Cảnh báo: Chương này có một vài đoạn chứa nội dung nhạy cảm
Sáng hôm sau, ở trường xảy ra chuyện.
Sonobe không mang đôi giày đi trong nhà.
Từ sớm, Sonobe đã ngồi trong lớp với tư thế che kín hai chân, nên ban đầu ngoài Masamune ra thì chẳng ai chú ý đến cô. Nhưng khi Hara, người được coi là có tiếng nói nhất trong đám con gái, bỗng làm ầm lên:
「Hả! Sonobe, chân cậu làm sao thế?」
Thì ngay lập tức mọi ánh nhìn lập tức dồn xuống phía chân Sonobe. Lớp tất trắng dưới lòng bàn chân cô nàng bám đầy bụi, trông bẩn thỉu nhếch nhác.
Thầy giáo bước vào đúng lúc cả lớp vẫn còn đang nháo nhào, liền nhanh chóng bắt đầu dò hỏi Sonobe để cố gắng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sonobe ấp úng, nói lí nhí chẳng rõ, nhưng nhìn Hara và Yasumi thay nhau hét lên 「Quá đáng thật đấy」, 「Đứa nào bày trò này cơ chứ」, cả lớp lờ mờ hiểu ra rằng giày của Sonobe đã bị ai đó lấy mất. Mutsumi cũng giống các bạn nữ khác, tỏ vẻ lo lắng và hỏi han:
「Sonobe, cậu không sao chứ?」 rồi nhẹ nhàng vuốt lưng cô bạn.
「Thế này chẳng phải là bắt nạt sao?」
Sasakura oang oang nói thẳng điều mà ai cũng ngầm hiểu, đúng là một đứa kỳ lạ.
Nghe Sasakura nói vậy, Sonobe ôm mặt rồi bật khóc nức nở.
Thấy cô nàng khóc, đám con gái trong lớp lập tức nhao nhao chửi rủa, nào là 「Rốt cuộc đứa nào làm vậy? Ác ôn thật」rồi là「Lén lút như tiểu nhân không thấy mình đê tiện à」lại còn「Tuyệt đối không tha thứ」...
Mutsumi vẫn đặt tay trên lưng Sonobe, thế nhưng ở trong mắt của Masamune, hành động của bàn tay ấy thực chất chỉ là một kiểu cọ xát vật lý vô cùng hời hợt, hoàn toàn không hề mang theo bất cứ một cảm xúc an ủi thật lòng nào cả.
Đến giờ nghỉ trưa, Masamune cùng đám Sasakura kéo nhau ra phía sau khu phòng học, chuẩn bị chơi trò ngất xỉu như thường lệ. Nhưng nói thật, cậu chẳng có tâm trạng nào để chơi.
「Ngon! An toàn rồi, thầy đã đi chỗ khác. Masamune chơi luôn không?」
Sasakura ôm chặt Masamune từ phía sau. Masamune vẫn không hứng thú, chỉ hờ hững khoanh chéo hai tay trước ngực. Đúng lúc đó, Sasakura nhếch môi cười đểu, đổi sang giọng dẹo dẹo gọi 「Masamune~」 rồi bắt đầu bóp ngực cậu.
Masamune gắt: 「Dừng lại coi」và cố vùng ra khỏi Sasakura.
「Này Sasakura, bớt động dục với thằng Masamune đi.」
「Nhưng nhìn từ phía sau, Masamune giống con gái thật mà?」
「Cậu mới là thằng mập hơn, ngực cũng to hơn kìa!」
Bị Masamune lên tiếng bật lại, Sasakura liền tự lấy tay vò ngực của chính mình, vừa uốn éo rên rỉ gượng gạo vừa cợt nhả:「Ối! Gợi cảm quá đi~」 Nitta và Senba cười phá lên ha hả, Masamune cũng bất giác cười theo. Nhưng khi vô tình ngẩng lên, nụ cười trên môi cậu chợt cứng lại.
Sagami Mutsumi đang đứng trên nóc trường, hơn nữa tay còn túm lấy gấu váy của chính mình.
Masamune giật thót, vội quay ngoắt sang chỗ khác.
「Masamune, cậu sao thế?」
「À... không có gì. Lát nữa tớ chơi sau. Mấy cậu cứ chơi trước đi.」
「Được! Vậy bọn này chơi trước nhé~」
Thấy cả bọn đã xúm lại bắt đầu chơi trò ngất xỉu, Masamune mới lén ngước lên lần nữa. Mutsumi cũng như đã xác nhận được chỉ có mỗi Masamune đang nhìn, rồi... cô khẽ kéo gấu váy lên cao.
「Ư...」
Masamune có cảm giác như thể toàn bộ lượng máu trong cơ thể mình không hề dồn hết xuống nửa thân dưới theo bản năng thông thường của nam giới, mà ngược lại, tất cả đang sùng sục chạy rần rần và bốc thẳng lên tận trên não.
Cậu chẳng thấy sung sướng gì khi nhìn thấy quần lót của con gái, trái lại còn bốc lên một cảm giác khó chịu tột độ, một mớ rối ren trộn lẫn cảm giác xấu hổ, không cam tâm và giận dữ. Không kịp nghĩ, Masamune lao thẳng về phía khu phòng học.
「Này, cậu đi đâu đấy?」
「Đi có việc chút thôi!」
「Việc chút là đi đâu cơ?」
Vừa tới khu vực lối vào của tòa nhà, Masamune đã hấp tấp tháo giày ra, quăng đại ở đó, rồi sải những bước chân vội vã chạy thục mạng như một kẻ điên dọc theo hành lang, phi thẳng lên khu vực cầu thang thoát hiểm dẫn lên trên sân thượng.
Cánh cửa lên sân thượng vốn bị khóa kín từ lâu, nhưng dạo gần đây lại cứ để mở.
Masamune loạng choạng xông lên sân thượng, giữa chừng còn luống cuống đá văng cả một cọc tiêu chóp nón. Cậu ngẩng phắt lên với thái độ đầy khó chịu... nhưng chẳng thấy bóng Sagami Mutsumi đâu.
Cảm thấy vô cùng hụt hẫng vì không tìm thấy mục tiêu, Masamune bèn lững thững bước đi tới, định bụng sẽ dựng lại cái cọc tiêu chóp nón vẫn đang nằm lăn lóc ở dưới mặt đất. Chợt cậu phát hiện một thứ nằm dưới chân tháp nước, đó là một đôi giày đi trong nhà cỡ nhỏ.
「Ưm...」
Masamune căng thẳng nuốt nước bọt. Người duy nhất ngày nào cũng thường xuyên lên cái sân thượng vô cùng tẻ nhạt này, vốn dĩ chỉ có một mình Mutsumi thôi. Nói cách khác, thủ phạm thực sự đã lấy cắp đôi giày của Sonobe không ai khác chính là...
Cậu rón rén bước tới, nhặt đôi giày lên. Nhưng vừa nhìn rõ bên trong, cậu giật nảy buông tay ra và đôi giày rơi xuống, nảy lên một cái rồi nằm yên đó mà không lăn đi. Ở mép trong của chiếc giày có ghi tên:
『Sagami Mutsumi』
「Sagami... Mutsumi!」
Đôi giày này là của Mutsumi. Nhưng người bị mất giày lẽ ra phải là Sonobe mới đúng.
「...Đồ biến thái.」
Một giọng nói trong veo bất chợt vang lên làm vai Masamune giật thót.
Cậu quay lại và thấy Mutsumi đang đứng đó. Biểu cảm của cô lúc này không phải nụ cười giả tạo vẫn thấy trong lớp. Đôi mắt cô toát ra một luồng khí lạnh lẽo mà chỉ Masamune mới hiểu.
「Trả tớ cái đó.」
「À... ờ.」
Masamune nhặt chiếc giày lên, ném nhẹ về phía chân Mutsumi. Mutsumi đón lấy, rồi cởi chiếc giày mình đang đi. Cô chỉ dùng ngón tay hất khẽ, chiếc giày liền tuột khỏi chân, lăn lóc trên sàn.
「May quá. Đôi này hơi rộng, đi khó ghê... Cậu nhặt được ở đâu vậy?」
「Hử?」
「Tớ nói đôi giày kia kìa.」
Rõ ràng đây là lần đầu tiên Masamune có cơ hội được nói chuyện một cách đàng hoàng với Mutsumi, vậy mà rốt cuộc cậu lại chỉ có thể chật vật nặn ra được vỏn vẹn mấy tiếng “À” với “Hử”, sự bế tắc ấy khiến cậu bất giác phải tự ti cúi gằm mặt xuống. Ngay sau đó, cậu lại giật mình thêm lần nữa.
Trên chiếc giày Mutsumi vừa cởi, cái tên viết ở mép trong lại là “Sonobe Yuko”.
「...Thế này là sao?」
「Sonobe trộm giày của tớ.」
「Cái gì? Giày bị lấy trộm... là giày của cậu à?」
Sonobe là thủ phạm, còn Mutsumi mới là người bị hại? Vậy sao Mutsumi lại đi giày của Sonobe? Vì sao Sonobe lại khóc trong lớp?
Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu Masamune, nhưng cậu không sao thốt ra thành lời. Mutsumi nhặt đôi giày của mình lên, gõ gõ mũi giày xuống sàn rồi xỏ vào.
「Cũng giống cái trò ngất xỉu của các cậu thôi, tất cả chỉ là do buồn chán thôi.」
Masamune càng nghe càng khó hiểu. Mutsumi nở một nụ cười tinh quái về phía cậu, rồi hỏi:
「Mà này, cậu có muốn xem... một thứ có thể xoá tan sự nhàm chán không?」
*
Masamune và Mutsumi có chiều cao xấp xỉ nhau.
Thế nhưng Mutsumi bước nhanh thoăn thoắt, chẳng hề giảm nhịp hay nhường ai, khiến Masamune phải cố lắm mới theo kịp. Mutsumi đi thẳng một mạch về hướng khu trung tâm Mifuse. Gọi là "trung tâm" cho oai vậy thôi, chứ thực chất nó không phải là khu vực sầm uất quanh nhà ga, cũng chẳng có lấy được mấy cửa hàng hay quán xá nhộn nhịp, đơn giản chỉ là người dân ở đây đã quen miệng gọi như thế mà thôi. Nơi ấy chính là chỗ nhà máy thép tọa lạc. Dù cho người ta có muốn đi đâu đi chăng nữa, thì Mifuse vốn dĩ vẫn luôn là một thị trấn được dựng nên và vận hành bằng cách xoay quanh nhà máy thép như một cái trục cốt lõi rồi.
Đi ngang qua một cây cầu nhỏ với độ dốc vắt ngang qua dòng nước cũng không quá cao, lượng người qua lại trên đường lúc này bắt đầu trở nên thưa thớt dần. Đến lúc này Masamune mới thử mở miệng hỏi Mutsumi:
「Cậu đang đi đâu thế?」
「Cậu đoán xem?」
Mutsumi bật cười khoái chí. Nụ cười của cô ta lúc này trông khác hẳn với nụ cười nhạt trên sân thượng hay ở trong lớp học ban nãy, nó tà mị đến mức khiến cho người nhìn phải bất giác nảy sinh một thứ cảm giác bất an rờn rợn ở trong lòng.
Masamune biết thừa mình đang bị trêu rồi, vậy mà vì sao cậu vẫn lặng lẽ bước theo? Rốt cuộc cậu đang chờ đợi điều gì? Chính Masamune cũng không tự gọi tên được nó, chỉ biết rằng cậu chẳng thể lựa chọn “không đi”.
Rõ ràng Masamune cực kỳ ghét Sagami Mutsumi, thế nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện mình được cô “lựa chọn”, hai má cậu vẫn tự dưng nóng lên, ửng đỏ, dù chẳng có chút ánh chiều tà nào rọi tới.
Họ qua cầu, đi thêm một đoạn thì gặp một con đường lớn, mỗi chiều có hai làn xe dù đây không phải đường quốc lộ. Quanh đó lác đác vài mái nhà dân, nhưng công trình nổi bật nhất lại là một quán ăn vặt nhỏ với mấy chiếc máy bán đồ tự động, tấm biển hiệu đã gỉ sét. Khách quen của cái quán này chủ yếu là cánh tài xế xe tải chuyên chở hàng hóa cho nhà máy thép. Bọn họ thường xuyên ghé vào đây để lót dạ qua quýt và tranh thủ nghỉ chân đôi chút. Trong quán còn đặt máy chơi game nên sau giờ tan tầm, nơi này cũng thành tụ điểm của bọn học sinh cấp hai, cấp ba.
Masamune rất thích món sandwich nướng trong máy bán đồ tự động ở quán. Miếng bánh mì nướng bọc giấy bạc, kẹp một lớp giăm bông và phô mai mỏng dính. Trước đây, ông Akimune hay mua mang về sau giờ làm.
「...」
Vừa nghĩ đến ông Akimune, đôi chân Masamune đang lâng lâng vì tò mò và háo hức bỗng trở nên nặng trĩu.
Cậu nhớ lại vụ tai nạn ở nhà máy thép. Dù mới xảy ra vào mùa đông năm nay, cậu lại có cảm giác nó như một sự cố ở tận đâu đó xa xôi lắm.
Cái ngày nhà máy thép phát nổ...
Đêm muộn hôm ấy, ông Akimune về nhà. Nghe tiếng nước xả, Masamune đi xuống lầu, thấy bố mình không bật đèn mà cúi gằm mặt vào bồn rửa tay, để mặc vòi nước chảy không ngừng lên đầu. Ánh mắt của ông đờ đẫn và trống rỗng, tiêu cự dường như hoàn toàn mất tập trung và chẳng hề thực sự đang nhìn vào bất cứ một thứ gì cụ thể ở trước mắt.
「...Có chuyện gì vậy bố?」
「Không... Bố chỉ thấy, bẩn quá... bị bẩn rồi...」
Nếu lúc đó bố ở trong nhà máy thép vừa phát nổ thì bị bẩn cũng là đương nhiên. Thế nhưng có lẽ vì không bật đèn, nên trong bóng tối, da và quần áo của bố trông vẫn tương đối sạch sẽ.
「Bố, bố có bị cuốn vào cái... vụ nổ ban nãy không?」
「Bố cũng không rõ nữa... Nhưng chắc là có đấy.」
Ông Akimune để mặc nước chảy mà đáp lời cậu con trai. Tuy Masamune muốn hỏi tiếp cho ra nhẽ, nhưng rồi lại thấy chẳng cần thiết nữa. Hay đúng hơn, Masamune có cảm giác rằng “Dù có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng thay đổi được gì cả”. Không chỉ Masamune, mà cả người dân Mifuse đều mang chung cái suy nghĩ ấy. Dù vụ nổ lớn đến vậy, cũng chẳng có xáo trộn đáng kể nào, buổi đêm ở vùng quê này vẫn im phăng phắc như cũ.
Cả thị trấn Mifuse cứ thế lặng lẽ trượt khỏi quỹ đạo bình thường.
Đầu tiên là điện thoại không liên lạc được. Nói chính xác thì là không thể gọi ra ngoài Mifuse. Thêm nữa, đường hầm xuyên núi bị sạt lở khiến đất đá lấp kín phần đường ray nên tàu hỏa cũng không thể chạy tới. Ngay cả việc thử tìm cách di chuyển bằng đường biển xuất phát từ khu vực bến cảng cũng bị sự thay đổi dị thường của những dòng hải lưu hung hãn chặn lại một cách vô cùng khó hiểu, khiến cho toàn bộ tàu thuyền đều đành bất lực không thể nào ra khơi được
Trước tình hình ấy, ngài thị trưởng triệu tập một cuộc họp phòng chống thiên tai. Một tuần sau, toàn bộ dân Mifuse được tập hợp tại bãi đậu xe của tòa thị chính.
「Ờm, về sự cố lần này...」
Ngài thị trưởng cầm loa phóng thanh, giải thích tình hình cho đám đông tụ tập. Vì trường chỉ học nửa buổi, Masamune và đám Sasakura cũng có mặt.
Bên cạnh thị trưởng là vài nhân viên mặc đồng phục nhà máy thép. Những người này hẳn là cán bộ cấp cao, thế nhưng chẳng hiểu sao một nhân viên quèn như ông Akimune cũng đứng trong hàng ngũ ấy.
「Về sự việc lần này, xin trân trọng kính mời anh Sagami Mamoru, hiện đang là nhân viên của Công ty Thép Mifuse Mới, đồng thời cũng chính là người trực tiếp nối nghiệp trông coi ngôi đền Mifuse gia truyền lên bục phát biểu ý kiến.」
「Lão già của Sagami Mutsumi đấy à?」
Sasakura ghé sát tai Masamune thì thầm, Masamune chỉ đáp: 「Chịu.」
Người đàn ông được giới thiệu là Sagami Mamoru có dáng cao gầy, trông cũng chỉ như một nhân viên bình thường giống ông Akimune. Ông ta khẽ cất lên một chất giọng run rẩy lanh lảnh, pha trộn lẫn lộn giữa sự căng thẳng tột độ và một nỗi hưng phấn kỳ lạ, quay sang nói với ông Akimune:
「Anh Akimune, tôi lên phát biểu nhé?」
Ông Akimune nở một nụ cười như có chút cô độc, đáp: 「Ừ, trông cậy vào cậu.」
Sagami cầm loa, bước lên bục phát biểu được dựng tạm ở bãi đỗ xe.
「Cảm... cảm ơn ngài thị trưởng đã giới thiệu...」
Ông ta vừa mở lời, nhưng chiếc loa bị nhiễu nặng, rít lên chói tai đến mức mấy đứa trẻ con phải bịt tai lại.
「A, ờm... Thưa người dân Mifuse, kể từ thời kỳ cách mạng công nghiệp, chúng ta đã sinh tồn nhờ vào quặng sắt khai thác từ ngọn núi Kanzari...」
Lúc khởi đầu, giọng Sagami run run, nghe bất an, nhưng chẳng ai chế giễu hay tỏ vẻ sốt ruột. Mọi ánh mắt đều dồn vào Sagami, chờ những lời tiếp theo, chờ xem ông ta có thể đưa ra lời giải cho những khúc mắc trong lòng họ hay không. Bị vô số ánh nhìn chăm chú bao quanh, mắt Sagami dần sáng lên, giọng nói cũng dần chắc và tự tin hơn.
「Thế nhưng, thứ mà đền Mifuse thờ phụng, chính là bản thân ngọn núi này. Có thể nói rằng bấy lâu nay, toàn bộ người dân Mifuse chúng ta vẫn luôn không ngừng đào bới và xâm phạm một cách báng bổ vào thân thể của thần linh...Đúng vậy! Sự cố lần này...」
Sagami hoàn toàn nhập tâm, lỗ mũi phập phồng, dõng dạc tuyên bố:
「Chính là sự trừng phạt của thần linh!」
Đám đông cứng họng. Xung quanh chìm vào một sự im lặng rờn rợn, nhưng ngay lập tức, có người phá vỡ bầu không khí ấy:
「Ông... Ông nói trừng phạt là có ý gì hả!」
Sau tiếng gào của một người đàn ông trung niên, những người khác cũng nhao nhao:
「Thật nực cười. Lão ta bị ấm đầu à?」
「Cậu không biết à? Thằng con một nhà Sagami từ xưa đã nổi tiếng là kẻ lập dị rồi...」
Lúc này, Sagami trợn trừng mắt, gầm lên với giọng còn lớn hơn:
「Lũ ngu ngốc u mê các người vẫn chưa chịu tỉnh ngộ ra phải không!」
Sự hung hăng khác thường của ông ta khiến tất cả lại một lần nữa nghẹn lời. Trút bỏ vẻ run rẩy ban đầu, Sagami diễn thuyết rành rọt:
「Cái nhà máy thép mà các người đang thấy hiện tại, đã không còn như trước nữa rồi. Sau vụ nổ mấy hôm trước, nhà máy đã biến đổi. Nó đã trở thành cỗ máy của thần linh, tức là Cỗ máy thần thánh!」
Đám đông xôn xao bàn tán. Masamune đưa mắt cầu cứu về phía ông Akimune. Người đàn ông vốn luôn ung dung tự tại, giờ gương mặt lại trống rỗng, không có lấy một biểu cảm gì trên mặt.
Đứng giữa trung tâm thu hút trọn vẹn mọi ánh nhìn sững sờ của đám đông, Sagami trông giống hệt như một kẻ đang phát điên mê dại, gân cổ gào lên:
「Chúng ta đã bị cỗ máy thần thánh giam cầm tại mảnh đất Mifuse này!」
Sagami Mamoru là người kế thừa đền Mifuse. Ở nhà máy thép, ông ta cũng chỉ là một nhân viên quèn, nhưng tình trạng của Mifuse lúc này tuyệt đối không thể giải thích bằng lẽ thường, nên người ta bắt đầu đặt niềm tin vào ông ta. Nói đúng hơn, thay vì tin rằng ông ta “hiểu rõ nhất hiện tượng dị thường”, họ tin ông ta vì ông ta có thể “vẽ ra một lý do” cho những hiện tượng ấy. Thực trạng trớ trêu ấy vẫn ngang nhiên diễn ra mặc cho cái sự thật rằng ngôi đền mà ông ta được thừa kế vốn dĩ nhỏ bé và nghèo nàn đến mức, một vị chủ tế mang tiếng đứng đầu như ông ta rốt cuộc vẫn phải nai lưng đi làm thêm ở nhà máy thép thì mới có thể kiếm đủ tiền để trang trải cuộc sống.
Theo lời Sagami, không phải bọn họ bị ném sang một thế giới khác như trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, cũng chẳng phải đang sống lặp lại một ngày y hệt nhau. Chỉ vì cứ mải miết đục khoét thân thể của thần linh nên mới bị thiên khiển, bị giam cầm trong Mifuse. Chỉ cần thần linh nguôi giận, họ sẽ có thể trở về thế giới vốn có.
Cũng có người mỉa mai, rằng nếu đúng theo lý thuyết ấy thì vì sao một chủ tế như Sagami lại đi làm ở nhà máy thép cơ chứ? Nhưng Sagami chẳng buồn để tâm, ông ta tuyên bố mình sẽ làm giám đốc nhà máy thép, nơi giờ đã biến thành cỗ máy thần thánh, và sẽ dùng thân phận chủ tế để bảo vệ nhà máy. Và trên thực tế, ông ta đã thật sự trở thành giám đốc.
Nhờ được Sagami ưu ái, ông Akimune được cất nhắc làm cánh tay phải của ông ta. Cái con người mang tên Sagami ấy vốn dĩ luôn có một cách ăn nói rất riêng biệt và kỳ quặc, lại cộng thêm cái tính cách hoàn toàn không hề biết quan sát sắc mặt của người khác hay nắm bắt tình hình xung quanh. Trước khi Mifuse bị phong tỏa, ông ta vốn đã lạc lõng trong tập thể và bị đồng nghiệp coi như một kẻ ngớ ngẩn. Khi đó, người duy nhất đối xử bình đẳng với ông ta, chỉ có mỗi ông Akimune.
Từ khi Sagami nắm quyền ở nhà máy thép, địa vị của ông Akimune cũng theo đó mà tăng lên, nhưng dường như ông chẳng vui vẻ gì, thậm chí còn hay xin nghỉ làm. Và rồi...
「Đến nơi rồi.」
Giọng Mutsumi cắt phăng dòng suy nghĩ của Masamune.
Cậu vội ngẩng đầu lên rồi ngay lập tức cứng họng. Nơi họ vừa dừng lại chính là nhà máy thép. Nếu đứng nhìn từ đằng xa, nó trông giống như một khối kiến trúc khổng lồ sừng sững khi lấy ngọn núi quặng sắt làm phần nền phía sau, thế nhưng chỉ khi bước đến thật gần thì người ta mới có thể nhìn thấy rõ những mảng gỉ sét đỏ quạch đang bám chằng chịt ở khắp mọi nơi. Nó quá đồ sộ nên khó mà thu vào mắt toàn cảnh, lại còn toát ra một bầu không khí rờn rợn. Hóa ra nãy giờ Mutsumi không hề nhắm tới một điểm nào đó gần nhà máy, mà đích đến chính là bản thân cái nhà máy này.
「Này, không sao chứ? Vào chỗ thế này người lớn mắng cho đấy...」
「Cậu ngốc thật đấy.」
Mặc kệ vẻ bối rối của Masamune, Mutsumi cứ thế vòng ra lối cửa sau, nơi có vẻ chỉ dành cho xe cộ ra vào. Toàn bộ lối đi chỗ đó vốn dĩ đã bị chắn ngang bởi một hệ thống hàng rào sắt vô cùng kiên cố, thế nhưng cái cửa nhỏ nằm ở ngay phía bên cạnh lại hoàn toàn không hề được khóa lại, cho nên cô nàng có thể dễ dàng lẻn bước đi vào bên trong.
「Này!」
Masamune gọi với theo, nhưng cô chẳng hề dừng lại.
「Chết tiệt! Mình ngốc ở chỗ nào cơ chứ?」
Ý nghĩ quay đầu trở về nhà thoáng lóe lên trong đầu Masamune, nhưng rốt cuộc cậu không làm vậy. Nếu cậu cứ hỏi những câu ngu ngốc, hay tỏ ra hèn nhát, Mutsumi sẽ thất vọng về cậu. Đó là điều duy nhất cậu tuyệt đối không muốn trải qua.
Thứ có thể thổi bay sạch sự nhàm chán đang chờ cậu ở phía trước.
Vừa bước vào khuôn viên nhà máy, cậu thấy vài gã công nhân lảng vảng quanh đó. Nhưng họ chẳng giống đang làm việc, chỉ đứng hút thuốc hoặc ngồi ngẩn người ở đó. Đám công nhân ấy dường như cũng chẳng bận tâm đến sự xuất hiện của hai đứa trẻ con, còn Mutsumi thì cứ bước sâu thêm vào phía trong.
Khu vực quanh lò cao khói bốc nghi ngút, khi vận hành liên tục phát ra những tiếng ầm ầm chói tai. Nhìn xa thì ai cũng tưởng đó là khói bốc từ ống khói của nhà máy, nhưng thực tế lại không phải. Làn khói ấy không ngừng bốc lên mịt mù từ tận dưới mặt sàn hoặc rỉ ra từ các khe nứt trên bức tường, trông giống hệt như cảnh tượng hơi nóng đang ngùn ngụt bốc lên từ một nồi nước sôi vậy.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, nơi này lại thiếu vắng một thứ cực kỳ quan trọng, thứ có lẽ gọi là sức sống? Xét về địa thế, phía sau nhà máy rõ ràng là những mảng đồi núi xanh rì, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy lấy một tiếng chim hay côn trùng nào.
Mutsumi đi thẳng về phía một trong những lò cao khổng lồ nằm sâu tít trong xưởng. Chỉ riêng lò cao này là không hoạt động, nằm im lìm sau một lớp hàng rào lưới thép. Mutsumi chẳng hề ngần ngại, trèo qua hàng rào, bước vào rồi mở cửa. Cánh cửa như đã gỉ, phát ra tiếng cọt kẹt khiến người ta cảm thấy gai người.
Hiện ra ngay đằng sau cánh cửa gỉ sét ấy là cả một khoảng không gian vô cùng rộng lớn, trống huếch trống hoác với bốn bề xung quanh chỉ toàn là những bức tường bê tông cốt thép lạnh lẽo.
Những đường ống nằm trơ trọi, uốn lượn ngoằn ngoèo trên trần như một bầy rắn. Lớp bụi phủ lên trên không hẳn vì bị bỏ hoang quá lâu, mà đơn giản chỉ vì khâu quản lý yếu kém nên chẳng có ai dọn. Bụi bay lơ lửng, lấp lánh dưới ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ lớn.
Masamune cảm thấy có gì đó không đúng. Chẳng rõ cảm giác đó đến từ đâu, cậu đảo mắt nhìn quanh, rồi giữa những hạt bụi lấp lánh đang bay, cậu thấy một sinh vật tự mình chao lượn bay vòng khắp nơi, đó là một con bướm.
「...Sao lại có bướm ở đây?」
Phải cho đến tận khoảnh khắc được tận mắt chứng kiến cái hiện tượng kỳ lạ pha lẫn dị thường khi một con bươm bướm đang bay lượn giữa mùa đông giá rét, cuối cùng thì cậu mới thực sự hiểu ra được vì sao cái nơi này lại đem tới cho bản thân một thứ cảm giác sai sai, bất thường tới như vậy.
Những lò cao khác rõ ràng đang hoạt động, vậy mà lại toát ra cảm giác chết chóc. Chỉ riêng chỗ này là khác biệt, Masamune có thể cảm nhận được hơi thở của sự sống đang tồn tại ở đây.
「Này... rốt cuộc chỗ này là...」
Tách! Công tắc bất ngờ bật lên, một góc tường nãy giờ không hề được ánh chiều tà chạm tới bỗng sáng bừng. Đèn thủy ngân bật sáng, thứ ánh sáng lạnh và sắc như dao. Dù chỉ soi sáng một vùng nhỏ thì việc độ sáng tăng đột ngột vẫn khiến Masamune cảm thấy hơi chói mắt.
Nơi được chiếu sáng là một vùng nằm khuất ở góc lò cao, trông na ná như một căn phòng. Nhưng căn phòng này tuyệt đối không thể gọi là bình thường theo nghĩa chúng ta vẫn biết. Trên trần nhà vẫn là những đường ống chạy chằng chịt giống hệt như những khu vực khác, trên tường thì treo la liệt chi chít các bảng điện, vậy mà ở ngay dưới mặt sàn lại được trải thảm đàng hoàng, thậm chí còn đặt cả một chiếc ghế sofa bọc nhung tuy đã cũ nhưng tình trạng trông vẫn còn vô cùng tốt. Và điều kỳ lạ nhất là...
Ở đó có một tấm gương rất lạ.
Tấm gương phản chiếu bóng Mutsumi, nhưng “Mutsumi” trong gương lại mặc một chiếc váy liền màu trắng khá hở hang. Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh một Mutsumi nhạt nhòa mà Masamune vẫn luôn thấy, khí chất của người con gái phản chiếu ở trong gương trông có phần mềm mại và dịu dàng hơn hẳn, những đường nét trên gương mặt cô ta cũng như đang trở nên mờ ảo hơn dưới thứ ánh sáng màu cam nhạt nhòa của buổi hoàng hôn.
Masamune bị vẻ đẹp ấy hút chặt, rồi cuối cùng cũng nhận ra một điều.
Cậu cứ tưởng đó là Mutsumi trong gương, nhưng hóa ra lại là...
「A!」
Một cô gái có dung mạo giống hệt Mutsumi.
Cô gái ấy giống Mutsumi đến mức, từ tuổi tác đến vóc dáng, đều khiến Masamune thoạt đầu nhầm rằng đó chỉ là tấm gương.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì? Đầu óc Masamune như trở lên rối tung lên. Vì sao lại có người sống trong cái xó xỉnh này? Và quan trọng hơn, vì sao Mutsumi lại dẫn cậu tới nơi này?
Cô gái nhìn chằm chằm Masamune mà không hề chớp mắt. Masamune chỉ biết đứng đó bối rối mà không thể làm gì.
Ngay giữa lúc đầu óc của Masamune vẫn còn đang choáng váng mông lung không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô gái nọ đã thoắt một cái lao sấn tới, đứng sát sạt cách mặt cậu chỉ chừng cỡ hai mươi phân.
「Hí...」 Tiếng kêu của Masamune nghẹn ngay trong cổ.
Cô gái nhìn cậu ở cự ly gần tới mức rợn người, liên tục đưa mũi ngửi quanh má, tóc, rồi đến tai cậu, sau đó...
「Hử? Đợi đã... oái!」
Cô ta bất thình lình quàng tay ôm chặt cổ Masamune. Masamune mất thăng bằng, ngã nhào thẳng xuống một vũng nước đọng trên sàn.
「Haaaa!」
Chẳng hiểu có gì vui mà cô ta phấn khích, phát ra những tiếng kêu kỳ quái. Trông cô ta chẳng có lấy nửa điểm giống Sagami Mutsumi mà cậu biết.
Nụ cười của cô gái rạng rỡ và thuần khiết, nhưng thứ khiến Masamune bận tâm hơn cả là...
Trên người cô ta bốc ra một mùi hôi nồng nặc.
Masamune không kìm được mà quay mặt sang chỗ khác. Từ trên cơ thể của cái cô gái vẫn đang liên tục hít hà mùi hương của Masamune ấy, không ngừng tỏa ra một thứ mùi hôi hám vừa ngai ngái ngòn ngọt lại vừa bốc lên cái cảm giác ô uế lợm giọng.
Lúc này, Mutsumi phát ra một tiếng “hừ” đầy đe dọa, rồi vỗ tay một cái thật to. Lưng cô gái giật thót, lập tức lùi tót vào góc phòng. Động tác thu gập tứ chi của cô ta trông vô cùng linh hoạt và hoang dại hệt như một loài dã thú chứ không phải là con người.
Mutsumi lặng lẽ tiến lại gần cô gái. Không nói không rằng, mặc cho ánh mắt sợ hãi của cô ta, Mutsumi nhanh tay cởi phăng chiếc váy liền.
「A! Đợi... đợi đã, Sagami...」
「Aaaa!」
Cô gái khẽ vùng vẫy, nhưng Mutsumi vẫn thuần thục cởi tiếp, không buồn nói một lời. Ngay vào cái khoảnh khắc chiếc váy vừa tuột rơi xuống nền nhà, một thân hình trần trụi trắng nõn nà cứ thế đập thẳng vào mắt Masamune một cách đầy trần trụi và phũ phàng, khiến cho cậu cuống cuồng chỉ còn biết lập tức quay ngoắt mặt đi chỗ khác.
“Ào ào”
Masamune cầm vòi nước, xịt rửa cái bô nhựa ở chỗ vòi nước trong lò cao, mặt nhăn nhó.
「Ư... hôi quá!」
Mutsumi đang dùng cái ấm khá to để đun nước. Nhìn từ góc nghiêng, gương mặt của cô ả vẫn luôn giữ nguyên một nét vô cảm và lạnh nhạt đến mức đáng sợ. Trong chiếc chậu kim loại đặt bên cạnh, chiếc váy liền vừa bị cởi lúc nãy đang được ngâm trong xà phòng.
「Cậu không ngạc nhiên như tớ tưởng nhỉ.」
「Chính vì bất ngờ quá nên tớ mới đứng hình, không phản ứng kịp đấy. Con nhỏ đó rốt cuộc là sao vậy?」
Cô gái lúc nãy đang ngấu nghiến cái sandwich và miếng gà rán mà Mutsumi mang tới, nhóp nhép phát ra tiếng rõ to. Mặc dù cô ta chưa tới mức dùng tay bốc đồ ăn một cách hoang dại, thế nhưng chỉ cần nhìn cái kiểu cô ta dùng cả bàn tay cuộn tròn lại để nắm chặt lấy cán chiếc nĩa một cách hoang dại thì cũng đủ hiểu đây là một kẻ hoàn toàn không hề được dạy dỗ các quy tắc căn bản của việc ăn uống.
Nhưng Masamune không thể nhìn kỹ từng động tác của cô ta. Dù sao lúc này trên người cô ta cũng chỉ mặc mỗi đồ lót. Dẫu gầy nhom, cơ thể cô ta vẫn gợi cảm giác mềm và mịn. Dù hành xử trẻ con, Masamune vẫn cảm nhận rất rõ rằng cô ta là người khác giới.
「Cô ta giống cậu như vậy, chẳng lẽ là chị em hay họ hàng gì à?」
「Thôi đi, nghe tởm quá. Cậu mở to mắt ra mà nhìn kỹ đi, chẳng giống nhau tẹo nào.」
「Cô ta tên gì?」
「Làm gì có tên.」
Câu trả lời vô cảm của Mutsumi khiến Masamune cứng đờ người.
「...Vậy rốt cuộc cô ta là cái gì?」
「Cậu thấy giống con gì? Khỉ, khỉ đột hay tinh tinh?」
Masamune lén liếc sang, thấy cô gái đã chán ăn và vứt phắt cái nĩa sang một bên, rồi chẳng biết trông thấy thứ gì mà rướn người lao về phía trước.
Ánh nhìn của cô ta hướng tới con bướm lúc nãy. Cô ta nhào tới chụp lấy, nhưng con bướm nhẹ nhàng bay lướt đi mất. Có lẽ vì tức, cô ta lại phát ra những tiếng kêu kỳ quặc như ban nãy. Trông tuổi cô ta cũng cỡ đám Masamune, lẽ nào cô ta không biết nói sao?
Một cô gái kiểu này, hình như cậu đã từng thấy ở đâu đó... Bất chợt Masamune nhớ ra.
Đúng rồi, rất lâu về trước, trước cả khi Mifuse bị thần linh phong ấn, cậu từng thấy một cô gái như vậy trên tivi. Chuyện đó xảy ra từ lâu lắm rồi, chương trình kể về một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong rừng được bầy sói nhặt về nuôi, thế mà vẫn sống sót. Cô gái ấy mang hình dáng con người, nhưng mặt tình cảm lại khác xa con người, sống theo bản năng hoang dã. Chắc là thế.
「Cảm giác giống người sói hơn...」
Masamune vô thức lẩm bẩm, Mutsumi liền ngẩng đầu hỏi: 「Hử?」
「À, không có gì... Thế này ổn chưa?」
Masamune đặt cái bô xuống. Mutsumi liếc qua một cái rồi gật:
「Nói chung người lớn dặn tớ không được để cô ta ra ngoài, nên giao cho tớ trông. Nhưng lớn thế này, tắm rửa cho nó cũng mệt lắm.」
Hai má Masamune bỗng đỏ bừng. Cậu đã hiểu vì sao Mutsumi phải đun nước bằng cái ấm to như vậy. Mutsumi nói liền một mạch, không bỏ nhịp:
「Tớ cần con trai giúp mấy việc phải dùng sức, nhưng lỡ ai đó nảy tà ý thì phiền. Nên tớ mới kiếm một đứa ẻo lả như cậu.」
「Cái gì?」
Mutsumi nở nụ cười ranh mãnh.
「Bị Sasakura nắn ngực, cậu chẳng khoái lắm còn gì?」
「Khoái... khoái cái vẹo gì! Cậu bớt đùa lung tung đi!」
「Không cần tự nhiên đổi sang cái giọng cục cằn thế. Chẳng hợp với cậu chút nào.」
「Tớ về đây!」
Masamune vừa đi được vài bước thì thấy cô gái ôm quả bóng đứng chặn ngay trước mặt. Chắc cô ta tưởng Masamune muốn chơi cùng nên phấn khích kêu lên mấy tiếng.
Không biết phản ứng sao, Masamune đành khựng lại. Trên làn da trắng quá mức của cô gái hằn những vết xước và những vệt bẩn không rõ từ đâu, cùng những đường gân xanh tạo thành các mảng loang lổ.
「Ưm... Aaa!」
Cô gái nhe miệng cười ngây ngô với Masamune đang đứng đờ ra. Nụ cười ngây dại ấy toát ra một vẻ rạng rỡ sáng bừng lên, mà đồng thời lại mang theo một cảm giác vô cùng ấm áp hệt như những tia nắng của mặt trời vậy.
Ban đầu cậu từng nhầm cô ta là Mutsumi trong gương, nhưng chỉ cần nhìn nụ cười này, cậu đã hiểu cô gái ấy và Mutsumi là hai người hoàn toàn khác nhau. Dù Mutsumi có cố uốn cơ mặt đến mấy, cô cũng không thể tạo ra nụ cười như thế này...
「Nước sôi rồi, cầm lấy đi.」
Không thèm để ý cô gái, Mutsumi nhét cái ấm nước vào tay Masamune.
「Cậu đổ nước nóng vào bồn tắm, rồi pha thêm nước lạnh cho vừa. Tỷ lệ chắc khoảng ba một.」
Masamune hơi khó chịu vì bị sai vặt, nhưng so với việc phải đối diện con nhỏ kia, cậu thấy nghe lời còn đỡ áp lực hơn, nên đành làm theo Mutsumi.
Đang lúi húi pha nước, cậu nghe phía sau có tiếng lộn xộn. Cậu lờ mờ đoán ra chuyện gì đang diễn ra sau lưng mình, lòng bồn chồn không yên. Chợt nghe Mutsumi gọi: 「Kikuiri.」
Cậu theo phản xạ quay phắt lại, và thứ đập vào mắt cậu là thân hình trần truồng thon thả của cô gái.
Masamune đứng đờ như khúc gỗ. Tay chân cô ta mảnh như sắp gãy, nhưng những đường cong mềm mại lại chứng minh cô ta đã là một thiếu nữ. Sự hiện diện của một thân hình mang vẻ đẹp hoàn mỹ đến từng chi tiết ấy dường như đã tạo ra một bầu không khí tĩnh lặng và căng thẳng đến độ người ta có cảm giác như tuyệt đối không được phép phạm phải bất cứ một sai lầm hay sơ suất nhỏ nào. Masamune hoàn toàn không thể nào tưởng tượng nổi rằng đây lại chính là cái cơ thể đã phảng phất tỏa ra thứ mùi hôi hám kinh khủng tởm lợm lúc ban nãy. Đầu nhũ hoa nhô lên có màu hoa anh đào, trông cứ như thể đang càng làm tôn thêm cái vẻ mềm mại vô ngần của làn da. Vùng rốn ở giữa bụng hơi lõm xuống một cách vô cùng thanh thoát và tinh tế, trông tựa như một nét bút đang chạm thật nhẹ nhàng lên trên bề mặt tờ giấy.
Masamune vội quay mặt đi. Mutsumi liền nắm chặt tay cậu, bắt cậu đứng yên tại chỗ. Sau đó Mutsumi thử độ ấm của nước, rồi dắt cô gái bước vào bồn. Có vẻ cô gái không thích tắm, nhíu mày rên mấy tiếng “Ư ư”, nhưng sau khi bị Mutsumi liếc một cái thì đành thôi, không chống cự nữa mà ngoan ngoãn bước vào. Khoảnh khắc ấy, thứ màu sắc ẩn hiện trong vùng lông rậm rạp khiến Masamune bỗng nhiên căng cứng người.
Mutsumi nhúng khăn vào nước nóng, rồi cứ nhìn chằm chằm vào mặt Masamune, dùng khăn chà chà mấy cái lên tay cô gái, xong đưa thêm một cái khăn khác cho Masamune. Ý cô quá rõ ràng, cô đang bắt Masamune phải làm y như thế.
Làm theo lời Mutsumi chỉ bảo, Masamune rụt rè vươn chiếc khăn về phía lưng cô gái. Cậu chẳng đủ can đảm để chạm vào tay hay eo cô ta ngay từ đầu. Để lau rửa cho cái cơ thể mỏng manh mềm mại kia, dùng khăn lông hình như hơi thô bạo quá chăng...
Lúc họ rời khỏi nhà máy thép, ráng chiều đã dần nhạt.
Bầu trời lúc này như phản chiếu tâm trạng của Masamune: trước khi đến đây, lòng cậu thắp lên chút kỳ vọng đỏ rực như ánh dương ban mai, nhưng giờ thì nó đã tan biến sạch sẽ.
「Cậu hậm hực cái gì?」
Masamune ngước lên hằn học. Cậu chưa từng có kinh nghiệm giúp người khác tắm, cũng chưa từng chạm vào da thịt con gái bao giờ. Từ thể xác lẫn tinh thần, cậu đều cảm thấy kiệt sức và mệt mỏi.
「Nhỏ đó hôi hám lắm phải không?」
Cái thứ mùi hôi hám kỳ lạ tỏa ra từ trên cơ thể của con nhỏ đó cảm giác như cho đến tận bây giờ vẫn còn đang bám riết và ám ảnh quẩn quanh phần mũi của cậu. Mùi tuy nồng nặc, nhưng không hề gây khó chịu, ngược lại còn có chút thu hút với một đứa trai tân như cậu.
「Tắm kiểu gì cũng vẫn còn cái mùi ấy. Tớ chưa nuôi động vật bao giờ, nhưng chắc mùi cơ thể của dã thú cũng phải cỡ đấy.」
Mutsumi hoàn toàn không hề có ý định bước chậm lại, cô chỉ hờ hững đưa một bàn tay lên rồi vẫy vẫy vài cái ở ngay phía trước mũi như thể đang muốn xua đi một thứ mùi vô hình nào đó.
「Thứ Ba với thứ Sáu, mỗi tuần hai lần. Phải cho ăn rồi còn phải tắm cho cô ta...」
Đúng lúc này, một chiếc Jaguar từ hướng bãi đỗ xe nhà máy thép đi ngang qua. Người ngồi ghế lái là nhân vật có máu mặt ở nhà máy, Sagami Mamoru. Chiếc xe lướt sượt qua họ, nhắm hướng trung tâm thị trấn mà đi.
「Liếc con mình lấy một cái cũng không luôn.」
Sagami Mamoru có đôi mắt to sắc lẹm, lưng hơi còng, chẳng có nét nào giống Mutsumi, khó mà đoán ra hai người là bố con chỉ qua vẻ bề ngoài.
「Là ông ta sai cậu làm à?」
Mutsumi chẳng thèm trả lời câu hỏi của Masamune.
「Masamune, chắc cậu không chuồn mất sau khi biết bí mật này đâu nhỉ?」
「...Sao tự dưng cậu gọi tên tớ?」
「Cậu cũng có thể gọi tên tớ mà.」
Mutsumi dừng bước, khẽ nghiêng đầu nhìn xoáy vào mặt Masamune. Bờ vai Masamune giật nảy.
「Cậu biết tên tớ viết thế nào không? 六つの罪| sáu tội lỗi, gộp lại đọc là Mutsumi đấy.」
「Đừng bịa mấy cái lời nói dối nhảm nhí ấy nữa. Tên cậu chắc chắn phải viết là chữ mục (睦) trong hoà mục, chữ thực (実) trong chân thực mới phải chứ?」
「Ồ... Hóa ra cậu có để ý tới tớ à.」
Masamune đỏ bừng mặt. Nhưng cậu cảm thấy nói thêm nữa chỉ tổ tự đào hố chôn mình, nên đành từ bỏ việc phản bác. Lúc này Mutsumi mới thì thầm:
「Lúc nãy cậu chẳng gọi con nhỏ đó là “người sói” à? Thực ra đó nên là thứ để gán cho tớ mới đúng.」
Thấy Masamune vẫn chưa hiểu, Mutsumi liền khẽ nhếch môi, nở một nụ cười thật khó diễn tả.
「Một đứa dối trá luôn miệng kêu có sói.」