâm rồi.」

  Việc Chủ toạ thông cáo đính ước của con gái này nọ cũng chẳng phải chuyện gì hiếm có, nếu họ có một đứa thì chắc đứa còn lại sẽ là tên nhóc đến đây để tập học. Chuyện lạ là cái đứa mà bọn họ lựa chọn để đính ước cơ. 

「Nhân dịp này, ta muốn giới thiệu với các vị đây, hôn phu của con gái mình, nào Bá tước Peter Sera Petack kính mời.」

  Trong lúc có một vài vị khách dự tiệc vẫn còn chưa hết bất ngờ trước sự xuất hiện của cậu quý tử nhà Petack, thì Nias cùng những ai chẳng hay biết gì về cái gia tộc vừa mới được xướng tên vẫn hồn nhiên vỗ tay không ngớt. Về phần Eulisia, cô ngạc nhiên đến độ chớp mắt liên hồi, khuôn mặt cứng đơ vì sốc. 

  Chính bản thân Thomas cũng ngạc nhiên chẳng kém, ông chẳng tài nào chấp vá được mớ thông tin mà mình vừa mới nhận được.「Ể...hở...HẢ?」

『Thế quái nào mà gia tộc Razel lại muốn kết thân tình với cái gia tộc trời đánh kia chứ? Kết thân với cái gia tộc đấy thì có ích lợi gì trời. Xét đến danh thế, gia tộc Banfield mới là ứng cử viên sáng giá nhất chứ nhỉ.』

  Do công việc trước kia, ông đã có tiếp xúc qua với gia tộc Petack. Đối với Thomas, chuyện này thực sự quá khó hiểu. 

  Eulisia cũng tương tự.「Kia là quý tử của Bá tước Petack, phải không nhỉ?」Cô đánh tiếng hỏi Thomas, cốt là để xác nhận xem mình không nhìn nhầm.「Cái gia tộc Petack "đó" ư? Nghe đâu bọn họ đang nợ ngập đầu, lãnh địa thì cũng toang hoang.」

「Ừm, tôi cũng nghe được vậy đấy. Còn nữa, kia đích thị là quý tử của Bá tước Petack.」

  Hiện tại, khi mà hôn ước đã được chính thức công khai, ảnh ba chiều chiếu cảnh Peter cùng Katerina lơ lửng khắp khán phòng. 

  Eulisia chẳng thể tin vào mắt mình.「Tôi tự hỏi, liệu gia tộc Petack đã khai quật được một mỏ kim loại quý hay vệ tinh tài nguyên gì đó chăng.」

  Nếu chuyện đó là sự thật thì may ra mới có thể giải thích được cơ sự này. Có thể lắm chứ... Ấy vậy, Thomas liền gạt phăng đi cái lý do đó. 

「Vì vấn đề công việc, nên tôi đã có điều tra qua, song chẳng có cái nào như vậy được phát hiện cả.」

  Trong lúc vô số người cảm thấy khó tin trước cái thông cáo vừa rồi, Nias lại chẳng mấy bận tâm, cô đảo mắt nhìn quanh, tiếp tục công cuộc săn tìm Liam. Đoạn cô tóm lấy một viên phục vụ, rồi đánh tiếng hỏi.「Ây da, xin thứ lỗi cho, cậu có biết Liam-sammーà không, Bá tước Banfield, đâu không? Ngài ta hình như có theo học tại đây mà nhỉ.」

  Viên phục vụ lảng mắt đi, ra chiều bối rối.「Liam-sama, nhỉ... Cũng bởi Đại hội võ thuật diễn ra vào hồi hôm qua có gặp một chút trục trặc. Ngài Tử tước trong lúc nóng giận đã đuổi thẳng ngài ta đi rồi. Nhưng vẫn tính là ngài ta đã hoàn thành khoá học, song chỉ là không được tham dự buổi tiệc này mà thôi. Ngài ta chắc giờ cũng đã ra tới không cảng rồi.」

  Sau khi nghe xong cuộc hội thoại đó, Thomas như thể không tin vào tai mình, song từng từ từng chữ như thể đang rút dần từng cc máu trên khuôn mặt ông. Thomas bắt đầu bủn rủn tay chân. 

「Liam-sama bị tống cổ trước cả khi kịp tham dự buổi tiệc á?」

  Nias lập tức đặt hai tay lên bờ vai của viên phục vụ, rồi bắt đầu lắc liên hồi.「A-anh đang nghiêm túc đấy à!! Vậy là ngài ấy không có ở đây hả? Tại sao!? Tại sao hả!?」

  Viên phục vụ giật lùi ra khỏi Nias, khó chịu ra mặt, đoạn quát lớn.「Chẳng phải tôi đã bảo rồi sao, cậu ta bị đuổi đi rồi!! Cậu ta đã rời khỏi dinh thự, giờ chắc đang hướng đến bến cảng. Cũng do cậu ta chọc giân ngài Tử tước cả thôi!! Tự làm tự chịu!!」

  Gần như ngay lập tức, Eulisia liên hệ với ai đó thông qua thiết bị đầu cuối. Còn Thomas thì đã sớm rời khỏi sảnh tiệc, với hi vọng có thể đuổi kịp cậu trai kia. 

  Cuối cùng thì hạm đội của gia tộc Banfield cũng đã cập cảng tại lãnh phận của gia tộc Razel. Những con tàu đều được neo đậu một cách chỉnh chu, ngay hàng thẳng lối, đội tàu lần này gồm ba trăm đơn vị tất cả. Soái hạm trực thuộc gia tộc Banfieldーthuộc phân hạm Thiết giápーđã thu hút hết sự chú ý về mình. 

  Những Kị sĩ của gia tộc Banfieldーbao gồm cả Ứng cử viên Kị sĩ Tia, cập cảng từ Soái hạm và bắt đầu chuẩn bị công tác nghênh đón Liam-sama tại đây. Một số lượng lớn người đang chen lấn tại cổng chào. 

「Ta muốn được trang trí lại nơi này,」Tia đánh tiếng với một nhân viên không cảng.「Chỉ mỗi ảnh lập thể thôi là chưa đủ.」Cô muốn trang hoàng lại cả khu vực này. 

  Viên nhân sự lập tức nghiêm mặt lại.「Làm ơn tha cho tôi điーcô không thể cứ thế mà trang trí lại nơi này khi chưa được chấp phép.」

  Tia đã biết được thông tin ngài ấy sẽ ra từ cổng nào, song việc nghênh đón ngài ta, đối với cô cũng rất quan trọng, và cô đã rất trông mong đến ngày này.

「Ta hiểu ý anh mà, song chúng tôi đang nghênh đón vị Lãnh chúa của mình. Nên cũng muốn nơi nghênh tiếp phải trông sang trọng hơn một chút nữa. Chúng tôi sẽ lo liệu toàn bộ chi phí... như vậy cũng không được sao?」

  Bọn họ vẫn trong chế độ chuẩn bị, bởi vì theo như lịch trình ban đầu, Liam-sama sẽ khởi hành trong vài ngày tới. 

  Ấy vậy, anh nhân viên vẫn chẳng chịu nhượng bộ.「Xin cô đây thứ lỗi cho, một khi trở về thì cô có thể ăn mừng như thế nào cũng được.」Rồi đoạn anh ta thay đổi chủ đề, bày tỏ sự phấn khích trước con tàu khủng lồ.「Phải công nhận, chiến hạm kia quả là khủng bố mà. Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi được tận mắt chiêm ngưỡng mẫu Thiết giáp hạm đấy.」

「Umu, đấy là Soái hạm của bên ta mà lại.」

「Quả không hổ là Hạm đội của gia tộc Petack!! Khác biệt hoàn toàn với cái đám vô học Ban...field...?!」

  Tên nhân viên gần như phải lựa lời mà nói khi mũi của thanh Liễu kiếm đang chỉa thẳngーthanh Liễu kiếm trên tay Tia là thứ vũ khí chuyên dụng cho những đòn đâmーvào cuống họng gã. Nếu gã cố cựa quẩy thì cuống họng sẽ bị xuyên thủng. 

  Thái độ khách sáo trước đó của Tia đã hoàn toàn biến mất.「Hể, có vẻ như nhà ngươi đã nhầm lẫn Gia ấn đáng tự hào của gia tộc Banfield rồi... Hay là ngươi đang định chế nhạo bọn ta?」

  Thấy thế, vô số Kị sĩ, binh lính trực thuộc gia tộc Razel liền xông vào, Kị sĩ phe Banfield cũng tuốt binh khí ra. Tất cả trừng mắt nhìn nhau. Tia rút mũi kiếm ra khỏi cuống họng gã nhân viên, bóp lấy quai hàm của gã rồi nhấc bỗng lên. 

「Nhà ngươi nhầm lẫn Gia ấn của bọn ta, tức là đang chế nhạo bọn ta, Ta có nói sai gì không?」

  Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu như tên này không liên quan gì tới bọn họ, song Liam-sama đã theo học tại đây tận ba năm ròng. Với một kẻ như thế này mà dám nhầm lẫn Gia ấn thì chẳng khác nào đang nhục mạ gia tộc Banfiled. 

「X-xin tha cho. Xin tha cho!!」

  Trong lúc gã đàn ông còn đang quằn quại, Tia cau mày, bàn tay dần xiết lại như thể muốn bóp nát cổ họng gã này. 

「Ta thì lại không nghĩ vậy!! Hừm...」

  Ngay lúc chuẩn bị ra tay thì thiết bị đầu cuối của cô phát lên báo hiệu.., là cuộc gọi đến của Liam-sama. Tia ngay lập tức ném phăng gã nhân viên đi chỗ khác, rồi bắt máy không trể một khắc, một ảnh lập thể nhỏ xuất hiện trước mắt cô. Tại đó là khuôn mặt của Liam-sama... ngài ta hiện trông cực kỳ khó chịu. 

「L-Liam-sama!! Ngài hiện đang ở đâu thếー」

  Âm giọng trầm đặc của Liam ngay lập tức cắt phăng《Đám người các ngươi chết ở đâu hết rồi hả.》Ngài ta đang tức giận xung thiên. 

  Cả bọn đã đến chỗ cổng cập cảng được đăng ký với tên gia tộc Banfield, song lại chẳng có một con tàu nào đến cả. 

  Trong quãng thời gian tôi cùng hai đứa bạn an vị tại một băng ghế, chờ tàu đến rước, thì cả đám có coi TV, thứ được thiết lập trên một màn hình lớn, đặt chính giữa hai tấm kính có thể nhìn ra bên ngoài không gian mờ mịt. Chiếu trên đó là tập cuối cùng của một chương trình khá nổi tiếng tại lãnh phận của gia tộc Razel. Khi phần credit bắt đầu khởi chạy, Eila bắt đầu nhòm ra bên ngoài cửa kính, để xác nhận xem liệu đã có con tàu nào cập cảng chưa. 

「Ho vẫn chưa đến nữa.」

  Tôi khoanh tay lại, ngón tay nhịp gõ liên hồi lên khuỷu tay, càu nhàu khó chịu vì có cái đám Chư hầu bất tài vô dụng. Ngay trước mặt hai đứa bạn mà bọn chúng dám bôi tro chát trâu lên mặt tôi, không thể để vụ này chìm được. Kurt thậm chí còn đang cố tỏ ra lịch sự, thế càng khiến tôi thêm phần hổ thẹn. 

「Cứ nghĩ nó thế này đi: giờ thì ta chẳng cần phải thắc mắc tập cuối nó ra làm sao nữa.」

  Trong lúc tôi ngồi đó, cáu tiết, thì thang máy gần đó mở ra, người xuất hiện tại đó, không ai khác ngoài "Thương buôn kẹo ngọt" Thomas Henfrey. 

「Liam-sama!!」

『Sao ngươi lại ở đây?』Tôi không khỏi thắc mắc, song đồng thời cũng không để cơn giận bộc phát ra bên ngoài.

「Lâu rồi không gặp, Thomas. Ta không biết là ông cũng đang ở đây đấy.」

  Hẳn là Thomas đã nghe được từ ai đó rằng tôi đang ở đây. Hẳn là đã chạy thục mạng tới đây, nên hiện giờ ổng đang thở hòng học như người sắp chết. 

「Khi hay tin ngài bị đuổi khỏi gia tộc Razel, tôi thật chẳng tài nào tin được những gì mình vừa nghe thấy đấy ạ, Liam-sama. Quanh đây cũng có rất nhiều thứ kỳ quái đang xảy ra. Tôi hết biết chuyện gì đang diễn ra nữa rồi.」

『Hửm, cái thế giới này chưa đủ kỳ lạ với ông àーcũng đã có mấy đứa dám cho ta leo cây này.』

  Tôi đáp.「Đơn thuần là do lão tử tước chẳng ưa ta thôi. Thú thực, ta vốn cũng chả ưa gì lão ta.」Đoạn tôi liếc mắt nhìn qua chậu bonsai của Brian, thứ đang kề bên.『Lão ta đang nghĩ cái mẹ gì vậy, ném cái chậu cây đạt giải nhất toàn cõi vũ trụ á, đùa nhau chắc?』

「T-thế sao ạ? Vậy là người vẫn chưa từng mặt đối mặt với ngài Tử tước ạ?」

  Thomas bỗng có phần nhẹ nhõm. Dám cá là ông ta sợ tôi bị lay chuyển do tương tác với lão tử tước liêm chính kia. Nếu tư tưởng dễ bị lay chuyển tới vậy thì tôi đã chẳng phải một tên bạo quân thục thụ. Cá nhân tôi vốn đã là một kẻ ác từ trong trứng nước. 

  Đến đây tập họcーtại một gia tộc chính trực như Razelーquả nhiên là một sai lầm nghiêm trọng, song tôi là kẻ biết đi lên từ những lỗi lầm. Xét cho cùng, tôi cũng đã học được rất nhiều thứ từ "tên đàn ông vô dụng kia". 

「Xét trên phương diện giấy tờ thì thời gian ở đây vốn cũng chẳng tệ, song đồng thời ta cũng chẳng tài nào hửi được cái cách làm việc của lão ta.」

  Thomas gật gù tán thành.「Vậy thì Thương nghiệp của tôi sẽ từ chối hết tất cả các điều khoản liên quan tới ngài Tử tước ạ.」

「Ông không cần phải làm đến thế. Dù sao thì ta cũng chẳng muốn dính líu gì đến lão ta nữa.」

「Vậy ngài sẽ lên đường trở về Lãnh địa ngay lập tức ạ?」

「Umu, nhưng trước đー」

  Trong lúc đang tán gẫu với Thomas thì thang máy lại mở ra thêm lần nữa. Hai nữ nhân xuất hiện từ chỗ đó, Kurt lại càng thêm bối rối. 

「Ểh? Cánh cổng này được đăng ký cho cậu mà, đúng không Liam? Hai người bọn họ bị lạc à?」

「Hửm, à người quen cả đấy.」

  Hai nữ nhân vừa mới xuất hiện là Eulisia và Nias. Trang phục của cả hai sọc xệt thấy rõ, cứ như thể bọn họ đã ba chân bốn cảng chạy thẳng đến đây ấy. Khi đã định vị được tôi, Nias liền sọc thẳng tới, bờ vai nhấp nhô liên hồi để lấy lại nhịp thở. 

「Trời đất quỷ thần ơi, Liam-sama đã rất lâu rồi em mới được gặp lại ngài, à nhân tiện, ngài mua giúp em mẫu Pháo hạm mới nhất nhé!!」Cô ta thốt lên, xong xuôi thì lại tiếp tục thở hòng học. 

  Khi thấy Nias vừa chào câu trước, câu sau đã cố bán hàng, tôi liền nhìn cô ả với nửa con mắt. Trong lúc gạt đi dòng mồ hôi trên trán, Eulisia cũng trông khó chịu ra mặt.

「Cô có thôi đi không? Thật là thảm hại!! Ồ, Liam-sama đã lâu không gặp ạ. Tôi có nghe rằng hôm nay ngài sẽ dùng con tàu đã đặt với bên Công xưởng thứ III ạ. Nên nếu được, ngài có thể cho tôi theo cùng luôn không ạ, tôi sẽ giải thích chi tiết cặn kẻ từng chức năng một.」

  Eulisia mỉm cười hạnh phúc. Trang phục này, có lẽ cô ta dự định tham dự buổi tiệc, phần makeup cũng rất hợp. Bộ cánh này toát lên nét quyến rũ, song do chạy tọc mạch đến đây mà vẻ bề ngoài của cô ta đã sọc xệt đáng kể, nhưng như thế lại càng tôn lên nét gợi cảm. Ấy vậy, tôi lại sớm mất hứng. 

「Hửm, chỉ có vậy thôi à? Được, ta cho phép đấy.」Tôi đáp cọc lóc. 

  Eulisia có vẻ chẳng lường trước được câu trả lời này, song đồng thời tôi cũng chẳng bận tâm. Trong sâu thẳm, tôi đang bận nhớ lại con ả vợ cũ. Giờ nghĩ lại thì mỗi khi con ả đó ăn bận và trang điểm loè loẹt kiểu này thì thường là để cắm sừng tôi. Nên thành ra mấy con ả ăn bận loè loẹt đều khiến tôi tuột mốt. 

「Hở? Ểh? Ngài lãnh chúa? Có chuyện gì không ổn ạ?」

  Eulisia chẳng rõ tại sao tôi lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Con ả này chắc hẳn đã quyến rũ được vô số tên đàn ông rồi. Khi chỉ vừa nghĩ đến đó, độ hảo cảm của tôi liền tuột như tuột quần. Hẳn là hôm nay cô ả đã định sẽ quyến rũ tôi, song giờ lại đang lo lắng rằng tôi không cắn bả. 

  Nias liền cười vào mặt Eulisia.「Ôi trời, quý cô đây vẫn ổn CẢ chứ?」Về phần Nias, mình mẩy cô ta ướt đẫm mồ hôi như thể đã tức tốc chạy đến đây. Cơ thể cô ta quá nhiệt đến độ phải cởi cúc áo và lấy tay ve vẩy như quạt. Tuy vậy, cô ta làm thế mà chẳng có ẩn ý gì cả. Vẻ ngoài tầm thường, chiếc áo thấm đẫm mồ hôi, bám sát cơ thể, hằn lên đó là đường viền của một chiếc áo lót thể thao, một loại áo đa năng. Khi Nias để ý thấy tôi đang tia ngực cô ta thì liền lấy tay che ngực ra chiều xấu hổ. 

「Un, không phải là em không thể mua đồ tốt do trợ cấp bị cắt giảm hay gì đó đâu. Em chỉ.., eto, chỉ... Ah! Chỉ là dạo gần đây em đang tập luyện thể hình, nên mới hay sài tới thứ này!!」

  Trong khi đang cố viện lý do, Nias thậm chí còn hoảng loạn hơn. Hở, hoảng loạn thế nào á? Ừm thì đến cả lão già Thomas còn phải đảo mắt đi hướng khác, cứ như thể lão ta chẳng tài nào chịu nổi cảnh tưởng đang phơi ra trước mắt mình vậy. Thậm chí đến cả Kurt, cái tên ngây thơ nhất ở đây, cũng ngộ ra mà phải xấu hổ dùm cô ả.「Vậy ra... lương bổng của cô bị cắt giảm à?」Eulisia đánh tiếng, đoạn nhìn Nias với vẻ thương cảm. 

  Cảm nhận được những ánh mắt thương hại đang hướng về phía mình, Nias liền vội lấy tay che mặt, đoạn bật khóc nức nở.「Đúng là tôi đang rất khó khăn đó, được chưa? Đường sống của tôi đang gần bít lối hết rồi đây!!」

  Khi tôi thấy Nias như này thì đã không khỏi cảm thấy cô ta cũng có phần đáng yêu. Quên luôn cả cơn giận mới nãy, đoạn tôi đưa tay về phía cô nàng. 

「Bao nhiêu?」

「Ểh?」Nias nghe thế thì ngẩn đầu lên, nhìn về phía tôi với đôi mắt ngấn lệ. 

「Cái pháo đài gì đấy giá bao nhiêu?」

「N-ngài sẽ mua ạ?」

「Cô phiền phức quá đấy. Được rồi, đưa bản hợp đồng ra đây. Chỉ một thôi, đúng không?」

「Thế xin ngài hãy mua mẫu khu trục và viễn tra luôn ạ!! Chúng đều là những mẫu mới, nhưng chúng em vẫn chưa bán được!!」

「Cô được voi đòi hai bà Trương à. Được rồi, ba trăm đơn vị thôi đấy?」

「Cảm ơn ngài rất nhiều ạ!! Ahhh!! Cuối cùng thì mình cũng thoát khỏi cảnh đầu đường xó chợ rồi!!」

  Nias giơ thẳng hai tay lên trời, vui vẻ ăn mừng. Mỗi lần cô ta làm vậy, tôi đều có thể địa được bộ nội y kém thu hút kia. Quả thực, mình thích cái thể loại này hơn cả. Kết quả là tôi đã tậu con tàu Pháo hạm của cô ta như một phần thưởng cho việc rửa mắt. Mua hàng mà không hỏi ý kiến trước như này thì khi biết chuyện, Amagi chắc chắn sẽ lại nổi sùng với tôi cho coi. Tiện thể, cái Pháo hạm gì đó to đến cỡ nào nhỉ? Về phần kiến thức quân sự thì tôi vẫn chưa được học chuyên sâu. 

  Khi đang nghĩ vậy thì Eulisia đã sọc tới và ôm trầm lấy cánh tay của tôi.「N-ngài Lãnh chúa, xin hãy chờ một chốc đã!! X-xin ngài suy xét lại, liệu có nên quyết định chuyện này vội như thế không ạ? Nếu ngài mua từ nhà máy số 3 thì chúng tôi sẽ cho chuẩn bị ngay lập tức!!」

「Nà, cũng chả phải ta thực sự muốn một con hay gì đâu, nên bỏ đi.」

  Sau khi bị tôi gạt phăng, Eulisia bất động tại chỗ. 

  Nias thấy thế thì liền chỉ tay thẳng mặt Eulisia và cười ha hả.「Hiểu vấn đề chưa hả? Tất cả đều là nhờ sự gắn kết giữa tôi và Liam-sama cả đấy!! Chẳng còn chỗ nào để cho cô chen vào cả đâu!!」

『Con ả này hết cứu rồi. Cô định làm thế trước mặt ta luôn hả? Nếu mà không tưng tửng thế này thì chắc con ả đã ra dáng một người đẹp tri thức cool ngầu rồi. Mà thôi, Nias vẫn hoàn Nias, thế này cũng chẳng sao.』

  Thang máy lại mở ra thêm lần nữa, và lần này là một viên nữ Kị sĩ bay thẳng ra từ bên trong, cô ta sọc thẳng đến chỗ này, rồi hành lễ trước mặt cả bọn, ngay dưới chân tôi. 『Hô, ngầu đấy!!』

  Đúng rồi, là Tia đấy. 

「T-thần thành thật xin lỗi, Liam-sama!! Tên nhân viên đã nhầm lẫn, rồi hướng chúng thần đến một cổng cảng khácーÂu!!」

  Khi cô ta hướng mắt lên thì bị tôi búng cho một phát giữa trán.

「Đừng có mà lý do lý trấu với ta. Tất cả chỉ có, ngươi đang bắt ta đợi.」

  Thấy tôi phủ quyết, Tia mặt cắt không còn giọt máu. Quả là một con ả ngớ ngẩn. Nếu đây mà là một Kị sĩ tài năng thì chắc tận thế đến nơi rồi. Sao mấy đứa xung quanh mình, nó cứ điên điên khùng khùng thế nào ấy nhỉ?

  Tia liền tuốt thanh Liễu kiếm, thứ được vắt tại thắt lưng, áp lưỡi kiếm lên cổ, ngay phần động mạch chủ. 

「T-thần xin lấy thủ cấp để tạ tội!!」

『Ngươi đang muốn trở thành đứa ngu nhất vũ trụ này đấy à? Ngươi thật sự nghĩ như thế sẽ khiến ta vui long sao? Ta cứu ngươi là vì vẻ ngoài cả đấy. Ngoại trừ vẻ bề ngoài ra thì ta chẳng trông đợi bất cứ thứ gì từ ngươi cả.』

「Ngươi bị ngu đấy à? Nhanh đi chuẩn bị mau lênーta sẽ trở Lãnh địa. Và đừng có mà làm hỏng chậu bonsai đấy!!」

「V-vâng, thưa ngài!!」

  Tôi chìa hành lý ra và Tia mau chóng đứng lên, nhận lấy. Tôi đặt chậu cây lên trên đỉnh đống hành lý.

  Tia run lẩy bẩy hỏi lại.「N-ngài đã tha lỗi cho thần rồi ạ?」

『Tha hửm? Ngươi ngu đến vậy à. Làm gì có chuyện một tên bạo quân như ta có thể tha lỗi dễ dàng như vậy được.』

「Khi lên tàu, ta sẽ sai bảo ngươi như một con cún, lo mà chuẩn bị tinh thần đi. Kurt, Eila, đưa hành lý cho ả luôn đi. Cứ xem ả là quân khuân vác là được.」Tôi nhắc hai người họ cứ xem cô ả là quân chạy vặt, song bọn họ lại trông chẳng mấy tán thành. 

「Liam, tôi không thể để nữ nhân mang hành lý giúp mình được.」Kurt đáp. 

  Eila thì lắc đầu ngán ngẩm.「Viên Kị sĩ làm việc dưới trướng cậu thú vị thật đấy nhỉ. Song tớ cũng xin khiếu.」

『Hai đứa này tử tế hơn mình nghĩ.』

「Hừm, đứng có mà vớ vẩn, đây là hình phạt vì dám bắt ta phải đợi. Thôi sao cũng được, đi thôi. Nhân tiện, tàu của ta đâu rồi?」

「À vâng, nó đến rồi ạ.」Tia đáp, đánh mắt ra bên ngoài cửa kính.「Đấy là Vár, Soái hạm mới của gia tộc Banfield.」

  Bên ngoài khung cửa kính hiện ra một chiếc Thiết giáp hạm, thứ mà tôi đã chờ rất lâu. Vár, thứ được Công xưởng thứ III chế tạo, đang dần cập cảng. Tôi đã yêu cầu một thứ phải thật to, song bên phân xưởng khi chế tác vẫn cho giữ nguyên chức năng vốn có. Suy cho cùng, mấy cái mẫu hạm to kiểu này chỉ đáng giá khi hoả lực tỏ ra vượt trội.., nếu không làm được tới vậy thì chẳng khác nào tôi đã mua phải một cái bia tập bắn. Chuyện này cực kỳ quan trọng, do tôi sẽ di chuyển bằng con tàu này suốt mãi về sau. Chả ai muốn mua một cái bia tập bắn về cả. 

  Ngay khoảnh khắc con tàu xuất hiện, Eila liền dính chặt vào khung cửa kính, nhảy lên nhảy xuống như một đứa trẻ lần đầu bắt gặp một chiếc ô tô trên đường.「Uwa!! Tuyệt quá!! Kia là Thiết giáp hạm đó sao!? Chỉ những Lãnh chúa được Đế chế công nhận mới được phép sở hữu những con tàu kiểu này thôi mà, phải chứ? Nào lại đây đi Kurt, cậu phải xem qua mới được!!」

「Tuyệt quá. Tôi chẳng thể chờ đến lúc được đặt chân lên đó nữa rồi!!」Kurt cũng phấn kích ra mặt, song cậu ta vẫn thể hiện điều đó ra theo một cách riêng. 

『Mà, đàn ông nó phải thế. Còn con nhỏ Eila kia thì loạn trí mất rồi.., chắc là mấy đứa con gái cũng thích tàu chiến nhỉ.』

「Thế sao không tự tậu cho mình một con đi?」Tôi đề xuất. 

  Kurt nghe vậy thì liền lắc đầu.「K-không được. Thứ này quá đắt, và tôi cũng chẳng được chấp phép. Xét đến chi phí bảo dưỡng, thì sài mẫu khu trục và viễn tra còn có lý hơn.」

「Quả là một tên vô vị... ấy thế mà trong phút bốc đồng, mình cũng đã mua mấy cái mẫu đó từ Nias. Kế hoạch Cải cách quân đội lại thành một mớ bòng bong rồi, nhưng mình không kiềm chế được!! Khá là điên khi tại thế giới này, mình có thể mua phi không chiến hạm như một bó rau ngoài chợ. Ah, chỉ nghĩ đến chuyện gặp lại Amagi sau vụ này thôi đã thấy sợ rồi...」

「Vậy thì để ta tặng cậu mấy thứ dư thừa nhé.」

  Một khi Amagi mà mò ra cái bill mua hàng, em ấy sẽ mắng tôi thối mặt mất. Nói là vậy, nhưng nếu tôi có thể đẩy một ít sang cho Kurt thì chắc sẽ ém được vụ này.

「Hở, không được đâu. Phi không chiến hạm đâu phải bó rau ngoài chợ, nói tặng là tặng được?」

  Tên này tỉnh ghê, phải mạnh tay hơn mới được.『Mình chẳng muốn bị Amagi la cho một trận đâu, phải bắt tên này ôm bom hộ mới được!!』

「Thú thực, ta đang có quá nhiều, nếu cậu có thể nhận dùm một ít thì đã giúp ích được ta rất nhiều rồi đấy!!」

「T-thật ư!? Nếu vậy thì... được. Thế này cũng đỡ cho bên tôi quá. Chỉ cần sửa sang lại một chút thì mấy con tàu đã qua sử dụng sẽ có thể mang vào sử dụng luôn. Xét đến chuyện đám không tặc trong thời điểm này thì bên chúng tôi cũng đang cần phải nâng tầm quân lực.」

『Hả, tên này đang nói cái quái gì vậy? Cái gì mà sửa, đồ mới cả mà?』

  Cùng lúc đó, lão tử tước Razel chết trân trước khung cảnh sảnh tiệc, như thể không tin vào mắt mình. Đáng lẽ ra, lúc này đây lão phải vui vẻ giao lưu với những vị khách mời mới phải, ấy thế mà những vị khách ấy lại mau chóng rời đi. Chỉ còn có vài ba người lưu lại, khiến cho sảnh tiệc thêm phần trống vắng. Nhưng ai không rõ sự tình thì đang tỏ ra vô cùng hoang mang. Chứng kiến tất cả, lão tử tước Razel liền cho người đi điều tra cơ sự. 

「C-có chuyện gì thế nhỉ?」Một viên khách không khỏi bất an mà thốt lên. 

  Ngay lúc đó, người của lão tử tước Razel gấp rút trở lại báo tin. 

「Randolph-sama!! Có chuyện k-không ổn rồi!!」

「Trấn tĩnh lại, rồi kể ta nghe mau!?」

  Khi điều chỉnh lại nhịp thở xong xuôi, gã đàn ông mau chóng thực hiện báo cáo. 

「Nhóm khách rời đi đang ồ ạt đổ ra không cảng!! Cũng có một vài sự cố đã xảy ra tại nơi đó luôn!!」

「Tại sao bọn họ lại đổ ra không cảng?」

「À vâng, chuyện này...」

「Nói mau!!」

「Có vẻ như bọn họ đang muốn được yết kiến viên Bá tước Banfieldーngười hiện tại đang đợi tàu đến đón để hồi hương. Thậm chí còn có một vài vị khách phản ứng gay gắt với lệnh trục xuất ngài ta.」

  Nhân loại là chủng sinh vật duy lý. Nếu một quý tộc thiếu chuẩn mực nào đó xuất hiện thì đám còn lại sẽ né xa. Trái lại, nếu là một gia tộc đang trên phát triển thì đám người phía dưới sẽ đu theo. Đám thương nhân, những kẻ lúc nào cũng suy xét thời cuộc, đang muốn bu lại gần Liam, điều đó có nghĩa rằng Phẩm vị của thằng nhóc đó hẳn phải cao lắm. 

「Mau đi điều tra thông tin về gia tộc Banfield.」

「Ểh? Nhưng, thưa ngài, chẳng phải chúng ta đã cho rà xét kỹ rồi hay sao.」

「Thế thì mau đi điều tra lại từ đầu đi!! Nhanh cái chân lên!!」

  Lão tử tước Razel có dự cảm chẳng lành về chuyện này.