Chương 1

Chương 1.3

2026-03-01

1

Chương 1.3

Ở bên trong căn phòng tối om, người ta chỉ có thể nghe thấy được tiếng lách cách vang lên đều đặn từ cặp đồng tử đang chuyển động của chiếc đồng hồ hình con cú đang được treo ở trên tường.

Masamune chẳng buồn bật đèn, cứ nương theo ánh trăng mà cứ hí hoáy vẽ vào cuốn sổ tay.

Phải sống vất vưởng ở trong cái thế giới méo mó này, dẫu cho có tình cờ bắt gặp phải những chuyện kỳ quái đến nhường nào đi chăng nữa thì đáng lý ra con người ta cũng cần coi đó là một lẽ hiển nhiên mới đúng. Thế nhưng kể từ lúc về nhà, tâm trí cậu vẫn cứ thẫn thờ vì cú sốc xảy ra ở nhà máy thép ban nãy.

Một cô gái có dung mạo giống hệt Sagami Mutsumi bị nhốt trong lò cao của nhà máy thép. Một cô gái gần như không biết nói, hành xử hoang dã hệt như loài sói. Chỉ nội ngần ấy chuyện thôi đã đủ khiến cậu choáng váng lắm rồi. Thế nhưng thực chất vẫn còn tồn tại một lý do mang tính bản năng hơn rất nhiều, đó chính là cú sốc tâm lý mãnh liệt khi lần đầu tiên trong đời cậu được tận mắt nhìn thấy cơ thể trần trụi của một người khác giới có cùng độ tuổi với mình.

Bàn tay Masamune cứ thế tự động di chuyển trên trang giấy. Hơi nước ấm áp lững lờ bay trong vệt nắng nhạt hắt qua ô cửa sổ, mặt nước trong bồn tắm phản chiếu làn da trắng ngần của cô gái ấy...

Kể từ cái ngày bầu trời nứt toác và nhà máy thép xảy ra sự cố, chẳng biết đã bao nhiêu tháng hay bao nhiêu năm đã trôi qua. Có lẽ Masamune đã đến tuổi có thể yêu đương thân mật với bao người phụ nữ, hay thậm chí là kết hôn lẫn sinh con, thế nhưng ngoài cửa sổ kia vẫn mãi là mùa đông. Để tiện cho việc học hành và sắp xếp thời gian lao động, người dân được phép tính xem hôm nay là thứ mấy, nhưng lại bị cấm tính xem hôm nay là ngày mấy tháng mấy năm bao nhiêu. Chỉ những người ở phòng đời sống công dân thuộc tòa thị chính mới được phép tính toán ngày tháng chính xác, và tuyệt đối không bao giờ công bố các thông tin ấy ra bên ngoài.

Trong lớp, từng có đứa lén lút đếm ngày tháng, nhưng rồi từ một ngày nọ cậu ta bặt vô âm tín và không bao giờ đến trường nữa. Mọi người đều tặc lưỡi, quả nhiên kết cục lại thành ra thế này. Bọn họ lờ mờ nhận ra rằng, một khi sự thật về thời gian đã mất đi trở nên rõ ràng thì khó mà đảm bảo bản thân còn có thể giữ được trạng thái cân bằng tâm lý hay không.

Chẳng biết từ lúc nào, bàn tay Masamune vốn đang vẽ cô gái khỏa thân, giờ lại bắt đầu chuyển sang vẽ Mutsumi đứng phía sau cô ta. Mutsumi cầm chiếc khăn nhúng nước ấm lau cơ thể cho cô gái, ánh mắt phảng phất nét u buồn xen lẫn chút khiêu khích, và đôi mắt ấy dường như đang liếc nhìn về phía Masamune.

『Masamune!』

Nghe ai đó gọi tên mình, Masamune giật thót, như bị kéo phăng cái hồn về thực tại. Cậu vội vàng xé rách bức vẽ. Ngay từ dưới nhà, giọng của mẹ cậu là bà Misato đã lớn tiếng vọng lên

『Con lấy xe chở ông đi một chuyến nhé! Cuộc họp của ủy ban phòng chống thiên tai lúc tám giờ chuẩn bị bắt đầu rồi đấy!』

Ngay khi nghe tiếng gọi của mẹ, Masamune vội vò nhàu tờ giấy vừa xé khỏi cuốn sổ tay.

「Con biết rồi, đợi con tí!」

Cậu ném cục giấy vào thùng rác rồi định bước ra khỏi phòng, nhưng thấy vướng vướng thế nào lại quay ngoắt lại, thò tay bới cục giấy từ trong thùng ra. Để phòng trường hợp ai đó phát hiện, cậu xé vụn tờ giấy thành những mẩu nhỏ xíu. Dưới nhà, bà Misato lại giục: 『Masamune ơi?』

Tay vẫn xé thoăn thoắt, miệng cậu gào đáp:

「Đợi con một tí!」

Xuống đến cầu thang, cậu thấy ông Soji đang ngồi ở bậu chỗ cổng vào chờ sẵn ở đó. Dù đã rời khỏi phòng khách, ông vẫn trông như một món đồ trang trí vô hồn chứ không phải một con người. Lần này Masamune lại buột miệng “Đợi cháu tí” như thể đang nói với chính mình, rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Giữa làn không khí lạnh cắt của đêm mùa đông, Masamune mở khóa chiếc xe hạng nhẹ đậu giữa sân. Cậu nhanh chóng trèo lên ngồi vào ghế lái, thuần thục quen tay nổ máy, rồi đẩy mở cửa xe ra gọi ông Soji lúc này cũng vừa lững thững bước ra từ khu vực tiền sảnh: 「Ông lên xe đi ạ.」

Người dân bị phong tỏa ở Mifuse được yêu cầu rằng “không được thay đổi”.

Lý do cốt lõi của quy định này là để phòng hờ cho cái viễn cảnh nếu như một ngày nào đó bọn họ thực sự có thể quay trở về được với thế giới cũ ban đầu, bởi vì khi dòng thời gian bắt đầu chảy lại một cách bình thường, nếu như bản thân mỗi người lại trở nên quá khác biệt so với trước kia, thì biết đâu chừng nó sẽ lại nảy sinh ra thêm một kiểu hệ lụy méo mó khủng khiếp nào đó khác.

Vì thế họ mới bị bắt điền cái thứ gọi là phiếu tự xác nhận, cố tránh việc tính ngày tháng, và cũng hạn chế thay đổi các mối quan hệ xã hội. Toàn bộ mọi thứ đều do tòa thị chính trực tiếp đứng ra chỉ đạo và kiểm soát một cách vô cùng nghiêm ngặt, với mục đích tối thượng là triệt tiêu đi mọi khả năng có thể dẫn đến sự thay đổi của người dân.

Thế nhưng cũng có ý kiến cho rằng như vậy quá bất công. Lý do được đưa ra nhắm vào những đứa trẻ bị ném vào thế giới này khi còn chưa kịp trưởng thành. Do đó, nếu được đánh giá là đã đủ tuổi thành niên, những đứa trẻ ấy sẽ được trao một “đặc quyền của người lớn”. Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết và lớn nhất đi kèm theo đó vẫn là tuyệt đối không được phép tạo ra bất kỳ một sự biến động mang tính bước ngoặt nào đối với các mối quan hệ xã hội cốt lõi, chẳng hạn như việc tự ý kết hôn hay là sinh con.

Dù phòng đời sống công dân không công bố rõ ràng rằng thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng họ vẫn gửi thông báo về trường và tổ chức thảo luận với những học sinh được công nhận là “tương đương người trưởng thành”. Họ dùng cách biểu quyết theo số đông để chọn một đặc quyền trong những việc chỉ người lớn mới được làm, như hút thuốc hay chơi pachinko.

Chiếc xe do Masamune lái đang rẽ ra đường quốc lộ.

「Không thể tin được đặc quyền của người lớn duy nhất mà cháu có chỉ là cái bằng lái xe!」

「...Ở nông thôn mà không có xe thì chả làm ăn gì được.」

「Dù có xe thì cũng có làm được cái gì đâu ông...」

Đèn đỏ của cột đèn giao thông hôm nay trông xỉn màu một cách lạ lùng. Masamune bật xi nhan hơi muộn một chút liền bị xe phía sau bấm còi inh ỏi. Cậu liếc mắt qua gương chiếu hậu để nhìn chiếc xe đó, rồi chợt rùng mình nhận ra cái đứa đang ngồi ở vị trí ghế lái ấy mang một hình hài còn nhỏ tuổi hơn cả cậu, trông vóc dáng có vẻ chỉ cỡ như một học sinh tiểu học. Nếu như đến cả một người mắc kẹt trong hình hài của một đứa con nít như thế mà giờ đây cũng đã được tòa thị chính xét duyệt cấp cho đặc quyền của người lớn, thì thật không dám tưởng tượng nổi ở ngoài thế giới thực kia rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu năm rồi nữa... Masamune luôn cố gạt phăng ý nghĩ ấy đi, vì nếu không cậu sẽ khó giữ nổi đầu óc mình được tỉnh táo.

Thế nhưng riêng ngày hôm nay, cái suy nghĩ đáng sợ mà cậu vẫn luôn tìm mọi cách để lảng tránh ấy lại ngang nhiên xộc thẳng vào tận sâu thẳm bên trong tiềm thức của cậu. Là vì đã gặp cô gái kia sao?

Cô gái bí ẩn ấy đã được nhận đặc quyền gì?

Lối vào hội trường công dân treo tấm biển “hội nghị phòng chống thiên tai tự chủ thành phố Mifuse”.

Đứng xếp hàng ở vị trí khu vực chủ tọa ngay phía trước tấm bảng trắng trong phòng họp là mấy gã nhân viên của tòa thị chính và vài tên công nhân nhà máy thép. Thành phần người dân đến tham dự ở phía dưới thì phần lớn đều chỉ toàn là những người già cả.

「Ờm, họ tên, Tachibana Hitoshi. Tuổi là... ờm, tám mươi? Hay chín mươi nhỉ?」

Mấy ông bà lão khác ngồi ở xung quanh, tay vẫn còn đang bóc quýt dở dang để ăn trong lúc họp, nghe thấy vậy liền đồng loạt bật cười ồ cả lên.

「Này! Ông lẩn thẩn rồi hả? Có bề gì không thế?」

「Thay đổi rõ rành rành luôn này. Bắt lão lại đi!」

Masamune dìu ông mình đến ngồi ở chỗ có thể nhìn rõ bảng trắng, còn mình thì kiếm một ghế trống ở tít phía sau. Senba cũng đang ngồi ở đó.

「Cậu cũng đến à?」

「Ừ, tớ bị gọi đến để bê quýt.」

Trên bảng trắng nguệch ngoạc dòng chữ “Tiến hành tự xác nhận định kỳ”. Đến lượt ông Soji phát biểu, ông cất giọng đều đều, không có lấy một cảm xúc:

「Họ tên, Kikuiri Soji. Tuổi, bảy mươi tư. Không có vợ. Không có sở thích. Bị đau lưng.」

Ai nấy dự họp với thái độ cho có, nhưng trong số đó có một phụ nữ trẻ lại chăm chú nhìn từng người nói, thỉnh thoảng còn cúi xuống ghi chép. Chị ta có vẻ đang mang thai, cạnh đó để một chiếc xe đẩy trẻ con trống trơn. Lần nào đưa ông Soji tới đây, Masamune cũng thấy chị ấy.

「Mọi người chú ý nhé, xét đến tình huống chúng ta sẽ quay lại thế giới ban đầu, nhất định phải cố gắng hết sức để không trở nên khác biệt so với bản thân trước kia...」

Masamune liếc Senba một cái, rồi lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng họp.

Lon cà phê rơi cái “bịch” từ máy bán hàng tự động.

「Masamune, cậu có nghe đài không?」

Ở giữa màn đêm tối nhưng hôm nay bầu trời trông có vẻ sáng hơn mọi ngày. Đứng ở bãi đỗ xe của tòa thị chính, Masamune sờ vào chốt lon cà phê. Móc ngón tay vào cái chốt, cậu thấy đầu ngón tay hơi dính dính.

「Cái chương trình phát thanh đọc bức thư phiền phức đó ấy hả? Tớ cứ nghe là muốn lộn ruột, nên chả nghe.」

「Tớ thì thỉnh thoảng vẫn nghe.」

Senba khẽ nheo mắt, nói nhỏ.

「Lúc gã DJ đọc xong, chẳng phải hắn mở một bài hát thay cho câu trả lời sao? Tớ muốn biết bài đó có ý nghĩa gì, nên cứ nghe đi nghe lại. Nghe mãi nghe riết rồi... tớ lại muốn làm DJ.」

Masamune dễ dàng nhớ lại bài hát phát trên đài khi đó. Lý do nó cứ mắc kẹt trong lòng cậu là vì tên bài hát là “Đêm Thần Linh Giáng Trần”.

「Tớ cứ tưởng cậu không hợp với mấy công việc xuất hiện trước công chúng.」

「Ừ. Nếu thế giới không thành ra thế này, chắc tớ chẳng bao giờ mơ tới cái ý nghĩ đó... Nhưng trên phiếu tự xác nhận, tớ vẫn ghi là “tương lai muốn làm ở nhà máy thép Mifuse mới” thôi.」

Giọng Senba cao, dáng lại mảnh khảnh như con gái, nhưng Masamune lại thấy cậu ấy rất ra dáng đàn ông. So với lũ bạn cùng lớp, Senba có vẻ trưởng thành hơn. Hơn nữa, cảm giác cậu ấy có nét gì đó giống với bố cậu, Akimune.

Đúng lúc đó vang lên tiếng lộc cộc của bánh xe, người phụ nữ mang thai ban nãy từ lối vào tòa thị chính bước ra. Chị ta đẩy chiếc xe nôi trống, dưới giá để đồ của xe là một chiếc khăn choàng. Chị không nhìn ai, chỉ cúi gằm mặt nhìn xuống đất rồi cứ thế bước đi.

「Đó là vợ của anh Yamazaki... Chị ấy vốn đang rất hạnh phúc vì cuối cùng cũng có em bé, vậy mà chưa kịp sinh thì mọi chuyện lại thành ra thế này... Em bé vẫn còn nằm trong bụng.」

Người phụ nữ ấy nhiều năm không có con. Ở vùng quê vốn dĩ luôn đặt nặng cái tư tưởng phải sinh con để nối dõi tông đường, nên chị ta luôn bị người nhà chì chiết gay gắt, thậm chí mẹ chồng còn thường xuyên đem chuyện đó ra để than vãn xỉa xói với hàng xóm láng giềng xung quanh, đến mức ngay cả đám trẻ con như bọn Senba đôi lúc cũng nghe loáng thoáng được. Sau đó chị cuối cùng cũng mang thai, hẳn đã mong ngóng khoảnh khắc sinh nở biết bao... vậy mà dòng chảy thời gian lại đột ngột dừng lại.

Trong suốt những năm tháng đằng đẵng kéo dài đến mức người ta bị cấm đoán cả việc tính đếm thời gian, thứ duy nhất mà chị ta có thể tuyệt vọng bấu víu vào chỉ là nhịp đập của cái sinh linh đáng lý ra giờ này đã phải được chào đời thay vì cứ mãi nằm nghẹn lại ở trong bụng...

「Chỉ cần rời khỏi đây, nhất định sẽ gặp được đứa bé thôi.」

Masamune vô thức buột miệng nói ra. Cậu có cảm giác nếu không thốt thành lời, tâm trí của cậu sẽ gào lên mất. Dù chẳng biết rốt cuộc có thể rời khỏi nơi này hay không, nhưng nếu không bám lấy niềm tin ấy thì cậu chẳng thể sống tiếp. Senba cũng khẽ gật đầu, đáp “ừ” một tiếng.

Masamune ngước nhìn lên, bóng đen sừng sững của nhà máy thép như in hằn giữa màn đêm.

Cô gái ấy bị nhốt trong đó. Chẳng ai gọi tên cô, cô đi vệ sinh vào cái bô, và chỉ vào những ngày cố định mới có người giúp tắm rửa.

Tuy những người khác cũng không thể rời khỏi Mifuse... nhưng cô gái ấy lại còn bị ép vào một góc tù túng hơn nữa. Vậy mà...

「Sao cô ta lại có thể cười tươi đến thế?」

「Cậu nói gì cơ?」

「À, không có gì.」

Sagami Mutsumi tự nhận mình là “người sói”.

Trong câu chuyện “Chú bé chăn cừu”, thằng bé chăn cừu gào lên lời nói dối “sói đến rồi” giữa ngôi làng nhỏ, rồi cười sằng sặc khi thấy người lớn cuống cuồng chạy ngược chạy xuôi. Nhưng lời nói dối nào rồi cũng sẽ có lúc bị lật tẩy. Rồi tới khi chẳng còn ai tin thằng bé nữa thì con sói thật sự đã xuất hiện. Thằng bé lại gào “sói đến rồi”, nhưng chẳng có ai tới cứu.

Và rồi nó bị sói cắn chết...

「...」

Masamune bỗng thấy đầu óc quay cuồng. Cậu bất giác hình dung cảnh cô gái kia ngoạm phập vào chiếc cổ thon nhỏ của Mutsumi.

Làn da của Mutsumi ở trong trí tưởng tượng của cậu lúc này trông còn trắng bệch và nhợt nhạt hơn cả cô gái hoang dã ấy, rồi bất thình lình những tia máu đỏ tươi tanh tưởi cứ thế xịt túa ra bắn tung tóe hệt như những cánh hoa tàn rụng rơi lả tả...

Đưa ông Soji về nhà xong, Masamune thấy người mệt rã rời.

Chẳng còn tâm trí để tắm rửa, cậu lững thững bước qua cánh cửa fusuma đang mở rồi chui tọt vào căn phòng tối của mình, tay với lấy chiếc radio mà không buồn bật đèn. Cậu khẽ vặn núm đài, định bụng muốn xem thử cái chương trình phát thanh kia hiện tại có đang được phát hay không, thế nhưng chiếc radio rốt cuộc cũng chỉ lặp đi lặp lại một thứ nhạc nền đều đều và tẻ nhạt đến mức buồn ngủ.

Từ ngày thế giới trở nên như vậy, ti vi và radio chẳng còn phát chương trình mới nữa.

Chỉ vài chương trình cũ mèm cứ bị phát đi phát lại. Như bộ phim hình sự ông nội hay xem, gần như chỉ lặp đúng một tập. Buồn cười ở chỗ tập đó lại hết ngay trước khi thân phận hung thủ bị tiết lộ, nên đến tận bây giờ vẫn chẳng ai biết hung thủ là ai.

Quảng cáo cũng y như thế. Những món hàng quen đến mức chẳng còn chút cảm giác mới mẻ nào vẫn cứ liên tục được chào hàng, được giới thiệu như thể vừa mới ra mắt.

Dĩ nhiên việc cứ phải xem đi xem lại mãi những thứ như thế thì thật sự rất chán ngắt, ngán đến tận cổ... vậy mà rốt cuộc tất cả mọi người vẫn cứ ngồi dán mắt vào màn hình để xem một cách vô cùng chăm chú như thể chẳng hề có bất cứ một chuyện gì bất thường đang xảy ra cả. Chẳng hiểu sao nội dung của chúng cũng không đọng lại bao nhiêu trong trí nhớ. Rõ ràng là có nhớ, nhưng chi tiết lại không hiện lên rõ rệt, cứ như trong đầu lúc nào cũng bị phủ một lớp sương mù mỏng vậy.

Masamune vớ đại cuốn tạp chí truyện tranh nằm lăn lóc trên sàn, rồi ngả lưng xuống giường. Cậu đang đọc một bộ truyện action dài kỳ. Cốt truyện mãi chẳng chịu tiến triển, nhưng cậu vẫn mặc kệ và chấp nhận. Ngày trước cậu từng háo hức chờ từng tập mới, vậy mà giờ lại càng lúc càng thấy có ra sao cũng được.

Nói thẳng ra thì, mọi thứ đều trở nên mờ mịt.

Đúng lúc đó, cậu nghe tiếng động cơ xe máy, chắc là chú Tokimune tới.

Masamune bỗng nhiên nhớ lại cái ngày mà âm thanh của tiếng động cơ ấy từ từ nhỏ dần rồi xa khuất hẳn. Giữa một thực tại mà mọi thứ đều đang trở nên mờ mịt, thì riêng cái đoạn ký ức tàn nhẫn ấy cậu lại nhớ lại một cách vô cùng rõ nét đến mức ám ảnh. Khi đó, bố cậu, ông Akimune, cũng giống hệt cậu bây giờ, nằm dài trên chiếc giường này đọc tạp chí truyện tranh.

「Bí ẩn triết học Energeia á? Hài hước thật!」

Hồi trước ông Akimune từng học một trường đại học tư thục nhỏ ở địa phương. Với người dân Mifuse, học vấn ở mức đó được coi là hiếm. Nghe nói hồi ấy ông có tìm hiểu sơ sơ về triết học dù không học chuyên, nhưng xem ra mớ lý thuyết ấy chẳng giúp gì cho cuộc sống hiện tại.

「Energeia là hành vi vốn có của con người. Điểm bắt đầu và kết thúc không lệch nhau, hành động và mục đích là một, chỉ sống cho hiện tại... Nhưng hành động của nhân vật chính này thực ra lại rất đậm tính Kinesis. Bởi vì...」

Mỗi lần bố trở nên lắm lời thường là dấu hiệu trong lòng ông đang có tâm sự khó nói. Masamune biết rất rõ điều đó nên lập tức cất lên một chất giọng đầy vẻ trách móc để chặn ngang lại:

「Bố lại tự ý cúp ca nghỉ làm mà chẳng có lý do gì chính đáng đúng không ạ?」

「Chú Tokimune còn cất công đến tận nơi đón, bố định nghỉ tới bao giờ nữa thế?」

「Đằng nào cũng chẳng có việc gì để làm, bố chán ngấy cái cảnh phải giả vờ làm việc rồi.」

「Nhưng bố đâu thể trốn tránh mãi được?」

Nghe Masamune trách gay gắt, ông Akimune cười khổ.

「Bố trốn từ lâu rồi. Bố bỏ dở đại học. Bố cũng trốn khỏi mẹ con... vậy mà bà ấy vẫn lặn lội bám theo tới tận Mifuse, rồi sinh ra con đó thôi.」

「Bố nói nghe phũ phàng quá đấy.」

「Bố không hề hối hận. Ở bên mẹ con rất thoải mái, mà con cũng là một đứa trẻ thú vị. Nhưng mà...」

Ông Akimune vươn tay lên phía bóng đèn huỳnh quang trên trần, như thể muốn với lấy thứ gì đó.

「Không thể nữa rồi. Từ nay về sau, chẳng còn chỗ nào để trốn chạy nữa...」

「Hử? Cái ông Sagami đó chẳng phải đã nói, chỉ cần cơn giận của Cỗ máy thần thánh nguôi đi thì thế giới này có khi sẽ trở lại như cũ sao?」

Nhưng ông Akimune không đáp. Ông cứ nằm im, rồi khẽ kéo rèm cửa hé ra một chút.

Masamune nhìn nghiêng gương mặt của bố, trong lòng bỗng dâng lên một tia bất an.

Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng như những gì ông Akimune đã nói, bọn họ bây giờ làm gì còn có cái đường nào để mà trốn thoát được khỏi cái nơi này được nữa cơ chứ, cho nên Masamune ít nhiều vẫn có thể tự an ủi bản thân mình rằng bố cậu chắc chắn sẽ không sao và cũng chẳng thể biến mất đi đâu được.

Thế nhưng, sau cái hôm hiếm hoi đi làm ca đêm ấy, ông Akimune đã không bao giờ trở về nữa...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!