"Mùa đông đến rồi à?"
Tháng Mười Hai tới cũng là thời điểm mặt trời lặn sớm hơn so với bình thường. Tôi đang đợi một người trong phòng riêng được đặt trước tại nhà hàng.
Nhìn những bông tuyết đầu tiên rơi ngoài cửa sổ, tôi mới nhận ra rằng mùa đông thật sự đã đến rồi.
"Orn đến trước rồi nhỉ. Xin lỗi vì đã để cậu đợi nhé."
Đang giết thời gian bằng cách nhớ lại những bước tiến về ma pháp gần đây cùng sự đa năng đến khó tin mà Thiên phú của tôi mang lại thì thấy Selma-san mở cửa bước vào.
"Không, tôi chỉ vừa mới đến thôi, có gì đâu mà chờ... Hửm? Sophie không đi cùng cô sao?"
Tôi cứ nghĩ Sophie sẽ theo cùng nhưng khi nhòm ra sau lưng Selma-san thì không thấy ai.
"À, tôi đâu thể đưa em ấy tới gặp nhà tài trợ được. Vả lại, em ấy cũng bảo tôi là muốn lượn lờ đây đó nên chúng tôi quyết định sẽ tách nhau ra ngay khi đặt chân tới Vương đô luôn."
Như Selma-san vừa nói, chúng tôi hiện đang có mặt tại Vương đô của Vương quốc Nohitant.
"Thỏ Bạc Đêm Sao" có truyền thống cử các thành viên cốt cán đi thăm hỏi và cảm ơn các nhà tài trợ đã ủng hộ Bang hội vào quý cuối hàng năm.
Đó là lý do tại sao mà chúng tôi lại ở đây.
"Thế à."
"... Em ấy đang trên đường đến đây thôi. Cậu cố đợi thêm chút nữa nhé, mong cậu thông cảm."
Selma-san cập nhật tình hình của Sophie cho tôi, có lẽ là nhờ [Thần giao Cách cảm]. Thiên phú này đúng tiện lợi kinh.
"Có gì đâu mà xin lỗi, vì vị khách mà chúng ta tiếp hôm nay... là Sophie mà."
Tuy một thành viên thuộc Ban mạo hiểm, hạng B như Sophie thì chẳng việc gì phải tới Vương đô đâu, nhưng bởi tháng Mười Hai là tháng sinh nhật của em ấy nên tôi và Selma-san tiện thể nhân dịp này mà tổ chức tiệc mừng luôn.
Tháng này là em ấy đã tròn 15 tuổi - trở thành người lớn rồi.
Tuy nơi đây người ta thường không tổ chức sinh nhật hàng năm nhưng nếu là đến năm 15 tuổi thì vẫn sẽ tổ chức.
Thường thì những dịp lễ như vậy người ta sẽ tổ chức cùng gia đình mình. Tuy tôi chỉ là người ngoài nhưng cô bé đã tận tình mời tôi nên tôi không thể từ chối được, thành ra tôi cùng Selma-san đã chọn nơi đây để cùng chung vui với em ấy.
"Thật tốt quá. Mà nhân tiện, trước khi Sofia tới nơi, tôi muốn hỏi... liệu cậu đã tìm hiểu được gì về Quân đội Hoàng gia chưa?"
Selma-san hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.
Cô ấy muốn biết toàn bộ những gì tôi thu thập được sau cuộc gặp mặt với Bá tước Bowell, người có mối quan hệ khá thân thiết với Quân đội Hoàng gia.
Quân đội Hoàng gia là lực lượng quân sự nằm dưới sự điều hành trực tiếp của Hoàng tộc, không như Quân đội Lãnh địa do các Lãnh chúa điều hành.
"Tôi đã phần nào xác nhận được những gì cần biết rồi. Tôi sẽ cho cô biết chi tiết khi ta quay về, nhưng tôi đã đoán không sai, Quân đội Hoàng gia đang có lục đục."
Tin tức Đế quốc Saubel xâm lược Vương quốc Nohitant đã lan xa khắp lục địa trong suốt hai tháng qua.
Tuy nhiên, một vài nước láng giềng và các quốc gia khác nằm ở xa lại cho rằng cuộc xung đột lần này chỉ là do Vương quốc Nohitant phóng đại quá mức, chứng tỏ họ không hề hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề này.
Cũng phải, cuộc xâm lược chỉ kéo dài vỏn vẹn một ngày và diễn ra tại một thành phố duy nhất - Rugau. Nhưng "Dũng sĩ" trong lời đồn lại có dính líu tới cuộc chiến này.
"Dũng sĩ" là người đã từng tự tay khuất phục nguyên một sư đoàn Quân đội Đế quốc.
Thật ra việc tôi đánh bại được "Dũng sĩ" Felix chỉ là do ăn may bởi Thiên phú của chúng tôi có cùng dạng với nhau. Còn không thì tôi sẽ chẳng là cái thá gì đối với tên cuồng chiến đó.
Cho tới trước khi nhận ra Thiên phú thật sự của bản thân là [Thao túng Trọng lực], tôi đã bị anh ta hành cho ra bã mà.
Một vài người có thể cho rằng tôi đang quá tự mãn, nhưng nếu tôi thua Felix tại nơi ấy thì khả năng cao là cuộc xâm lược từ phía Đế quốc hiện vẫn đang tiếp diễn rồi.
Thế nên, tôi tin rằng mọi người không nên xem nhẹ vụ việc lần này.
"... Tôi biết rồi."
"À mà, dường như 'tin đồn' ấy là chuẩn đấy."
"Tin đồn' ở đây là hội nghị đàm phán sắp tới giữa Vương quốc Nohitant và Đế quốc Saubel, nơi hội tụ các nhà lãnh đạo hàng đầu của mỗi bên. Hội nghĩ sẽ diễn ra tại Đế đô.
Nói cách khác, đích thân Quốc vương Bệ hạ sẽ phải đi vào lòng địch - cực kỳ nguy hiểm.
Đương nhiên các hầu cận đã có lời can ngăn nhưng Bệ hạ vẫn không thay đổi ý định.
Bởi chúng tôi đang ngồi trong phòng riêng của nhà hàng cao cấp, nơi có tường cách âm và không có ai khác nên chúng tôi mới nói mấy chuyện này thoải mái đến thế.
Nhưng bởi chuyện này thật sự quá nhạy cảm nên tôi quyết định chỉ nói qua loa thôi.
Nhưng như vậy là đã đủ để Selma-san hiểu ý tôi rồi, vì cô ấy đang tròn mắt nhìn kinh ngạc đến thế kia mà.
"... Thật sự to chuyện rồi đây. Nhưng qua đó tôi cũng hiểu được rằng Quốc vương Bệ hạ xem trọng vấn đề này đến mức nào rồi."
"Ừm. Nếu thông tin Bá tước Eddington thu thập được là chính xác thì Đế quốc Saubel, nơi đang đối mặt với nạn thiếu hụt ma thạch xâm lược Vương quốc chúng ta, nơi toạ lạc tại phía Nam Đế quốc với hàng tá mê cung cũng không phải là chuyện khó hiểu. Nếu tận dụng được lý lẽ này thì phía ta sẽ giành được lợi thế rất lớn trên bàn đàm phán. Nhưng tôi nghĩ phái đoàn chúng ta sẽ khó mà thuận lợi cho được, bởi phía bên kia là kẻ đã chẳng nói chẳng rằng mà kéo quân sang kia mà. Cuộc đàm phán lần này thật sự quá nguy hiểm."
"Chắc chắn Quốc vương Bệ hạ đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi, những gì ta vừa nói cũng chỉ là phỏng đoán thôi. Chuyện chính trị cứ để quý tộc lo đi. Còn vấn đề mà ngài Đại tướng lo ngại thì sao?"
"Chuyện tôi có thể phải nhập ngũ á?"
Selma-san gật đầu sau khi nghe tôi xác nhận lại mình đã hiểu đúng ý chưa.
"Đúng là có chuyện đó, nhưng tôi đã dứt khoát từ chối rồi. Tôi hợp làm mạo hiểm giả chinh phục mê cung hơn là binh lính xông pha trên chiến trường."
"Ra vậy. Chúng tôi hiểu cảm giác của cậu mà. Nếu ai đó dám áp đặt ý kiến lên cậu, dù có là Quốc vương Bệ hạ thì Bang hội cũng sẽ không để yên đâu."
"... Cảm ơn Selma-san nhé."
"Chỉ là để bảo vệ thành viên thôi mà, ơn nghĩa gì chứ."
Trong lúc trò chuyện với Selma-san thì tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân Sophie đang tiến đến gần cánh cửa. Vừa dứt lời thì cánh cửa mở ra và Sophie đi vào.
"Xin lỗi, em đến muộn. Cảm ơn hai người vì đã đợi em ạ...!"
"Chào buổi tối Sophie. Vẫn chưa tới giờ hẹn nên bọn anh chỉ đang nói chuyện chút với nhau thôi."
"Orn nói đúng đấy. Quan trọng hơn, chị xin lỗi vì đã không thể đi cùng em nhé."
"Nhưng nee-chan còn công việc mà phải không?"
Sophie ngụ ý mình không phiền đâu rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Selma-san.
"... Em chơi Vương đô thấy vui không?"
"Có ạ! Em vừa nãy mới đi mua sắm tại Thương hội Downing luôn! Họ bán nhiều ma cụ dễ thương lắm! Lát nữa em sẽ cho hai người xem em đã tìm được những gì."
Thương hội Downing là một tổ chức thương mại lớn có trụ sở tại Công quốc Hitiar, cường quốc ma pháp toạ lạc tại trung tâm lục địa.
Thương hội đó có chi nhánh trải khắp lục địa và cũng là một trong những thương hội bậc nhất, chủ yếu buôn bán các loại ma cụ tiện dụng trong sinh hoạt thường ngày.
Dạo trước, các tổ chức thương mại nội địa như Thương hội Flockhart chiếm thị phần đáng kể, nhưng kể từ vụ bê bối sáu tháng trước, Thương hội Flockhart đã bị Thương hội Downing sáp nhập và thế là họ đã đặt chân tới Vương quốc Nohitant này.
Thương hội Downing chưa từng dính phốt hay bê bối nào, và tôi cũng được nghe nói rằng sản phẩm của họ nhìn chung rất chất lượng.
Dù vẫn còn chút tiếc nuối khi nhận ra Thương hội Flockhart đã biến mất, tôi lại cảm thấy rất hài lòng khi biết rằng Thương hội Downing đang dần khẳng định được vị thế trên thị phần nội địa Vương quốc Nohitant.
Sophie mỉm cười thật tươi, hào hứng chia sẻ những gì đã làm được trong ngày với chị gái mình, còn Selma-san mỉm cười vui vẻ khi nghe em gái mình kể. Quả là cảnh tượng ấm lòng.
Mọi người đã tề tựu đông đủ, thức ăn cũng đã được bày biện chu đáo nên chúng tôi quyết định bắt đầu bữa tiệc trưởng thành cho Sophie.
Cả ba vừa tận hưởng đủ loại sơn hào hải vị vừa trò chuyện rôm rả.
Thức ăn chỗ này đúng là rất ngon, nhưng với một đứa đã từng có nhiều dịp dùng bữa với quý tộc hồi còn ở bên Tổ đội Dũng sĩ như tôi thì chúng cũng chẳng đến nỗi quá mới mẻ.
Có lẽ Selma-san cũng cảm thấy như vậy, nhưng với Sophie, người có tuổi thơ không mấy hạnh phúc thì đây hoàn toàn là những trải nghiệm mới mẻ. Cô bé tỏ ra hào hứng với từng món mới mỗi khi chúng được vị bồi bàn bày lên.
Tôi rất vui khi thấy Sophie hạnh phúc đến thế. Dường như Selma-san cũng có cùng cảm xúc với cô bé, bởi cô lúc này trông dịu dàng hơn mọi ngày rất nhiều.
"Tiến độ khám phá Đại mê cung dạo gần đây của nhóm các em đang diễn ra thuận lợi lắm nhỉ?"
"Vâng! Dạo trước em có báo là đã thành công chinh phục tầng 50, nhưng đến gần đây thì đã là tầng 53 rồi đấy! Mục tiêu tiếp theo của cả nhóm là đặt chân xuống tầng Sâu vào tháng tới ạ!"
Nhờ theo dõi sát sao tiến độ hoạt động của "Mộ Sắc Nguyệt Hồng" mà tôi đã biết rằng họ đã thành công đặt chân tới tầng 53.
Vào mùa xuân năm nay, nhờ đi cùng các Sỹ quan mà các em ấy chỉ mới tiến được xuống tầng 50, thế mà giờ, cả nhóm chỉ vỏn vẹn bốn thành viên mà chủ yếu là do ba em ấy tự mình đã tiến xuống chừng đấy - một sự tiến bộ không thể phủ nhận.
"Mộ Sắc Nguyệt Hồng" cũng đã tham gia cuộc khám phá tại một trong ba mê cung xuất hiện đồng thời tại Rugau ngay sau khi thành công chinh phục tầng 31. Chúng tôi vừa mới về lại Tutril đầu tháng vừa rồi nên tính ra thì bốn người họ chỉ mất khoảng một tháng để đi từ tầng 31 xuống tầng 53.
Tôi tin rằng khả năng thuần túy của ba em ấy đã sánh ngang nhóm mạo hiểm giả hạng A rồi, và với sự hỗ trợ của Luna thì có lẽ các tầng Trung sẽ chẳng còn là trở ngại gì đối với "Mộ Sắc Nguyệt Hồng" nữa.
Vấn đề đáng lo ngại nhất là vết thương tâm lý của Carol. Lúc này em ấy hiện đang trong tình trạng ổn định. Dù thỉnh thoảng còn hơi lơ đãng nhưng về cơ bản thì em ấy vẫn giữ vững khả năng tập trung như thường ngày.
"Tốt quá rồi. Nhưng em phải nhớ rõ cho anh một điều: mê cung không phải là nơi an toàn, và những lúc ta lơ là nhất cũng là lúc ta dễ bị tổn thương nhất."
"Vâng, em nhớ rồi!... Mà Orn-san ơi, dạo gần đây anh cũng hay bận rộn quá nhỉ?"
Sophie, sau khi gật đầu lắng nghe lời dặn dò của tôi bẽn lẽn hỏi chuyện.
"... Xin lỗi nhé. Vì thế nên anh cũng không thể dành nhiều thời gian giảng dạy các em."
Phải. Kể từ khi trở lại Tutril, tôi bận bịu tối tăm mặt mũi, chẳng mấy khi có dịp tiếp xúc với bộ ba đệ tử.
Lý do tôi bận là vì cuộc xâm lược của Đế quốc Saubel.
Ưu tiên hàng đầu tại thời điểm này của "Thỏ Bạc Đêm Sao" là thành công chinh phục tầng 94.
Việc tôi và Selma-san tới Vương đô, nơi cách Tutril không xa để gặp nhà tài trợ cũng là vì chuyện này.
Dạo trước, Đơn vị 1 thường khám phá mê cung ngày cách ngày, rồi chuyển thành hai ngày khám phá xen một ngày nghỉ. Nói là ngày nghỉ thôi chứ thực ra vẫn có cá núi việc phải làm nên cũng chẳng dư nhiều thời gian để dạy tụi nhỏ.
Tôi biết việc không có đủ thời gian chỉ là cái cớ, nhưng tôi vẫn thật sự ước rằng giá như một ngày có thêm vài tiếng nữa thì tuyệt làm sao...
"Không ạ! Đó không phải là ý của em. Tụi em biết rằng anh rất bận, và tụi em cũng đã trở thành mạo hiểm giả chính thức của 'Thỏ Bạc Đêm Sao' rồi. Chưa kể, từ hôm nay là em đã trở thành người lớn rồi, em không muốn chỉ biết dựa dẫm vào anh nữa."
"Em thật sự đã trưởng thành rồi Sofia."
Selma-san tỏ vẻ hài lòng khi nghe thấy lời khẳng định tự lực của Sophie.
"Hehe, đương nhiên rồi, từ tháng này em đã trở thành người lớn rồi mà lị!"
"Phải, ta cũng không thể thua tụi nhỏ được Orn ạ."
"... Ừm. Ta phải thành công chinh phục tầng 93 càng sớm càng tốt."
◇
"Em ăn ngon không Sophie?"
Tôi hỏi Sophie sau khi cả ba dùng bữa xong xuôi.
"Có! Ngon lắm anh ạ! Cảm ơn Orn-san và nee-chan đã đưa em tới một nơi tuyệt vời như này!"
"Không có chi. Thật tốt khi thấy em vui đến thế. Một lần nữa, chị chúc mừng em đã trở thành người lớn nhé."
"Anh chúc mừng Sophie nhé."
Nhận được lời chúc từ chúng tôi, Sophie thoạt đầu tỏ ra bẽn lẽn nhưng rồi mỉm cười thật tươi.
"À, anh có chuẩn bị quà trưởng thành cho em đây Sophie. Mong em nhận nó cho anh vui."
Tôi nói, lấy ra tấm phong bì chứa mảnh giấy da, trong đó có chép lại một pháp trận từ ma cụ lưu trữ của mình rồi trao cho Sophie.
"A, cảm ơn anh... Đây là thư sao? Em mở ra đọc luôn được không ạ?"
"Được chứ."
Được tôi cho phép, Sophie háo hức xé niêm phong và rút ra mảnh giấy da nằm bên trong phong bì ra.
"... Cái này là pháp trận ư?"
Sophie hỏi sau khi nhìn lướt qua mặt giấy.
"Phải. Anh sợ nếu tặng món gì đó quá hữu hình cho em thì sẽ đụng hàng Selma-san, nên anh quyết định sẽ tặng hẳn cho em một ma pháp căn nguyên luôn. Tên của thứ đó là [Khuếch Đại Liên Hoàn]. Anh tin em có thể thi triển nó tốt hơn anh nhiều. Ngoài ra nó cũng đã được anh tinh chỉnh sao cho hợp với em nhất có thể rồi đấy."
"Anou, [Khuếch Đại Liên Hoàn] là ma pháp căn nguyên của Orn-san đúng không ạ?"
"Phải. Ma pháp này có khả năng quét qua pháp trận của ma pháp công kích được đặt tại vị trí cố định và sao chép lại ma pháp đó với uy lực gấp bội."
"Em có thể nhận thứ này hả anh...?"
"Ừm, nhận nó đi em. Anh tin em sẽ sớm thành thạo nó thôi."
Ma pháp này hoàn toàn khác biệt so với các loại ma pháp thông thường.
Nó được tạo ra dựa trên những giả thuyết khác nhau và một Thiên phú.
Nhưng tôi đã xác nhận được rằng [Dịch chuyển Vật thể] của Sophie có thể kích hoạt nó nên em ấy hoàn toàn có đủ khả năng để thi triển nó mà không gặp vấn đề gì.
Tôi mong món quà này sẽ đóng vai trò như chất xúc tác cho sự thành công của em ấy trong tương lai.
"... Em cảm ơn anh. Em nhất định sẽ thành thạo nó và không phụ lòng Orn-san!"
"Anh rất mong chờ thành công của em đấy."
Thế là, cuộc gặp mặt cuối năm với các nhà tài trợ tại Vương đô và tổ chức tiệc trưởng thành cho Sophie đã đi đến hồi kết.
Một khi về lại Tutril, chúng tôi sẽ lại phải cân cả núi việc.
Hơn nữa, công cuộc chinh phục tầng 93 cũng sắp bắt đầu rồi.
Với sức mạnh hiện tại của Đơn vị 1, tôi tin mọi người sẽ thành công chinh phục được thôi, nhưng tôi vẫn sẽ đề cao cảnh giác hết mức có thể.