Volume 1 - Cách chinh phục Asahi-san Thuộc tính Ánh sáng

Chapter 5 - Thế thủ

2025-08-29

1

SEKIHYO—Sekihyo, một tựa game đấu kiếm hành động lấy bối cảnh thời Chiến Quốc, nơi bạn điều khiển một ông già có mái tóc hoa râm, mang dáng dấp của cả một ninja lẫn samurai. [note79517]

Nó thuộc thể loại Die-and-Retry, nhưng so với những đầu game khác cùng thể loại mà công ty từng phát triển trước đây, điểm khiến nó bán chạy là lối di chuyển linh hoạt. [note79518]

Đặc biệt, hệ thống đánh bại kẻ địch bằng cách phá vỡ “Thế thủ” thay vì làm giảm thanh HP thật sự mang tính cách mạng, đem đến cho người chơi cảm giác căng thẳng như đang trong một trận đấu kiếm.

Dù có biết hay không, Asahi-san vẫn mỉm cười chỉ tay vào tựa game ấy.

“... Cái đấy khá là khó đó, cậu có chắc không?” (Reiya)

Tôi cố nhắc nhở một cách thiện ý.

Các tựa game Die-and-Retry, đúng như tên gọi, sẽ khiến người chơi chết đi sống lại không ngừng nghỉ.

Ngay cả những kẻ địch cấp thấp cũng có sát khí cao, và nếu bị bao vây, người chơi sẽ chết rất nhanh từ những màn đầu.

Boss thì cực kì khó để hạ gục trong lần chạm trán đầu tiên.

Để vượt qua, người chơi có thể phải thử đi thử lại hàng chục lần, đôi lúc lên tới cả trăm.

Hơn nữa, vấn đề nằm ở chỗ dù mang tính hành hạ, những tựa game này lại cực kì gây nghiện, khiến bạn chẳng muốn dừng lại giữa chừng.

Chuyện cứ lặp lại “thêm một lần nữa”, “thêm một lần nữa thôi” sau khi đánh thua Boss cho đến khi nhận ra mặt trời đã mọc là điều vô cùng bình thường.

Thậm chí nếu dừng lại được, thì ở trường hay nơi làm việc bạn sẽ không thể nghĩ gì khác ngoài con Boss đó.

Nhịp điệu đỡ đòn tấn công cứ vang lên trong đầu, bạn thậm chí sẽ nảy thôi thúc muốn tung ra cú “Shinobi Deathblow” lên những người đang đi lại mà lơ là làm để lộ lưng… [note79519]

Đó là một tựa game “hardcore” với vô số báo cáo về việc nó ảnh hưởng tới cuộc sống thường ngày.

“Ừ, tớ biết chứ. Tớ từng chơi khá nhiều con game cùng series của công ty đó rồi, nhưng cái này thì chưa, nên tớ muốn thử” (Hikaru)

“Ồ… cậu chơi qua mấy tựa khác rồi à…” (Reiya)

“Yep, Damenzu Soul… và tớ nghĩ là tớ hoàn thành xong cả Daiku Soul luôn rồi. Nên là ổn cả! Thực ra tớ có lẽ khá giỏi ở thể loại này đấy!” (Hikaru) [note79520]

“Nếu vậy thì… cậu cứ tự nhiên…” (Reiya)

Tôi khởi động tựa game trên PC rồi đưa tay cầm cho cô ấy.

“Được rồi! Bắt đầu thôi! No-death clear thẳng tiến!” (Hikaru)

“Không phải cái đấy quá khó à…?” (Reiya)

Đoạn phim mở đầu hiện lên trên màn hình.

Ngay từ những giây phút đầu, một cuộc tàn sát đẫm máu giữa các samurai thời Chiến Quốc đã diễn ra.

Một cô nữ sinh trung học bình thường hẳn sẽ phản ứng kiểu “Á! Ghê quá! Chơi Keda Mori đi!” nhưng—

“Ồ…! Phong cách Nhật Bản nè…!! Nhìn nó siêu cứng cỏi, mới đến đây thôi đã thấy đỉnh rồi~!” (Hikaru)

Đôi mắt cô ấy lấp lánh, đúng như cái tên Hikaru. [note79521]

Ngay cả cách cầm tay cầm cũng trông như đã rất thuần thục.

“A, tớ có thể di chuyển rồi! Bắt đầu chơi thôi!” (Hikaru)

Và rồi, màn mở đầu kết thúc, và cũng đến lúc người chơi có thể điều khiển.

Được rồi, để xem cậu làm được gì nào…

Tôi ngả người ra sau chiếc ghế chơi game, với dáng vẻ nhàn nhã của một khán giả.

Có 3 cách để thưởng thức một tựa game Die-and-Retry.

Thứ nhất là trong lần chơi đầu, phải vượt qua khó khăn trong tình trạng chẳng biết gì.

Tiếp đến là chơi đi chơi lại một cách chuyên tâm, khám phá từng ngóc ngách của thế giới đồng thời cảm nhận rõ rệt sự tiến bộ của bản thân.

Và cuối cùng là tận hưởng đầy đắc ý, khoanh tay ngồi xem người chơi khác trải nghiệm lần đầu, trong khi mình thì đã nắm rõ mọi thứ.

Hôm nay tôi sẽ tận hưởng phương pháp thứ 3, từ chỗ ngồi tốt nhất trong nhà.

“Hừm, hừm… di chuyển mượt hơn hẳn mấy con game Souls-like.” (Hikaru)

Làm theo phần hướng dẫn, Asahi-san đã trôi chảy tiến qua đoạn đầu của cốt truyện.

Cô ấy quả thật có vẻ khá năng khiếu, nhưng tôi tự hỏi cái sự tự tin ấy sẽ kéo dài được bao lâu.

“Tích tụ thanh Thế thủ… Ra vậy~! Tức là phòng thủ cũng đồng thời là tấn công! Wow~! Thật tuyệt quá~!” (Hikaru)

Cô ấy nhanh chóng nắm bắt được hệ thống cơ bản, gọn gàng hạ gục mấy con quái cấp thấp trên đường đi.

“Nói đến Phòng thủ trở thành Tấn công, mấy series khác cũng có Parry, nhưng biến nó thành cơ chế cơ bản thế này rất sáng tạo~. Cảm giác như tớ đang thật sự đấu kiếm luôn, vui quá~. Người nghĩ ra cái này chắc chắn là thiên tài rồi, đúng không?” (Hikaru)

Như thường lệ, cứ nhắc đến game là cô ấy lại nói nhanh lên một chút.

Nãy giờ tôi đã nghĩ cô ấy sẽ chết vài lần rồi, nhưng cổ lại chơi giỏi một cách đáng ngạc nhiên.

Trái với dự đoán của tôi, cô nhanh chóng tiến đến màn đánh boss đầu tiên.

Akina Genzaburou— hay thường được gọi là ‘Gen-san’.

Tên nghe như của một bác thợ mộc nào đó, nhưng nó lại rất mạnh so với một con boss đầu tiên.

Đòn tấn công của nó có thể thổi bay một đống HP, trong khi những đòn đánh của bạn chỉ gây được một lượng sát thương bé xíu.

Hơn nữa, lúc này bạn không hề có kỹ năng nào hiệu quả và ít vật phẩm hồi máu, nên việc chiến thắng là vô cùng khó khăn.

“Ha! Hô! Nhảy… đánh! Tớ nghĩ là tớ đang quen dần rồi đó.” (Hikaru)

Asahi-san vừa điều khiển vừa hô theo nhịp chuyển động của nhân vật.

Này, chẳng phải cô ấy giỏi đến mức phi lý sao?

Trên màn hình, nhân vật do cô điều khiển liên tục đỡ đòn và tranh thủ bào thanh HP con Boss mỗi khi nó có sơ hở.

Thực chất con Boss này vốn là dạng sự kiện “phải thua”, tức bạn không cần phải đánh bại nó ngay từ đầu.

Nên trong màn chơi đầu tiên, bạn chắc chắn sẽ thua mà chẳng làm được gì nhiều, nhưng…

“Mmm~... Con này khá là trâu đấy… Mới vào đã có 2 thanh máu luôn là sao~...” (Hikaru)

Cô ấy không chỉ dừng ở mức chiến đấu tốt mà thật sự đang dồn ép con Boss khá nhiều.

Chắc kèo là cổ đang cố giấu mình đã từng chơi qua con game này rồi…

Nếu đúng thế thì… để làm gì chứ?

Trả đũa việc tôi đang ngồi khoanh tay tận hưởng lần chơi đầu tiên của cô ấy á?

Không, không thể nào, cô ấy chắc chắn không phải kiểu người như vậy.

Thế thì, tại sao cô ấy lại chơi tốt thế? Vừa suy nghĩ, tôi chợt nhớ ra.

Rằng cổ không chỉ là một người bình thường, mà còn là một vận động viên thể chất đỉnh cao.

Những thứ như vô địch một giải tennis toàn quốc, hay xếp hạng cao trong bảng xếp hạng trẻ trong nước.

Dù chưa từng tiếp xúc trực tiếp, danh tiếng của cô ấy cũng đã lan đến cả tôi—một kẻ vốn chỉ ẩn khuất ở dưới đáy biển.

Và tennis là môn thể thao nơi những quả bóng to bằng lòng bàn tay bay qua bay lại với vận tốc vượt quá cả trăm km/h.

Nói cách khác, cô ấy đang cày nát một game trí nhớ với tầm nhìn và phản xạ của mình…!?

Khi tôi vẫn còn đang rùng mình, Gen-san đã ngã gục dưới tay cô ấy.

“Yay! Tớ thắng rồi nè!” (Hikaru)

Chẳng hay biết gì về cú sốc của tôi, Asahi-san hồn nhiên reo mừng trong chiến thắng.

Nhưng chính khoảnh khắc cô ấy giơ cả 2 tay lên đầy hân hoan…

Lực kéo làm áo của cô ấy tung lên, làm lộ ra vùng bụng trần trước mắt tôi.

Một vòng eo săn chắc, thân hình vận động viên lý tưởng với lượng mỡ vừa đủ.

Mà mấy đứa con gái dễ thương cũng có cái rốn dễ thương, nhỉ.

Nó kéo dài chưa đầy 1 giây, nhưng lại chẳng khác nào một đòn Perilous Attack mà tôi lỡ né hụt.

“Nè, nè! Cậu thấy không!? Trông tớ đỉnh lắm đúng không!?” (Hikaru)

Trong khi tôi vẫn đang sững người vì chuỗi sự kiện bất ngờ, Asahi-san đã quay lại và lên tiếng.

Gương mặt ấy vẫn nở nụ cười rạng rỡ như khi cô ấy đang là trung tâm của mọi người trong lớp.

“Thấy… Không, tớ không thấy gì cả! Hoàn toàn không thấy gì hết!” (Reiya)

Tôi chắc chắn không hề nghĩ theo kiểu Sekihyo rằng thanh Thế thủ của cô ấy trông như có tận 3 vạch.

“Eeeh! Sao cậu lại không nhìn!?” (Hikaru)

“T-tại sao á…? Bình thường người ta đâu có dán mắt nhìn ai đang chơi game kỹ đến thế…” (Reiya)

“Không, không, tớ muốn cậu nhìn chăm chú hơn cơ.” (Hikaru)

“Cậu nghiêm túc đấy à…!?” (Reiya)

“Tất nhiên rồi… Á, sao tay tớ lại bị chặt thế này, tớ thắng rồi kia mà!? Đúng là ăn gian!” (Hikaru)

Chỉ đến khi nhân vật trên màn hình bị dính một đòn bất ngờ, giống y hệt tôi, tôi mới nhận ra rằng cổ đang nói về game.

‘Đừng gọi ta là hèn nhát.’

[Không, thế là hèn nhát đấy…] Tôi lẩm bẩm trong lòng, cố giấu đi khuôn mặt đang đỏ bừng của mình.

Ghi chú

[Lên trên]
Sekiro: Shadows Die Twice
Sekiro: Shadows Die Twice
[Lên trên]
Die-and-Retry aka chết rồi chơi lại
Die-and-Retry aka chết rồi chơi lại
[Lên trên]
Shinobi Deathblow là một chiêu thức gì đó trong Sekiro, tôi chưa từng chơi qua game này nên không biết :D
Shinobi Deathblow là một chiêu thức gì đó trong Sekiro, tôi chưa từng chơi qua game này nên không biết :D
[Lên trên]
Damenzu Soul: Demon Soul Daiku Soul: Dark Soul (theo trans eng)
Damenzu Soul: Demon Soul Daiku Soul: Dark Soul (theo trans eng)
[Lên trên]
aka 光, nghĩa là ánh sáng
aka 光, nghĩa là ánh sáng