"…thế nên, bài này phải giải như thế này."
"Tớ hiểu rồi. Ra là vậy."
Sáng hôm đó đánh dấu sự khởi đầu hoạt động hỗ trợ của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện dành cho Câu Lạc Bộ Bổ Túc.
Nói một cách đơn giản thì mọi chuyện đang diễn ra cực kỳ tốt đẹp.
Ngay cả khi chỉ có thêm ba thành viên thì nhân lực vẫn là nhân lực. So với khi Câu Lạc Bộ Bổ Túc tự mình xoay sở, hiệu quả học tập đã tăng vọt.
"Ah, câu hỏi này... K-Koharu-chan, em có sách tham khảo không? Cho chị mượn một lát nha?"
"Hả? À, được."
"Ôi trời, lần này có vẻ đúng là một cuốn sách tham khảo thật nhỉ?"
"I-im đi! Cô còn định nhắc đến chuyện đó bao lâu nữa!?"
…tất nhiên là vì trước đó, Koharu đã vô tình rút ra một quyển tạp chí người lớn bị tịch thu, Asiri hốt hoảng khi nhìn thấy nó, và Hifumi bằng cách nào đó đã biến Momo Friends thành một chiến dịch tiếp thị lén lút ngụy trang dưới dạng thuyết giảng tôn giáo — nhưng bất chấp tất cả những sự cố đó, việc học vẫn diễn ra suôn sẻ.
"Phew, cảm giác thật sảng khoái!"
"Hifumi đã tắm rồi? Nhanh thế."
Lịch trình trong ngày đã kết thúc, và bốn người họ trở lại phòng ngủ chung của mình để thư giãn và trò chuyện như thường lệ.
"Hehe, ừm, Azusa-chan biết không, Hifumi-chan sáng nay không kịp tắm nên cậu ấy đã để hương thơm tự nhiên[note91050] cả ngày dài..."
"W-wah! Đừng nói như vậy mà, xấu hổ lắm...!"
…dù là vẫn như mọi khi, có người luôn có ý định hướng cuộc trò chuyện theo hơi hướng khiếm nhã.
"Ugh, giá như tớ không ngủ quên..."
"Đó là vì cậu đang chuẩn bị bài thi thử cho chúng tớ. Cảm ơn cậu, Hifumi. Nếu cậu thấy khó mà thức dậy vào buổi sáng, hãy nói với tớ. Lần sau, tôi sẽ tắm cho cậu[note91051]."
"K-không, cảm ơn, tớ sẽ từ chối...!"
Như thường lệ, Hifumi chùn bước trước sự thân mật quá thẳng thắn của Azusa.
"Chị Hifumi có thể tự tắm nhá! Đừng coi chị ấy như trẻ con thế!"
"Đó là vấn đề hiệu suất. Tắm cùng nhau mang lại một số lợi thế — và đó là một cách tốt để hiểu nhau hơn. Đừng lo lắng, chị sẽ không ôm cậu ấy mà không có lý do."
"Đó không phải là vấn đề! Chính cách chị nói mới là vấn đề đấy!"
Lúc đầu, Azusa và Koharu đã phải vật lộn để tìm một cách giao tiếp thỏa đáng, nhưng gần đây, tình bạn của họ ngày một sâu sắc hơn.
Và đó không chỉ là giữa hai người họ. Các buổi học chung, là một phần của cùng một câu lạc bộ và chỉ đơn giản là dành thời gian bên nhau đã bắt đầu tạo ra cảm giác thân thiết thực sự giữa cả bốn người.
"Không có nhà tắm công cộng ở đây, vì vậy một sự kiện liên hoan xác thịt có lẽ hơi khó..."
"Thực ra là có."
"…hả?"
Và buổi tụ họp yên bình của bốn cô gái bỗng có thêm một người.
"A-Asiri-san!? Từ khi nào mà - chờ đã, tại sao chị lại ở đây!?"
"Chị có... gõ cửa, nhưng không ai trả lời, nên chị nghĩ trong phòng không có ai... nhưng sau đó chị nghe thấy tiếng nói chuyện vui vẻ này... và và...!"
Đồng tử Asiri mờ mịt, gần như rớt nước mắt. Thật ra, không ai trong số họ nhận ra tiếng gõ cửa của cô, nhưng Asiri vẫn tràn ngập lo lắng.
"Ơ, vậy sao ạ. Xin lỗi, chúng em đã không nhận ra."
"Không, không sao đâu!"
"Vậy, ừm... chị đến có việc gì thế ạ?"
"À, phải rồi..."
"Để xem... có hai chuyện. Cái một thì chị quên rồi, và cái còn lại là kiểm tra xem đèn tắt chưa."
"Vậy ạ. Nhân tiện, nãy chị bảo có nhà tắm công cộng?"
"À, đúng. Câu Lạc Bộ Tình Nguyện cũng hỗ trợ các sinh viên gặp khó khăn với cuộc sống hàng ngày, và với sự giúp đỡ từ Hội Nữ Tu, bọn chị đã xây một nhà tắm công cộng gần đây.”
Asiri tiếp lời trong khi cho họ xem vị trí trên điện thoại thông minh của mình. Lý tưởng nhất là nó sẽ dành riêng cho việc sử dụng của họ, nhưng ngân sách hạn chế đã không cho phép điều đó.
"Ồ, có thật nè. Em không biết đó. Thật đáng tiếc - em vừa định đề nghị tất cả chúng ta cùng nhau khỏa thân nhảy xuống hồ bơi như một nhà tắm công cộng tạm thời."
"CÁI GÌ!? EM VỪA PHÁT BIỂU CÁI QUÁI GÌ VẬY!?"
"EHH!?"
Trước lời nhận xét thái quá của Hanako, Koharu và Asiri phản ứng ngay lập tức—cùng với việc Koharu chỉ chậm hơn Asiri một phần mười giây.
"Nghĩ lại thì, Koharu-chan, em cũng trong trại 'bơi khỏa thân' mà phải không?"
Thật không may, điều đó khiến cô ấy trở thành mục tiêu tiếp theo của Hanako.
"Chờ đã, cái gì cơ!? Không! Tôi chưa bao giờ nói thế! Hồ bơi thì mặc đồ bơi là bình thường - đó là chân lý! Hôm qua cô cũng mặc còn gì!"
"Ara ara..."
Hanako mỉm cười - mang theo hai sắc thái ranh mãnh và duyên dáng cùng một lúc.
"Cố nhớ lại nào, Koharu-chan. Chính xác thì chị đã mặc gì trong hồ bơi ngày hôm qua...?"
"Eh? Bộ đồ bơi đó thì làm sao?"
"Ừm, đó chỉ là một bộ đồ bơi bình thường, phải không?"
Hai người gật đầu đồng ý. Thật vậy, Hanako đã mặc một bộ đồ bơi hoàn toàn bình thường.
"…em thực sự nghĩ đó là một bộ đồ bơi sao?"
"…!?"
"Hả?"
Asiri chớp mắt bối rối, cố nhớ lại, trong khi đó bản năng của Koharu ngay lập tức hét lên báo hiệu nguy hiểm. Giữa hai tâm hồn đồng điệu, Koharu là người có nhiều kinh nghiệm sống sót sau sự trêu chọc của Hanako hơn.
"N-nếu nó không phải là đồ bơi, thì nó là gì...?"
Tất nhiên, thói quen nghiêm túc cắn mồi của Koharu chỉ khiến cô dễ bị trêu chọc hơn.
"Ngày nay, các thiết kế nội y tiên tiến đến mức khó có thể phân biệt được sự khác biệt, em có nghĩ vậy không? Hoặc có thể… là sơn cơ thể[note91052]?"
"…!?"
"Sơn cơ thể!?"
Giọng điệu đầy khêu gợi đã gây chấn động khắp căn phòng.
Tất nhiên, Hanako đã không thực sự đi xa đến mức diễu hành quanh hồ bơi trong đồ lót – hoặc sơn – nhưng chỉ riêng lời nói của cô thôi cũng đủ để ném những người khác vào hỗn loạn.
"Không đời nào! Ý em là...!?"
"K-không, khả năng chống nước đó không thể đến từ đồ lót hay sơn được...!"
"Ara ara, em đã quan sát chị kỹ càng vậy sao?"
"K-không phải vậy...!"
Thông thường Asiri sẽ bỏ qua mấy chuyện khó hiểu như vậy, cơ mà lẽ thường của cô đã sụp đổ. Hanako nắm bắt thời cơ và tiến xa hơn nữa.
"Ồ? Có chuyện gì vậy, hai người?"
Cô nheo mắt, nụ cười của cô trở nên nham hiểm hơn theo thời gian thực.
"Ngay cả khi đó không phải là đồ bơi... thì có thực sự thay đổi bất cứ điều gì không?"
Và với câu hỏi cuối cùng đó, Hanako ra đòn chốt hạ.
"Eh, n-nhưng mà..."
"Tất nhiên là có rồi! Mọi thứ đều như vậy!"
"…thật sao?"
"…!?"
Lời phản bác bắt buộc của Asiri bị nghiền nát ngay lập tức, khiến cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để Hanako dẫn dắt. Ngay cả sự do dự đó - khoảng dừng ngắn ngủi mà cô để ngỏ - cũng là một phần trong tính toán của Hanako ngay từ đầu.
"Ví dụ, sự khác biệt giữa đồ bơi và đồ lót là gì? Chống thấm? Bảo vệ da? Thiết kế? Độ hở?"
Lần này, lời nói của cô đến nhanh chóng, không để lại chỗ cho sự gián đoạn.
"Không ai trong mọi người có thể nhận ra chỉ bằng cách nhìn qua, phải không? Lúc đó, trong khoảnh khắc đó - mọi người đều tin đó là một bộ đồ bơi, phải không nào?"
Lúc này, Hanako đã hoàn toàn kiểm soát căn phòng.
"Nhưng nếu nó thực sự là đồ lót... làm thế nào 'sự thật' đó có thể được chứng minh? Không có gì thiếu sức thuyết phục hơn một sự thật không thể chứng minh. Không phải sao?"
"…? E-em đang nói về cái gì vậy!? Chị không hiểu gì cả!"
"Ah, cái đó..."
"Hiểu rồi, vậy ra là cái thứ năm."
Cho đến lúc đó, Azusa đã lắng nghe với một chút không quan tâm, cô nghĩ, bọn họ lại thế nữa rồi, nhưng giờ cô lặng lẽ tham gia vào cuộc trò chuyện.
"…!"
Đó là điều bất ngờ đối với Hanako.
Cô chỉ định đùa giỡn với Koharu và Asiri, trích dẫn một văn tự cổ bằng ngôn ngữ mơ hồ, gây hiểu lầm để khiến họ bối rối. Cô không nghĩ sẽ có người nhận ra tài liệu tham khảo mẫu.
"Cái thứ năm...? Ừm, Azusa-chan, em đang nói về cái gì vậy?"
"…"
"Đó là điều em từng nghe một lần - một trong Chủ Đề Cổ Xưa được truyền lại xuyên suốt lịch sử Kivotos. Em nhớ câu nói đó là câu thứ năm."
"À..."
Chị cũng đã nghe về nó.
Asiri suýt nữa nói toạc ra nhưng dừng kịp, mau chóng ngậm miệng lại.
Cô biết về nó lần đầu tiên cách đây mười năm - từ Arius mà cô biết. Trong thời gian thu thập thông tin và trao đổi những câu chuyện về Arius với các học sinh từ các trường khác, chủ đề về những giới luật cổ xưa đó thi thoảng vẫn xuất hiện.
Câu thứ năm, nếu cô nhớ không lầm, được kể lại rằng:
"Liệu sự thật của những người đã đạt đến thiên đường có thể được chứng minh không...? Hoặc tương tự thế. Tớ không nhớ phần còn lại."
À, đúng rồi, chính là nó. Vậy thì, nói cách khác...
"Nó đặt câu hỏi liệu một thiên đường không ai có thể chứng minh có thực sự tồn tại hay không. Nó giống như một câu đố triết học hơn bất cứ điều gì khác."
Một vấn đề nhằm kích động tư tưởng – đó là bản chất thực sự của nó.
"Azusa-chan, làm sao em biết về nó vậy...? Người duy nhất chị từng nghe nói đến nó là Seia-chan—đừng bảo là em đã gặp Seia-chan trước đây nhé!?"
"…Seia?"
"Ý chị là tiểu thư Seia từ Tea Party...?"
"Vâng, đúng vậy. Seia từ phe Sanctus."
Azusa đã từng nói chuyện với Seia chưa? Có thể ngắn gọn - nhưng gọi là "trò chuyện" có lẽ hơi phóng đại. Giống như nhìn nhau từ xa hơn.
"Không, em không nghĩ mình đã gặp Seia-san đúng nghĩa. Câu nói đó đến từ người chị cả tự xưng của em. Có lẽ hai người họ biết nhau."
"Ra là vậy... nhưng Azusa-chan này, em là một học sinh chuyển trường mà phải không? Với cả chị em - nếu chị nhớ không lầm thì..."
"Không phải chị ruột em, nhưng vâng. Chúng em học cùng trường. Có lẽ hai người họ đã gặp nhau thông qua một sự kiện trao đổi nào đó."
"…"
…lại là "chị cả tự xưng" đó.
Asiri nguyền rủa trong lòng.
"Chị gái" bí ẩn đó đã xuất hiện rất nhiều lần, thế nhưng danh tính thực sự của cô ấy vẫn còn là dấu chấm hỏi. Họ thậm chí còn không biết ngoại hình cô ấy trông như thế nào.
Tất cả những gì Asiri biết là người này không phải là người bình thường – và cô ấy có mối liên hệ đặc biệt nào đó với Trường Chi Nhánh Arius. Không gì hơn thế.
"Vanitas vanitatum... vẫn cứ là vậy, đó là điểm kết mà tất cả sự vật sự việc hướng đến.”
Giọng nói của Hanako ngắt quãng, nhưng Asiri hoàn toàn hiểu rõ ý định của cô ấy.
"Sự phù phiếm của sự phù phiếm - tất cả đều là phù phiếm."
Hay nói cách khác, ngay cả khi có kẻ mơ tưởng về thiên đàng, ngay cả khi con người ta đặt câu hỏi liệu nó có đáng tin hoặc có thể chứng minh hay không...
"Tất cả đều vô nghĩa, phải không? Một sự theo đuổi vô ích… mặc dù cá nhân em không nghĩ vậy."
"…!"
Giọng nói bình tĩnh của Azusa cắt ngang sự im lặng và kéo tất cả họ trở lại.
"…điều đó có thể đúng. Dù sao thì, đã muộn rồi—có lẽ chúng ta nên ngủ một chút."
Hanako nhẹ nhàng nhắc nhở và cúi đầu lịch sự, như để xua tan bầu không khí nặng nề.
"Vậy thì, hôm nay vất vả rồi, mọi người."
"A-ah, v-vâng... nếu mấy đứa muốn muốn dùng bồn tắm công cộng thì cứ nói với chị, nhớ chưa...?"
Và cùng với đó, bỏ lại sau lưng một sự căng thẳng không nói nên lời, cuộc trò chuyện kết thúc một cách lặng lẽ.
"…"
Sáng hôm sau, lời nói của Azusa tiếp tục quay cuồng trong tâm trí Asiri.
『…em không nghĩ vậy.』
Cô muốn đồng ý với suy nghĩ đó. Rốt cuộc, những gì cô đang làm không khác là mấy.
Việc bảo trì các cơ sở hạ tầng chẳng ai dùng tới. Sự chuẩn bị ròng rã mười năm. Có lẽ không có gì trong số đó thực sự có ý nghĩa gì.
Dẫu vậy, cô vẫn không muốn bỏ cuộc. Cô muốn tiếp tục tin tưởng.
"…"
Phải có ý nghĩa trong đó. Tất cả không thể là một sai lầm.
Thiên đàng chắc chắn phải tồn tại vì có người tin vào nó. Bản thân hành động tin tưởng... phải mang một ý nghĩa nào đó.
Đó là lý do tại sao mà Câu Lạc Bộ Tình Nguyện, Phòng Hỗ Trợ An Sinh và các câu lạc bộ tương tự ở các trường khác ra đời — và tiếp tục nỗ lực vì niềm tin.
…nhưng còn bản thân cô thì sao?
Kể từ ngày cô tuyên bố Azusa có liên hệ với Arius, cô đã bao giờ thành thật nói chuyện với em ấy chưa?
Cô tự nhủ rằng cô tin tưởng Azusa. Rằng cô muốn tin.
Và đó là sự thật. Cô sẽ không phủ nhận.
Nhưng còn thực tế thì sao? Cô đã bao giờ thực sự đặt niềm tin vào Azusa, dù chỉ một lần chưa?
"…"
Xem xét lại hành động của mình, tất cả những gì cô tìm thấy là sự nghi ngờ.
Chẳng phải cô đã quyết định, từ tận đáy lòng, rằng mọi thứ đều vô nghĩa sao? Rằng ngay cả thiên đàng cũng chỉ là một ảo tưởng?
"…chào buổi sáng, Sensei."
"Chào buổi sáng, Asiri. Hôm nay thời tiết đẹp thật."
"Vâng, đúng vậy."
Mặc cho cô có suy nghĩ sâu xa đến đâu, câu trả lời sẽ không đến.
"Vậy, em muốn nói về chuyện gì?"
“…là về cái này."
Bất kể vậy, cô chỉ có thể tiếp tục đấu tranh - làm những gì cô có thể.
Để một ngày nào đó, cô có thể dõng dạc tuyên bố rằng tất cả những cố gắng này không phải là vô ích.
Đó là kết luận mà cô đã đạt được lúc này.
“…điện thoại?"
『……』
Để làm được điều đó, cô phải bắt đầu từ đây. Hãy làm hết sức mình ngay ở hiện tại.
Và cố gắng tin tưởng Sensei.
『Lâu quá rồi, Sensei!』
“……!? Mayumi!?"
『Đó là về những gì đang xảy ra ở Trinity ngay bây giờ—và vấn đề với Chi Nhánh Arius. Chúng ta cần phải nói chuyện!』
Với quyết tâm mới trong lòng, Asiri và Sensei – cùng với Mayumi – bắt đầu cuộc thảo luận.

