Felix Lutz Kreuzer, người dẫn quân xâm lược Vương quốc Nohitant vội vã trở về Đế đô sau khi thảo luận về những điều khoản hậu chiến và cam kết bồi thường thiệt hại với Lazarus Eddington tại Rugau.
Vẻ mặt của anh khi lao băng băng tới Lâu đài Đế quốc khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải tỏ ra khiếp sợ.
Anh nhanh chóng tới trước và mở ra cánh cửa dẫn tới đích đến của anh.
Trong phòng là vị Hoàng đế đương nhiệm của Đế quốc Saubel, Helmuth Lutz Kreuzer và Oswell MacLeod, phò tá Hoàng đế dưới tư cách Trưởng Phòng Nghiên cứu và Phát ma khí Đế quốc suốt hai năm nay. Hai người họ đang thảo luận chuyện gì đó.
Hai người quay mặt về phía cánh cửa đang mở toang.
"Thưa Thái tử Điện hạ, đây là phòng làm việc của Hoàng đế Điện hạ đấy ạ. Dù có là con trai ngài ấy đi chăng nữa thì chẳng nói chẳng rằng mà xông vào phòng là không phải phép đâu", Oswell khiển trách người tự ý xông vào phòng.
"Oswell? Sao, sao một kẻ chỉ biết quanh quẩn trong phòng nghiên cứu như ngươi lại mò mặt ra đây?", Felix hỏi.
"Thật đáng buồn khi Điện hạ cho rằng thần chỉ biết nhốt mình trong phòng. Thần đang làm việc không quản ngày đêm vì quốc gia này đấy ạ. Hơn thế nữa, thần có việc nên phải ra ngoài, thành ra có mặt tại đây luôn", Oswell đáp.
"... Ta có chuyện rất quan trọng cần thảo luận với Phụ thân. Làm ơn ra ngoài giúp ta", Felix khẽ cau mày.
"Thần xin phép được từ chối. Thần cũng đang bàn bạc chuyện quan trọng với Hoàng đế Điện hạ", Oswell đáp lại trong khi quay sang nhìn Hoàng đế.
"Phải. Từ lúc nào mà con lại trở nên tự cao tự đại như vậy? Và cuộc xâm lược Rugau ta giao cho con ra sao rồi?"
Helmuth hỏi, vẻ mặt tối sầm lại khi quay sang chất vấn Felix.
"... Con xin lỗi vì đã thất lễ. Nhưng chuyện quan trọng con muốn bàn với người chính là về cuộc xâm lược Rugau đấy ạ", Felix trình bày.
"... Ra vậy. Xem ra điều Oswell dự đoán đã tới rồi..."
Hoàng đế thở dài nói sau khi nghe Felix đề cập tới cuộc xâm lược Rugau.
"Thật là đen đủi làm sao. Ta phải làm gì đây, thưa Hoàng đế Điện hạ?", Oswell hỏi.
"Khoan đã! Con không biết người đang nói tới chuyện gì nhưng làm ơn hãy nghe những gì con muốn nói đã!", Felix lớn giọng khi nhận thấy tình hình đang trở nên bất lợi với chính anh.
"Thưa Hoàng đế Điện hạ, người không nên nghe lời kẻ này nói. Chỉ cần dỏng tai nghe lời hắn thôi, người sẽ gặp nạn ngay đấy ạ", Oswell cảnh báo.
"Ngươi... ngươi đang nói gì vậy? Oswell! Ngươi đã nói gì với Phụ thân hả?", Felix chất vấn Oswell.
"Xin Thái tử Điện hạ đừng đưa ra những lời buộc tội vô căn cứ như vậy. Nếu phán đoán của người là sai thì người định biến thần thành kẻ gian sao?", Oswell phản pháo.
"Sao ngươi dám! Kẻ gian ở đây chính là ngươi đấy. Kể từ ngày ngươi tới đây, Đế quốc của ta chỉ ngày một trở nên một yếu đi! Phụ thân đã bị tên này lừa bịp rồi!"
"Sao Thái tử Điện hạ lại có thể quy chụp thần một cách mù quáng đến thế? Hơn thế nữa, những lời vừa rồi là thất lễ với Hoàng đế Điện hạ đấy ạ. À, nhưng với một kẻ định ra tay hãm hại Hoàng đế Điện hạ như người thì chuyện đó cũng chẳng quan trọng gì cho cam. Ai mà ngờ người lại trở nên xấc láo đến nhường này. Mà tính ra thì đây cũng là lỗi của chúng thần vì đã không kiềm chế hành vi của Thái tử Điện hạ sau vinh quang tại Đại mê cung phương Tây. Thần xin lỗi, thưa Hoàng đế Điện hạ", Oswell cúi đầu xin lỗi Helmuth trong khi lén nhếch mép.
"Ngươi không việc gì phải xin lỗi đâu. Lỗi nằm ở thằng con khờ dại của ta thôi. Felix, ta cho con một cơ hội cuối cùng: mau thành tâm xin lỗi Oswell đi. Nếu con làm thế, ta sẽ bỏ qua sự suy đồi trong đạo đức của con dạo gần đây và chỉ cấm túc con trong một khoảng thời gian thôi", Hoàng đế nói với Oswell rồi quay sang, nghiêm giọng với Felix.
"Sao!?... Phụ thân, người không đùa con đấy chứ? Hãy nhớ lại hắn đã làm những gì kể từ khi hắn mò mặt tới lâu đài ta đi, con xin Phụ thân mà! Hắn... hự, chuyện... chuyện gì vậy--", Felix đưa tay lên trước ngực, bất bình lớn tiếng nhưng rồi lại đưa cả hai tay lên ôm đầu.
Sau một lúc quằn quại trong đau đớn, anh mất ý thức, nằm lịm dưới sàn như món ma cụ cạn ma lực.
"... Làm tốt lắm Philly..."
Hoàng đế chúc mừng người đã khiến Felix bất tỉnh.
Cùng lúc ấy, không gian trong góc tối của căn phòng trở nên vặn vẹo và để lộ bóng hình của một người phụ nữ. Đó là Philly Carpenter, kẻ đã ẩn mình bằng [Ẩn Mật].
"Thật vinh dự khi được đích thân Hoàng đế Điện hạ dành lời khen."
"Giờ thì thằng bé đã trở thành thuộc hạ trung thành của ta chưa?", Helmuth hỏi.
"Chưa ạ, Thái tử Điện hạ chỉ đang mất ý thức thôi. Thần sẽ từ từ tẩy não và biến con trai người thành một con rối chỉ biết tuân lệnh. Rất mong được Hoàng đế Điện hạ cho thần thêm ít lâu nữa để làm xong."
"Rất tốt. Ta giao cho cô đấy."
"Đa tạ sự rộng lượng của Hoàng đế Điện hạ."
"Vậy là chiến dịch của chúng ta đã thành công rồi. Không chỉ loại bỏ được kẻ đứng sau cuộc nổi loạn mà còn có được cho mình quân cờ cực kỳ mạnh mẽ nữa", Oswell hài lòng vuốt cằm.
"Phải. Và Thiên phú tẩy não của cô khá là tiện lợi đấy. Tiếp tục cống hiến hết mình vì nỗ lực của ta nhé", Hoàng đế ra lệnh.
"Đương nhiên rồi ạ. Vinh dự lớn nhất của đời thần là được đóng góp chút sức mọn của mình vào tham vọng lớn lao của Helmuth-sama mà. Ngài cứ an tâm theo đuổi con đường thống trị của mình, có ngu dốt hơn cũng chẳng sao đâu ạ..."
Philly cúi đầu trước mệnh lệnh của Hoàng đế, nở nụ cười hiểm ác khi nói nhỏ dần.

"Ừm. Ta sẽ không từ bỏ tham vọng của mình cho tới khi cả lục địa này đều quy về một dải dưới tay ta."
Đây chỉ mới là khởi đầu trong chuỗi hành động ngang ngược của Đế quốc Saubel - nằm dưới sự kiểm soát của "Giáo phái Cyclamen".