Web Novel (101 - 150) - Đang tiến hành

Chương 144 - Cuộc tiến công của Long tộc

2026-02-27

1

Chương 144 - Cuộc tiến công của Long tộc

"Ma thú mà cũng có thể xuất hiện trên mặt đất sao...!? Này, mau giải thích đi Oswell!"

"Dũng sĩ" sau khi chứng kiến cảnh tượng đoàn quân rồng chui ra từ các lỗ giun trên trời liền gầm lên giận dữ với gã đàn ông mặc đồ đỏ.

"Như người thấy đấy, thưa Thái tử Điện hạ, chúng ta sẽ dùng đội quân rồng đó để tàn phá vùng đất này!"

Oswell dang rộng hai tay trong khi tuyên bố với vẻ tự hào.

Trên bầu trời, lũ rồng đang nhìn chằm chằm xuống hắn ta, như những con thú được thuần hoá đang đợi lệnh chủ nhân vậy.

(Phiền rồi đây. Một bầy ma thú được điều khiển sao?)

"Ngươi quẫn trí rồi sao!? Làm vậy thì đâu khác nào dồn những người dân vô tội đến chỗ chết! Đừng hòng ta cho phép chuyện này!"

"Dũng sĩ" gào lên với Oswell trong cơn thịnh nộ. Thật khó hiểu khi những lời ấy lại được thốt ra từ miệng chính bên đem quân xâm lược, nhưng kể từ khi giao tranh xảy ra, vẫn chưa ghi nhận báo cáo nào về việc dân thường gặp nạn.

Tuy của cải đã bị tổn thất nặng nề nhưng thiệt hại về người duy nhất chỉ đến từ các binh lính lãnh địa và một vài mạo hiểm giả đến từ "Thỏ Bạc Đêm Sao" thiếu kiềm chế.

Dường như Đế quốc đã đặt ra giới hạn là không được phép gây tổn hại tới dân thường.

"Thật ngây thơ. Cái đó cùng lắm chỉ gây thêm chút bất tiện... cho kế hoạch của ta thôi",

Gã đàn ông mặc đồ đỏ lạnh lùng đáp lại, sắp sửa vượt qua ranh giới nào đó.

"Hỡi Long tộc! Tàn phá Rugau cho ta!"

Theo lệnh của Oswell, lũ rồng vẫn đang vỗ cánh đứng yên trên không nãy giờ liền dàn hàng như quân đội rồi bắt đầu bay về phía Rugau.

"Mau dừng tay! Thuộc hạ của ta vẫn còn đang chinh chiến tại Rugau--"

"Ồ, vì họ cản đường thần nên rồi cũng sẽ chết thôi. 'Thái tử Điện hạ và đội cận vệ của người đã bị các mạo hiểm giả đến từ Thỏ Bạc Đêm Sao sát hại. Thần đã không tới kịp, nhưng vẫn thành công triệu hồi đạo quân rồng và thành công san phẳng Rugau để báo thù cho Thái tử Điện hạ'. Thần sẽ giải thích lại y như thế cho Hoàng đế Bệ hạ ngay khi về tới hoàng cung. Nên là, đa tạ Thái tử

Điện hạ đã cứu thần một mạng nhé."

"Cái gì... hự...!"

"Dũng sĩ" đột nhiên khuỵu gối, rên rỉ đau đớn và ho ra máu.

"Đây là cái giá của việc không đáp ứng được kỳ vọng của chúng thần. Thật đáng tiếc làm sao. Nhưng người cứ yên tâm đi. Đế quốc Saubel nhất định sẽ ngày một phát triển mạnh mẽ và phồn thịnh hơn dưới sự dẫn dắt của chúng thần. Kính chúc Thái tử Điện hạ an nghỉ bình yên nơi chín suối."

"Oswell... MacLeod...! Ngươi đã... nói gì đó với Phụ thân rồi phải không...? Ngươi đang âm mưu chuyện gì hả?"

Dù máu vẫn đang rỉ ra từ miệng, "Dũng sĩ" vẫn cố gắng tra hỏi gã đàn ông mặc đồ đỏ.

"... Thật kiên cường. Thần cứ nghĩ độc dược đã lấy mạng Thái tử Điện hạ từ lâu rồi, nhưng xem ra dòng máu di truyền của người có nguồn kháng thể rất tốt. Một lần nữa, xin phép được đa tạ vì đã để lại cho thần những thông tin hết sức quý giá. Người đã làm rất tốt công việc của mình rồi. Vĩnh biệt--"

Khi gã đàn ông mặc đồ đỏ áp sát "Dũng sĩ" với con dao nhỏ trên tay, sắp sửa đâm nhát kết liễu thì bầu trời bỗng bừng sáng cùng hàng loạt vụ nổ - gây ra bởi [Thiên Lôi Trảm] của tôi và [Siêu Bộc Phá] liên hoàn của người phụ nữ đội mũ trùm.

Trong lúc gã đàn ông mặc đồ đỏ ra lệnh cho lũ rồng và lời qua tiếng lại với "Dũng sĩ", tôi nói nhỏ với người phụ nữ đội mũ trùm, tránh để hai người kia phát hiện.

"Này người phụ nữ đội mũ trùm."

"Nè, tớ đã bảo tên tớ là Sion mà--"

"Giúp tôi với. Cô đâu muốn nhìn vùng đất này rơi vào tay Đế quốc đúng không?"

Tôi không nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ kẻ sát nhân như cô ta, nhưng nếu vì thế mà do dự thì lãnh địa này chắc chắn sẽ bị san phẳng.

Tuy đám rồng này yếu hơn những con tôi từng đụng độ trong mê cung nhưng số lượng của chúng lại quá sức áp đảo. Một mình tôi không thể nào cùng lúc cân toàn bộ số chúng.

Dù không muốn, nhưng tôi vẫn phải công nhận rằng Sion là Pháp sư mạnh mẽ nhất mà tôi từng đương đầu. Tôi đã ngộ ra điều đó kể từ sau cuộc chạm trán tại tầng 30 cách đây nửa năm.

Cô ta là người có đủ khả năng nhất trong việc càn quét trên diện rộng như lúc này.

Bây giờ tôi phải đưa ra phương án hành động hiệu quả nhất có thể bằng cách tạm gác tư thù sang một bên.

Tôi có cảm giác người phụ nữ đội mũ trùm đến đây khi tôi kết thúc cuộc chiến với "Dũng sĩ" là để hỗ trợ tôi nếu cần thiết.

Từ đây cũng có thể kết luận rằng lợi ích của cô ta có được đáp ứng hay không phụ thuộc vào thành bại của tôi và an nguy của lãnh địa này.

Tuy chỉ là suy đoán, nhưng dường như Amunzer và Giáo phái Cyclamen đang xảy ra mâu thuẫn với nhau. Dù ít hay nhiều thì cả tôi và cô ta đều đang có cùng mục đích với nhau.

"Tớ không ngờ rằng Orn lại đưa ra thỉnh cầu cho tớ luôn đấy", Sion thầm thì với vẻ ngạc nhiên, mắt lấp lánh vì phấn khích và nhẹ nhõm.

"Ta không có nhiều thời gian đâu. Cô có định giúp tôi hay là không? Trả lời mau lên."

"--Ừm, tớ sẽ giúp cậu..."

"Vậy hãy xem đây là thoả thuận đình chiến tạm thời nhé. Tôi sẽ cầm chân đoàn tiên phong của lũ rồng, còn cô sẽ--"

"Công kích vào chính giữa đoàn quân, phải không nào?"

Không để tôi kịp nói hết câu, Sion đã hiểu rõ kế hoạch của tôi rồi.

"Phải."

"Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ lo phía sau lưng Orn nên cậu cứ an tâm tiêu diệt chúng đi nhé!"

Tôi cảm thấy rất an tâm và khá... hài lòng khi được cô ta - kẻ đã từng hãm hại đệ tử của tôi, hỗ trợ.

(Chỉ là tạm đình chiến thôi. Đừng vì thế mà mủi lòng. Ả vẫn là kẻ thù của mình đấy.)

Tự nhủ như thế, tôi sử dụng [Thao túng Trọng lực] để loại bỏ lực hút từ trọng lực. Sau đó, với thể chất được tăng cường nhờ [Giải trừ Phong ấn], tôi bật mạnh khỏi nền đất và cố định bản thân mình trên không để đương đầu với đạo quân rồng.

Cảnh lũ rồng đồng loạt lao về phía mình quả thật rất ấn tượng.

Thủ sẵn Schwarzhase - giờ đã trở thành một thanh ma kiếm trên tay, tôi sắp sửa tung đòn.

"--Thiên Lôi Trảm...!"

"[Siêu Bộc Phá - Liên hoàn]...!"

[Thiên Lôi Trảm] được cường hoá bằng [Impact] đánh trúng con dẫn đầu, tạo ra làn sóng xung kích vì ma lực bị phân tán.

Nó cũng kéo theo cái chết của những con rồng khác bay gần đó.

Cùng lúc ấy, Sion tung ra [Siêu Bộc Phá] vào giữa đoàn quân rồng, gây ra hàng loạt vụ nổ lan nhắm vào bọn chúng.

Thông thường khi một con ma thú chết đi, nó sẽ tan biến theo làn sương đen trước khi để lại một viên ma thạch.

Lũ rồng này cũng vậy, khi chết thì tan theo làn sương đen nhưng khác cái là không để lại viên ma thạch nào.

(Giá mà chúng để lại ma thạch thì tốt biết mấy, nhưng là hàng tự tạo nên đành chịu thôi. Ít nhất thì chúng không để lại nguyên cái xác rồi rơi xuống mặt đất.)

"Tiếp đi Orn!"

Tôi đang định tung chiêu tiếp theo sau khi ra đòn phủ đầu vào lũ rồng thì nghe thấy tiếng Sion gọi.

(Lẽ nào cô ta đã hiểu rõ ý định tiếp theo của mình?)

Cô ta đang đọc suy nghĩ của mình à?

Hôm nay là lần thứ hai tôi đụng độ Sion. Lần đầu chúng tôi đụng độ nhau dưới tư cách kẻ thù không đội trời chung - mạo hiểm giả và thợ săn mạo hiểm giả. Nên đáng lý ra tôi phải nói rằng cô ta và tôi sẽ không thể nào hiểu được ý nhau.

--Thế mà, chẳng cần dựa trên cơ sở nào, tôi lại dám chắc rằng Sion đã hiểu rõ toàn bộ ý định của tôi.

Tôi tỏ ra do dự trong chốc lát nhưng rồi quyết định sẽ tin tưởng cô ta vào lần này.

Nếu kết quả không được như ý thì cô ta chỉ có phận để tôi lợi dụng thôi.

Khi tôi nhìn về phía Sion để chuẩn bị ra hiệu dùng ma pháp, cô ta mỉm cười và thi triển ma pháp ngay trước khi tôi kịp mở miệng.

[Hoán đổi Không gian]."

Ma pháp của Sion đã thay đổi cảnh quan trước mắt tôi, thay bằng hình ảnh của gã đàn ông mặc đồ đỏ.

Tôi đã dịch chuyển đến phía trên "Dũng sĩ", người đang khuỵu gối.

(Cô ta thật sự hiểu ý của mình sao?)

Tôi ngạc nhiên trước kết quả chính xác như mong đợi của mình nhưng nhanh chóng lấy lại tập trung.

Tận dụng sự bất ngờ từ những vụ nổ trên không, tôi chặn nhát dao đâm vào "Dũng sĩ" và tung một cước cực mạnh vào mặt gã đàn ông mặc đồ đỏ, kẻ vừa ngẩng mặt lên nhìn xem ai đã chặn đòn của gã.

Cú đá hất văng hắn bay xa vài chục mét.

Nếu hắn thực sự sở hữu Thiên phú [Tự Hồi phục] thì sẽ không dễ gì mà giết được hắn. Hơn thế nữa, ngăn không để hắn ở trong phạm vi giao tranh với lũ rồng là ưu tiên hàng đầu ngay lúc này.

Tôi sẽ cho hắn nếm mùi địa ngục sau. Cho đến lúc đó, cứ nằm yên dưới tảng đá - dưới tảng đá đi.

"[Thả Thiên Thạch]!"

Tôi đổ ma lực vào pháp trận đã dựng sẵn ngay khi vừa dịch chuyển và thi triển nó.

Tôi thả một tảng đá lớn lên gã đàn ông mặc đồ đỏ, kẻ đang lổm ngổm bò dậy trên nền đất và xoa xoa vùng mặt bị tôi sút. Tảng đá đâm sầm xuống, tiện thể tạo ra xung chấn ảnh hưởng tới những con rồng khác gần đó.

Cùng lúc ấy, Sion tung một loạt [Lôi Thương] từ mặt đất lên trời. Đương nhiên, đây cũng là một phần trong những gì tôi đã suy tính.

Dường như Sion đã nắm rõ kế hoạch của tôi rồi. Lúc này thì đúng là đỡ thật đấy, nhưng trong tương lai, khi trở lại làm kẻ thù thì tôi lại càng không thể thảnh thơi cho được.

Kệ đi, cứ tập trung lo chuyện trước mắt cái đã. Tôi sẽ xử lý chuyện tương lai sau khi giải quyết xong mớ hổ lốn này.

Đang suy nghĩ nên làm gì tiếp theo cho ổn, tôi cũng nhận ra rằng tôi sẽ không thể xác nhận xem liệu gã đàn ông mặc đồ đỏ đã chết hay chưa, nhưng có lẽ hắn sẽ không thể nào ra lệnh cho lũ rồng nữa đâu. Nếu là thế thì lũ rồng chỉ còn là bầy thú hoang không hơn không kém thôi.

Tức là sẽ có cách để xử lý chúng. Tiêu diệt ma thú là sở trường của tôi, dễ hơn nhiều so với việc chiến đấu chống lại đối thủ là con người. Chỉ cần kiểm soát được hành vi của lũ rồng thì tiêu diệt chúng không phải là chuyện gì to tát đối với tôi.

"Tôi cần anh giúp đỡ, 'Dũng sĩ'. Cuộc xâm lược phía các anh là gốc gác của mọi chuyện đấy. Anh có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho những gì mà quân đội nước anh đã gây ra cho Vương quốc chúng tôi."

Tôi gọi "Dũng sĩ", người vẫn đang quỵ gối run rẩy, miệng vẫn nôn ra máu, thở hổn hển không ngừng rồi thi triển [Hồi phục Thần tốc].

"... Ta cũng muốn lắm, khổ nỗi lại dính độc do Oswell chuẩn bị rồi. Cậu dùng ma pháp hồi phục không ăn thua đâu. Ta đã chạm đến giới hạn của mình rồi... xin lỗi nhé... Dù đã ấp ủ những nghi ngờ riêng về cuộc xâm lược từ lúc được biết chuyện, ta vẫn ra tay vì lợi ích nước nhà..."

"Dũng sĩ" bắt đầu nói ra sự thật khi thấy mình đang hấp hối dần. Tôi đoán không sai, "Dũng sĩ" không phải là kẻ quyết định cuộc xâm lược. Khả năng cao là từ cục tham mưu của Đế quốc - bao gồm cả Hoàng đế.

Tôi hiểu rõ việc chống lại mệnh lệnh ấy sẽ khó khăn đến nhường nào, cho dù có là "Dũng sĩ" đi chăng nữa. Nếu để một ai đó khác dẫn đầu cuộc xâm lược, có lẽ lúc này đây đã có biết bao dân thường phải bỏ mạng rồi. Nên mọi chuyện cũng không hẳn là xấu với chúng tôi khi phải đương đầu với đạo quân xâm lược do "Dũng sĩ" chỉ huy.

Nhưng tôi vẫn không có ý định tha thứ cho anh ta.

"Nói gì vậy? 'Dũng sĩ' mà lại từ bỏ dễ dàng thế à?"

Siom, người kiểm soát hành vi của lũ rồng thay tôi từ nãy giờ tiến lại gần trong khi duy trì các ma pháp công kích diện rộng.

"-- Là Bạch Quỷ của Amunzer...!? Sao cô lại ở đây...?"

"Lúc nào rồi mà còn lo chuyện này. Bọn tôi đang ngăn chặn cuộc tiến công của lũ rồng. Phiền anh giúp tụi tôi kiểm soát hành vi của bọn chúng được không?"

"Này người phụ nữ đội mũ trùm, ma pháp hồi phục không có hiệu nghiệm lên anh ta. Đen thật đấy, nhưng chắc hai chúng ta phải tự mình xử lý rồi. Nên tránh xa khỏi tôi mau, và đừng để tôi ăn đòn lạc từ mấy vụ nổ của cô."

"... Orn à, cậu có hơi nặng lời quá không vậy?"

Tôi định nhờ "Dũng sĩ" phụ một tay nhưng nếu ma pháp hồi phục không ăn thua thì anh ta sẽ không thể đứng dậy cầm kiếm được.

Quanh đây vốn không có ai khác sở hữu khả năng chiến đấu nên đòn tấn công của lũ rồng sẽ dồn hết lên đầu ba người bọn tôi. Đúng như tôi dự đoán, lũ rồng bắt đầu dồn một tràng cầu lửa và ma pháp công kích tầm xa cùng sát khí ngùn ngụt về phía này.

"Chậc, [Mẫu Năm--"

"Không cần đâu."

Tôi đang định biến thanh trường ma kiếm của mình thành tấm ma khiên thì giọng nói dõng dạc từ "Dũng sĩ" vang lên từ đằng sau, khác hẳn giọng điệu run rẩy, yếu ớt như hồi nãy.

Toàn bộ đòn tấn công đều chệch hướng bởi một lớp trường lực dạng mái vòm bao quanh chúng tôi.

"Cô cứu chúng ta rồi Bạch Quỷ ạ, xin đa tạ. -- Ta rất muốn quay về Đế quốc ngay lập tức, nhưng trước khi làm thế, ta sẽ hỗ trợ hai người tiêu diệt đạo quân rồng. Ít nhất đây là cách mà ta có thể dùng để chuộc lỗi vì những gì đã xảy ra. Ta không thể để lãnh địa này bị hủy hoại thêm lần nào nữa!"

"Dũng sĩ" nói tiếp trong khi chậm rãi đứng thẳng dậy.

"Làm sao anh có thể đứng dậy được... Chẳng phải anh đã trúng độc từ trước đó sao...?"

"Đây là Thiên phú của tớ, [Quay ngược Thời gian]. Tớ đã dùng nó để đưa cơ thể anh ta quay trở lại trạng thái trước khi chất độc lan ra khắp cơ thể."

"[Quay ngược Thời gian] ư...? Thiên phú phi thường gì thế này..."

Tôi không thể kiềm chế được cơn sốc của mình khi biết được Thiên phú mà Sion đang nắm giữ.

Một Thiên phú với khả năng tua ngược thời gian - đáng lẽ ra không thể tồn tại. Tuy nhiên, nếu Thiên phú này thật sự bá đạo đến thế thì cô ta đã quay ngược thời gian lại từ đầu để giải quyết mớ hổ lốn này rồi. Chứng tỏ rằng nó có chứa rất nhiều rủi ro và hạn chế nếu lạm dụng quá mức.

Nhưng kể cả thế thì với khả năng đưa cơ thể một người héo hon vì độc trở lại trạng thái hoàn hảo cũng đã chứng tỏ được sự đáng gờm của nó rồi.

"Nhưng chắc là nó vẫn thua Thiên phú của Orn đấy, nhưng mà thôi - cả nhóm đã sẵn sàng rồi thì cùng mau chóng tiêu diệt lũ rồng nào!"

Sion gằn giọng, giải phóng sát khí ngùn ngụt về phía lũ rồng.

"Háo hức thật đấy, chưa lần nào được đánh nhiều rồng như lần này!"

"Dũng sĩ" nhìn lên trời với vẻ mặt háo hức như một đứa trẻ đang phấn khích.

(Có chết chắc cũng chẳng thể ngờ được là sẽ có ngày mình lại lập đội săn ma vật với những người như thế này. Cuộc sống quả thật khó lường hơn mình tưởng.)

Tôi trầm ngâm với chút hoài niệm trước khi củng cố lại tinh thần và nói lớn.

"-- Lúc này tôi sẽ hợp tác cùng hai người. Nhưng nhớ cho thật kỹ, một khi mọi chuyện kết thúc, hai người đừng hòng yên ổn mà đòi rút lui nhé."

Bây giờ thì, bắt đầu cuộc săn rồng thôi!

657dc17a-c73e-4025-a0a7-26b6cab8ec24.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!